Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 371: Bùng Nổ! Thực Lực Tuyệt Đối Của Đại Ma Vương
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:50
Là nữ tướng quân duy nhất cầm quân xuất chinh trong lịch sử đế quốc Đại Hạ, Giang Chiếu Nguyệt là một nhân vật lịch sử cực kỳ khó diễn. Mấy ngày nay Tư Phù Khuynh nghiên cứu sử sách đến tận đêm khuya, Tang Nghiên Thanh nhìn mà xót xa, định khuyên cô đừng quá lao lực.
Thế mà tại sao mới qua một ngày, cô đã biết diễn như thế nào rồi? Chẳng lẽ là nằm mơ thấy sao? Nếu vậy thì đúng là thần kỳ thật.
"Em nói là em muốn thử vai ngay bây giờ." Tư Phù Khuynh vừa thay quần áo vừa nói: "Em đã biết cách diễn rồi, chị Tang, tin em đi."
"Chị không tin em thì còn có thể tin ai?" Tang Nghiên Thanh cười: "Chị đương nhiên tin em, em đã nói vậy chị sẽ đi thu xếp ngay. Chị sẽ liên lạc với đạo diễn Lộ bảo ông ấy chuẩn bị."
Tư Phù Khuynh có thể nói ra câu này, chứng tỏ cô nhất định đã thấu hiểu triệt để tính cách của nhân vật Giang Chiếu Nguyệt. Tang Nghiên Thanh vô cùng yêm tâm. Hiện tại, cái mà giới phim ảnh thiếu chính là những diễn viên tâm huyết như thế này.
"Vâng, nhưng em cần có người giúp một tay." Tư Phù Khuynh tạt nước rửa mặt: "Em muốn tìm người đóng vai Giang phu nhân, nếu không phải là Ảnh hậu thì e rằng không tiếp nổi diễn xuất của em đâu."
Tang Nghiên Thanh: "..."
Nghe xem, đây có phải lời con người nói không?
Tang Nghiên Thanh có chút c.h.ế.t lặng: "Về vai Giang phu nhân thì bên đạo diễn Lộ đã định sẵn vài người rồi, nhưng không có Ảnh hậu nào như em yêu cầu cả."
Bộ phim này, những diễn viên có chút danh tiếng đều không dám nhận.
"Vậy sao, nhưng vai Giang phu nhân rất quan trọng." Tư Phù Khuynh trầm tư: "Để em hỏi mẹ Đào xem."
Vì từng đóng vai mẹ con với Đào Vân Thê trong bộ phim Tầm Cô, quan hệ giữa hai người rất tốt, nên cô cũng gọi thân mật như vậy.
"Cô Đào sao?" Tang Nghiên Thanh do dự: "Chắc cô ấy sẽ không đồng ý đâu, dù sao cô ấy..."
Lời còn chưa dứt, giọng của Tư Phù Khuynh đã truyền đến từ ống nghe: "Mẹ Đào đồng ý rồi, em hẹn mẹ đến studio, sau đó chúng ta cùng đi thử vai."
Tang Nghiên Thanh: "..."
Đúng là không hổ danh là em. Cô thật khéo lo bò trắng răng.
Tư Phù Khuynh thu dọn đồ đạc, lao ra khỏi cửa. Khi cô đến studio, Đào Vân Thê cũng vừa vặn tới nơi.
"Mẹ Đào." Tư Phù Khuynh tiến lên: "Chính là bộ phim con đã nói với mẹ, Trấn Quốc Nữ Tướng, con muốn mời mẹ diễn vai Giang phu nhân."
"Ừ, mẹ biết rồi." Đào Vân Thê gật đầu: "Nên mẹ mới tới đây."
"Cô Đào." Tư Phù Khuynh thần sắc nghiêm túc: "Bộ phim này đối với diễn viên mà nói là mạo hiểm tính mạng, cô nhất định phải cân nhắc cho kỹ."
"Vậy thì cứ mạo hiểm một lần đi." Đào Vân Thê thản nhiên cười: "Mẹ cũng tìm kiếm sự đột phá nhiều năm rồi. Con không đến tìm mẹ thì mẹ cũng sẽ đi diễn những nhân vật nằm ngoài vùng an toàn của mình thôi."
Trong lịch sử, Giang phu nhân thậm chí còn không để lại tên đầy đủ. Chỉ được gọi bằng danh xưng Giang Vu thị. Thế nhưng Giang phu nhân lại có sức ảnh hưởng sâu sắc đến Giang Hải Bình, chín anh em Giang Huyền Cẩn và cả Giang Chiếu Nguyệt. Bà tuy không ra chiến trường, nhưng lại là hậu phương vững chãi nhất cho những người nhà họ Giang khác.
"Được, có câu này của mẹ Đào là con yên tâm rồi." Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Mẹ yên tâm, chúng ta sẽ tạo nên một bộ phim lịch sử đúng nghĩa."
Cô lấy từ trong túi ra vài bản tài liệu, trên đó viết rất nhiều tình tiết cũng như phân tích nhân vật, đưa cho Đào Vân Thê. Đào Vân Thê nhận lấy xem qua, càng xem càng kinh ngạc: "Đây đều là con tự viết sao? Lợi hại thật đấy."
"Vâng." Tư Phù Khuynh gật đầu: "Muốn nhân vật sống động thì phải thấu hiểu toàn bộ tư liệu về họ. Mẹ Đào có thể tin con, mẹ diễn Giang phu nhân như thế này tuyệt đối không sai được."
Đào Vân Thê chăm chú đọc, đọc xong liền thở phào một hơi nhẹ nhõm. Bà nắm lấy tay Tư Phù Khuynh, thần sắc trịnh trọng: "Khuynh Khuynh, giờ mẹ tin rằng bộ phim Trấn Quốc Nữ Tướng có thể trở thành một cột mốc trong giới điện ảnh Đại Hạ, con là một diễn viên thực thụ."
Bà có thể thủ vai Giang phu nhân này, đúng là cùng hưởng vinh quang.
"Mẹ Đào, đừng khen con nữa, con sắp bay lên mây rồi đây." Tư Phù Khuynh chớp mắt: "Thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi."
…
Tại đoàn phim Trấn Quốc Nữ Tướng.
Biết tin Tư Phù Khuynh đã chuẩn bị xong để thử vai, đạo diễn Lộ và biên kịch đều khá căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Kịch bản này đã nằm chờ nhiều năm rồi, đạo diễn và biên kịch cũng từng muốn bỏ cuộc, nhưng thực sự là không đành lòng. Việc tìm đến Tư Phù Khuynh cũng là hạ sách của đoàn phim. Lúc đầu đạo diễn Lộ cũng sợ Tư Phù Khuynh từ chối, bởi đây là kịch bản mà bao nhiêu Thị hậu, Ảnh hậu đều đã lắc đầu.
Thế mà Tư Phù Khuynh lại nhận lời. Điều này khiến đạo diễn Lộ vui mừng khôn xiết. Nhưng đi kèm với đó là sự lo âu và sợ hãi, vì vai Giang Chiếu Nguyệt thực sự quá khó diễn. Câu nói "nữ nhi không thua kém đấng mày râu" đặt lên người Giang Chiếu Nguyệt vẫn chưa đủ để miêu tả hết công tích của cô. Bao nhiêu nam nhi cũng chẳng bằng được cô.
Sau khi xem Tư Phù Khuynh diễn vai Tuế Yến, đạo diễn Lộ mới cho rằng cô có thể thử sức với vai Trấn Quốc Nữ Tướng. Nếu vì chuyện này mà làm liên lụy đến Tư Phù Khuynh, ông sẽ trở thành tội nhân mất.
"Bao giờ Tư lão sư tới?" Đạo diễn Lộ nhìn đồng hồ: "Có chuyện gì xảy ra sao?"
"À, không phải." Tang Nghiên Thanh định thần lại: "Cô ấy đưa cả cô Đào Vân Thê tới cùng."
Đạo diễn Lộ: "?!"
Biên kịch cũng sững sờ: "Tùy tiện kéo tới một Ảnh hậu sao?"
Tang Nghiên Thanh ngẫm nghĩ: "Chắc không chỉ có vậy đâu."
Theo cô ấy biết, Mạc Dĩ Sơn cũng đã bị nghệ sĩ nhà mình "hố" rồi. Có lẽ Nguyên Hòa Bình cũng sẽ không thoát khỏi số phận.
Đạo diễn Lộ: "..."
Biên kịch: "..."
Tang Nghiên Thanh thở dài. Xem ra lại thêm một đoàn phim chuẩn bị gia nhập đội ngũ "bị nổ tung tim" rồi.
Mười phút sau, Tư Phù Khuynh cuối cùng cũng đưa Đào Vân Thê đến. Đạo diễn Lộ vội vàng đứng dậy đón tiếp: "Tư lão sư, Đào lão sư, hân hạnh quá. Đào lão sư định diễn vai nào vậy?"
Đào Vân Thê cười: "Đứa nhỏ này gọi tôi một tiếng mẹ, tôi vẫn nên diễn mẹ của con bé thôi."
Đạo diễn Lộ hiểu ra ngay. Hóa ra là Giang phu nhân. Đã có Đào Vân Thê thủ vai Giang phu nhân thì phải tăng thêm đất diễn cho nhân vật này rồi.
"Đạo diễn Lộ, tôi chuẩn bị xong rồi." Tư Phù Khuynh nói: "Chúng ta bắt đầu thôi."
Đạo diễn Lộ ngồi xuống, hô vang một tiếng "Action".
Và chính vào lúc này, ông nhận ra ánh mắt của Tư Phù Khuynh đã thay đổi. Không phải là một ngôi sao hàng đầu đầy tham vọng, mà là một thiếu nữ tướng quân mười tám tuổi. Khoảnh khắc này, điều khiến người ta chú ý không phải là gương mặt được mệnh danh là "thần nhan" của cô, mà là khí chất tỏa ra khắp toàn thân.
Giang gia là thế gia võ tướng, Giang Chiếu Nguyệt từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường này, năm mười tám tuổi đã tinh thông võ nghệ, nam t.ử cũng khó bì kịp. Lúc này, đạo diễn Lộ đột nhiên cảm thấy dường như mình đang thật sự nhìn thấy một Giang Chiếu Nguyệt trung quân ái quốc, có dũng có mưu trong lịch sử. Thần sắc ông trở nên trang trọng, cổ họng khẽ chuyển động, tập trung cao độ xem Tư Phù Khuynh biểu diễn.
Đoạn thử vai hôm nay của Tư Phù Khuynh chính là vào năm thứ ba sau khi Dận Hoàng băng hà, biên cương một lần nữa báo nguy, Giang Chiếu Nguyệt tự mình thỉnh cầu xuất chiến, Giang phu nhân lúc này chỉ còn lại duy nhất một mụn con gái đã quỳ xuống ngăn cản cô. Bởi lẽ huyết mạch của Giang Hải Bình giờ chỉ còn lại một mình Giang Chiếu Nguyệt là hậu duệ cuối cùng.
Lời tiên tri của Cơ Thuần Uyên để lại năm xưa vẫn khiến Giang phu nhân vô cùng sợ hãi. Tiên tri nói rằng, người nhà họ Giang đều sẽ c.h.ế.t trên sa trường. Đây là mệnh, không tránh được. Giang phu nhân vốn không tin, nhưng kể từ khi Giang Hải Bình tạ thế, bảy năm sau chín anh em Giang Huyền Cẩn đều t.ử trận, Giang phu nhân chưa bao giờ sợ hãi đến thế.
Tình tiết rất đơn giản, nhưng muốn diễn ra được cái hồn thì quá khó. Vì sử sách cũng chỉ chép sơ lược như vậy, không hề viết chi tiết Giang Chiếu Nguyệt đã thuyết phục Giang phu nhân như thế nào. Có không ít sách sử do hậu thế biên soạn đã hư cấu nên cuộc đối thoại giữa Giang phu nhân và Giang Chiếu Nguyệt, nhưng không đủ sức thuyết phục, thậm chí còn bị giới mộ điệu lịch sử chỉ trích.
Đào Vân Thê không hổ danh là Ảnh hậu, rất nhanh đã nhập vai. Bà ôm c.h.ặ.t lấy Giang Chiếu Nguyệt do Tư Phù Khuynh thủ vai, không cho cô rời đi, vành mắt đỏ hoe nhưng nước mắt trước sau vẫn không rơi xuống: "Chiếu Nguyệt, nương chỉ còn lại mình con thôi."
Phía sau hai người chính là từ đường của Giang gia. Bài vị của Giang Hải Bình, Giang Huyền Cẩn và những người khác sừng sững ở đó.
"Thuở nhỏ thụ giáo phụ thân, lớn lên đội ân đất nước." Tư Phù Khuynh quay người, quỳ xuống, chậm rãi bái lạy Giang phu nhân, từng chữ từng chữ một: "Nay cha và các anh đều đã đi cả, Bệ hạ cũng đã trường miên tại nơi này. Con không đi, thì còn ai thủ vệ biên hoang, trấn giữ quốc môn?"
"Nếu con không đi, bách tính Nhạn Môn lại phải chịu cảnh lầm than phiêu bạt. Nếu con không đi, làm sao đối diện với linh hồn những chiến sĩ Giang gia quân đã t.ử trận?!"
Cô lại bái lạy lần nữa, mỗi lời nói đều đầy sức nặng: "Con nhất định phải đi, không dám làm bại hoại ngạo cốt của cha anh."
Giang phu nhân ngẩn người. Thiếu nữ mới mười tám tuổi quỳ trên mặt đất, lưng thẳng tắp. Cái quỳ này, không phải quỳ trời đất, không phải quỳ quỷ thần. Cô quỳ trước những bộ xương trung nghĩa của đời đời nhà họ Giang, quỳ trước linh hồn bất khuất của Đại Hạ.
Giang gia thủ quốc môn, cô là người nhà họ Giang.
Giang phu nhân bịt miệng, cuối cùng nước mắt tuôn rơi lả chã, đôi vai không ngừng run rẩy, một chữ cũng không thốt nên lời. Cô lại mỉm cười, ôm quyền: "Xin nương thành toàn."
Giang Chiếu Nguyệt đi chuyến này, thực chất đã không nghĩ đến chuyện quay về. Cô biết thiên mệnh khó cưỡng, nhưng vẫn nghĩa vô phản cố. Đây chính là một Giang Chiếu Nguyệt khinh thường đấng mày râu trong thiên hạ.
Tay đạo diễn Lộ run lên bần bật, ông đột ngột đập mạnh tay xuống bàn. Ông nhìn chằm chằm vào Đào Vân Thê vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc và Tư Phù Khuynh đang đỡ bà đứng dậy, đại não vang lên những tiếng nổ vang dội, gần như muốn bùng cháy.
Ông đã không thể chờ đợi thêm được nữa để thông báo cho tất cả mọi người rằng: Trấn Quốc Nữ Tướng Giang Chiếu Nguyệt, đã sống lại rồi!
