Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 396: Không Thể Tin Nổi, Tư Tiểu Thư Là Đại Thần Thực Thụ
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:53
“Con ranh con này tưởng mình đ.á.n.h bại được đàn ông chắc?” Gã đàn ông trung niên trưng ra bộ mặt biến thái, biểu cảm bóng dầu, cười nhạo thành tiếng: “Không thấy những đứa khác đều rất biết điều không dám động đậy à? Mày cố làm anh hùng cái nỗi gì, tự dâng xác đến tận cửa còn muốn tao buông tay?”
Mấy tên đồng bọn bên cạnh cũng đã tiến lên.
Trước đó, hai cô gái bị bọn chúng bắt đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng, chúng chẳng hề lo lắng con mồi sẽ chạy thoát, lúc này đồng loạt vây quanh Tư Phù Khuynh.
Người xung quanh bắt đầu sốt ruột, ai nấy đều hét lên bảo cô mau chạy đi.
Hàng mi Tư Phù Khuynh rũ xuống, dường như vừa nhớ lại chuyện gì đó, sát khí giữa lông mày một lần nữa không thể kìm nén được.
Gã trung niên cười lạnh: “Sợ rồi? Muộn rồi! Bắt đi luôn một thể, hôm nay chơi cho đã!”
Hắn ta đang định dùng lực ở tay thì đột nhiên cảm thấy cổ tay tê rần, trong nháy mắt bao nhiêu sức lực đều tan biến sạch sành sanh.
Chưa đợi hắn kịp hoàn hồn, bả vai đã bị khóa c.h.ặ.t, giây tiếp theo là một màn trời xoay đất chuyển.
“Rầm!”
Một cú quật vai kinh điển, gã đàn ông trung niên bị quật mạnh xuống đất, nổ đom đóm mắt. Ngũ tạng lục phủ đau thắt lại từng cơn, đau đến mức nhất thời không thở nổi.
Bước chân của mấy tên đồng bọn khựng lại, không thể tin nổi nhìn về phía Tư Phù Khuynh.
Bọn chúng đã ức h.i.ế.p người thường dưới sự dẫn dắt của gã trung niên này từ lâu. Cùng là người tiến hóa nhưng gã trung niên có sức mạnh lớn hơn hẳn, sao có thể bị một cô gái hạ gục dễ dàng như vậy?
Tư Phù Khuynh nhìn xuống, nhàn nhạt nói: “Thích bắt nạt người thường đúng không?”
“Bộp!”
Một cú đá thẳng vào n.g.ự.c. Gã trung niên đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tiếng la hét xé lòng.
Tư Phù Khuynh không dừng lại, tiếp tục bồi thêm một cước: “Thấy mình là người tiến hóa thì ghê gớm lắm à?”
“Rắc!”
Tiếng xương sườn gãy vang lên cực kỳ rõ ràng.
Mấy cô gái ngã dưới đất đã ngây người ra.
Tư Phù Khuynh cúi người, khẽ cười một tiếng, giọng nói vừa lạnh lẽo vừa buốt giá: “Cấp E... ghê gớm thật đấy.”
Từng câu từng chữ đều như đang bóp nghẹt dây thần kinh của gã đàn ông. Mà câu nói cuối cùng này khiến hắn gần như vỡ mật.
Có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra cấp độ tiến hóa của hắn, ít nhất cũng phải là người tiến hóa cấp B.
Hắn vậy mà lại đụng phải người tiến hóa cấp cao!
Sao có thể như thế được? Người tiến hóa cấp cao đến nơi này làm cái gì! Lại còn rảnh rỗi đi quản chuyện bao đồng này sao?
Người tiến hóa bọn họ mới là "tân nhân loại" của thế giới này, những người thường không có gen tiến hóa vốn dĩ nên bị đào thải cơ mà!
“Đến đây, bắt nạt tiếp đi xem nào.” Tư Phù Khuynh túm lấy cổ áo gã trung niên, nhấc bổng cả người hắn lên: “Bắt nạt người thường thì có gì hay? Đánh với tao một trận xem sao?”
Đôi chân gã trung niên nhũn ra, trong mắt chỉ còn lại sự sợ hãi, bắt đầu điên cuồng cầu xin: “Tha mạng! Đại nhân tha mạng!”
Đừng nói là cấp B, dù là người tiến hóa cấp D đi chăng nữa, hắn cũng chẳng phải đối thủ.
“Chẳng phải vừa nãy hùng hổ lắm sao? Hửm?” Tư Phù Khuynh mỉm cười: “Sao lại quỳ nhanh thế? Đừng quỳ, đứng lên đi, thể hiện khí thế của mày ra, để tao xem mày giỏi giang đến nhường nào.”
Gã đàn ông trung niên càng lúc càng sợ hãi, gã không chịu nổi áp lực đó nữa mà trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.
“Thứ vô dụng.” Tư Phù Khuynh buông tay ra, xoay người nhìn về phía mấy tên đồng bọn còn lại.
Đám đàn em kia chân cũng đang run cầm cập.
“Tưởng tôi là con gái nên không đ.á.n.h lại mấy người sao?” Tư Phù Khuynh xoay nhẹ cổ tay, thản nhiên nói: “Vậy thì thử xem.”
“Cô bé ơi, các cháu đừng sợ.” Lúc này, một bà cụ đứng bên cạnh đầy vẻ bất bình nói: “Người của Zero đến rồi, chúng không chạy thoát được đâu.”
Hóa ra lúc nãy đã có người báo vụ việc này lên Zero. Đội lập tức cử các điều tra viên đến hiện trường.
Vừa tới nơi, họ đã thấy cảnh Tư Phù Khuynh đang một tay tóm mấy gã đàn ông tiến hóa trung niên ra mà đ.ấ.m đá túi bụi. Dùng từ “đánh dữ dội” vẫn còn là nói nhẹ.
“...”
Không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Sau vài giây im lặng, bà cụ bắt đầu vỗ tay tán thưởng.
Mấy điều tra viên thì đờ người ra vì kinh ngạc: “Sếp ơi, cô gái này cũng... quá...”
Vốn dĩ đàn ông và phụ nữ luôn có sự chênh lệch lớn về sức mạnh thể chất. Ngay cả các đặc vụ cấp 8 của Zero, nếu đặc vụ nữ và đặc vụ nam so găng bằng sức mạnh thuần túy thì phía nữ khó lòng thắng nổi. Những lúc đó họ cần phải dùng đến sự dẻo dai và kỹ năng chiến đấu đỉnh cao.
Thế nhưng cô gái trước mắt này hoàn toàn chỉ dùng sức mạnh cơ bắp để nện người ta, chẳng thấy một chút kỹ năng hay chiêu trò gì cả. Những cú đ.ấ.m, những cú thúc cùi chỏ vừa điên cuồng vừa tàn bạo.
Sức mạnh này phải khủng khiếp đến mức nào? Một cái tát này tung ra, chắc đến gấu Bắc Cực cũng phải choáng váng mất.
Người đàn ông trẻ tuổi đi đầu có vẻ mặt lạnh lùng ra lệnh: “Bắt hết lại, đưa người bị thương đi bệnh viện.”
Cậy mình là người tiến hóa nhưng không đủ trình độ để đối đầu với các cao thủ, lại quay sang tìm cảm giác oai phong trên người dân thường, loại này đúng là rác rưởi trong giới tiến hóa.
Nguyệt Kiến vươn tay đặt lên vai Tư Phù Khuynh, hạ thấp giọng: “Sư muội, người của Zero tới rồi.”
Tư Phù Khuynh kìm nén hết sự hung bạo trong đáy mắt xuống. Cô hít thở sâu vài giây, rồi đưa tay ra, vẻ mặt đầy ấm ức như một chú cáo nhỏ: “Chị ơi, tay em đ.á.n.h đến sưng vù cả lên rồi này, đau quá đi mất.”
Nguyệt Kiến lập tức nhập vai: “Tay của em không được để bị thương đâu. Sếp ơi, mấy tên này quá đáng lắm, nhất định phải bắt hết chúng lại!”
Điều tra viên đứng bên cạnh nghe thấy câu này thì khóe miệng giật giật.
Người đàn ông trẻ tuổi khẽ gật đầu. Ban đầu anh ta không có biểu cảm gì, nhưng ngay khi định dời mắt đi thì đột nhiên khựng lại giữa chừng. Ánh mắt anh ta dừng lại ở một nốt ruồi đỏ trên lòng bàn tay của Nguyệt Kiến, sắc mặt thay đổi ngay tức khắc.
Anh ta nhìn chằm chằm vào Nguyệt Kiến với ánh mắt sắc lẹm, thầm đ.á.n.h giá vóc dáng của cô.
“Sếp, bắt hết người rồi ạ.” Điều tra viên nói: “Người bị thương cũng đã đưa đi bệnh viện, chúng ta có thể rút quân.”
Điều khiến cấp dưới ngạc nhiên là anh ta không hề có ý định thu đội, mà lại bước lên vài bước, lấy sổ tay ra: “Hỏi thăm theo đúng quy trình, cô tên gì?”
“Vương Tiểu Mai.” Nguyệt Kiến tùy tiện lấy một cái tên giả, không quên hỏi thêm một câu: “Anh đẹp trai thật đấy, tôi có thể xin số điện thoại của anh không?”
Tư Phù Khuynh: “...”
Tam sư tỷ của cô đúng là rất tận tâm với nghề. Đối mặt với người của Zero mà dám trực tiếp giăng bẫy để dò hỏi thông tin luôn.
Người đàn ông sững lại một chút, đôi mắt khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt Nguyệt Kiến, chậm rãi thốt ra ba chữ: “Hoắc Yến Hành.”
“À, người Đại Hạ.” Nguyệt Kiến tiếp lời: “Tôi cũng có dòng m.á.u Đại Hạ đấy, biết đâu truy ngược về tổ tiên chúng ta lại là người một nhà. Sếp à, anh trông rất được đấy.”
Hoắc Yến Hành mím môi, đường nét đôi môi vô cùng lạnh lùng.
Người đàn bà này, sau khi ngủ với anh xong còn vứt lại một xấp tiền rồi bỏ chạy, giờ gặp lại vậy mà không hề nhận ra anh.
Tốt lắm.
“Sếp ơi, em gái tôi bị thương rồi, đôi tay này của nó quý giá lắm.” Nguyệt Kiến chắp tay cầu khẩn: “Bọn chúng có phải bồi thường gì không? Với lại em tôi nó sợ phát khiếp đi được, phí tổn thương tinh thần cũng phải có chứ nhỉ?”
Hoắc Yến Hành: “...”
Các điều tra viên khác cũng cạn lời: “...”
Thật sự coi bọn này bị mù hay sao mà không thấy rốt cuộc là ai bị thương? Ai mới là người bị tổn thương tinh thần ở đây?
“Được, sẽ tính toán rõ ràng.” Hoắc Yến Hành thản nhiên nói: “Để lại một phương thức liên lạc đi.”
Nguyệt Kiến đọc một số điện thoại trong danh sách cả mớ sim thẻ của mình: “Sếp ơi, lúc nào rảnh đi uống cà phê nhé.”
Hoắc Yến Hành nhìn cô thêm một cái, không nói lời nào rồi mới dẫn đoàn điều tra viên rời đi.
“Cách ăn mặc đó chắc hẳn là thành viên cấp cao của Zero rồi.” Nguyệt Kiến cầm số điện thoại vừa xin được: “Không lỗ, không lỗ chút nào.”
Tư Phù Khuynh quay đầu lại: “Tam sư tỷ, chị không thấy ánh mắt anh ta nhìn chị lạ lắm à?”
“Lạ chỗ nào?” Nguyệt Kiến khoanh tay: “Chắc là anh bạn này bị liệt cơ mặt thôi, hoặc là anh ta bị cái điệu bộ đ.á.n.h người của em làm cho khiếp vía rồi.”
“Người ta nhìn là nhìn chị đấy, không lẽ lúc nào đó chị đã chơi đùa tình cảm với người ta rồi đá họ sao?” Ánh mắt Tư Phù Khuynh đầy nghi ngờ: “Em thấy biểu cảm đó của anh ta trông ấm ức lắm.”
“Không đời nào, chị hóa trang rồi, khuôn mặt hôm nay mới dùng có vài lần thôi mà.” Nguyệt Kiến đảo mắt trắng dã: “Vả lại chị cùng lắm chỉ trêu chọc bằng mồm thôi, lúc làm nhiệm vụ chị nghiêm túc lắm nhé. Chị có bán thân đâu, chị vẫn còn là gái ngoan mà.”
Tư Phù Khuynh gật đầu. Cũng đúng. Tam sư tỷ của cô chỉ giỏi cái miệng đào hoa thôi. Huống hồ mỗi lần một khuôn mặt khác nhau, ai mà nhớ cho xuể. Một người tiến hóa hệ tinh thần mà lại mắc chứng mù mặt, chuyện này nói ra đúng là trò cười, nhưng nó lại xảy ra thật.
“Đi thôi, xem ra hôm nay không uống rượu được rồi.” Nguyệt Kiến thở dài: “Đi dạo loanh quanh thôi. Mà người của Zero tới cũng là chuyện tốt, họ sẽ dẹp loạn chỗ này.”
…
Ở một phía khác.
Hoắc Yến Hành đưa mấy gã đàn ông trung niên gây rối về phòng thẩm vấn của Zero. Anh lặng lẽ nhìn dãy số điện thoại trong sổ tay, hít một hơi thật sâu rồi cất vào túi áo khoác, mệt mỏi day nhẹ thái dương.
Cách đó không xa, mấy điều tra viên đang ngồi buôn chuyện.
“Mấy chú mới vào đội nên không biết sếp mình t.h.ả.m thế nào đâu.” Một điều tra viên lên tiếng: “Mấy năm trước, sếp đi làm nằm vùng ở một tổ chức tội phạm. Tổ chức đó bị dẹp thật, nhưng vì một số sự cố ngoài ý muốn mà cái ‘đời trai’ trong trắng cũng mất luôn. Mất thì cũng thôi đi, nhưng đến vợ cũng chẳng thấy đâu, rõ khổ.”
Một điều tra viên mới vào nghề chợt hiểu ra, nắm bắt đúng trọng tâm: “À, tôi hiểu rồi, sếp không có bạn gái.”
Đều là hội độc thân với nhau, ai cao quý hơn ai đâu.
Hoắc Yến Hành nghe thấy hết, anh quay đầu liếc nhìn cậu lính mới một cái lạnh thấu xương. Cậu ta lập tức ngậm miệng, run cầm cập. Cậu cảm thấy sếp mình sắp g.i.ế.c người đến nơi rồi.
Hoắc Yến Hành lấy điện thoại ra, ngập ngừng một lát rồi bấm một dãy số. Chuông reo vài tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy: “Yến Hành à?”
“Là tôi, tôi quay lại Zero rồi.” Hoắc Yến Hành khựng lại một chút: “Thời Diễn, tôi tìm thấy người phụ nữ năm đó rồi.”
Đôi mày của Úc Tịch Hành khẽ nhướng lên: “Tìm thấy rồi sao?”
“Ừ.” Hoắc Yến Hành nhíu mày: “Cô ta hóa trang rồi, tôi nhận ra cô ta, nhưng cô ta lại chẳng nhớ gì về tôi cả.”
Lúc làm nhiệm vụ anh không hề hóa trang. Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất: Người đàn bà đó đã quên sạch anh rồi. Dù đúng là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng chuyện như vậy sao có thể quên được? Anh đã nhớ rõ nó suốt ba năm qua đấy.
Úc Tịch Hành tựa đầu vào tay: “Ừm, đây chắc là kiểu ‘gái tồi’ mà trên mạng hay nói nhỉ?”
Hoắc Yến Hành: “...”
Vài giây sau, anh chậm rãi hỏi: “Cậu cũng biết dùng mạng cơ à?”
“Cô nương nhà tôi là ngôi sao lớn mà.” Giọng nói của Úc Tịch Hành thanh thản: “Tôi lúc nào cũng phải theo sát cô ấy chứ.”
Hoắc Yến Hành: “... Nhà cậu?”
Anh cảm thấy mình ở Tự Do Châu có hai năm mà thế giới bên ngoài đã thay đổi ch.óng mặt rồi.
Cuộc gọi kết thúc, Hoắc Yến Hành lại lấy sổ tay ra, nhìn chằm chằm vào dãy số điện thoại mà ngẩn ngơ. Đã có cách liên lạc rồi, anh không sợ người phụ nữ này sau này không chịu nhận nợ. Ngày tháng còn dài.
…
Sáng sớm hôm sau.
Đạo diễn Tần theo lệnh của Đài truyền hình Đại Hạ, đặc biệt đến Bảo tàng kỷ niệm Glen để quay chương trình. Trong bảo tàng có lịch sử phát triển của điện ảnh, phòng trưng bày những bộ phim xuất sắc nhất của giải Glen qua các thời kỳ, bao gồm cả tượng sáp của các Ảnh đế, Ảnh hậu.
Sau khi kết thúc buổi ghi hình buổi sáng, cả đoàn phim bao trọn một quán cà phê nhỏ để nghỉ ngơi. Vì tối qua bận đ.á.n.h người nên không ngủ ngon, Tư Phù Khuynh đang nhắm mắt dưỡng thần.
Bên cạnh, Tống Văn Họa đang trò chuyện với mấy nghệ sĩ khách mời khác.
Một nữ minh tinh thốt lên kinh ngạc: “Oa, Văn Họa ơi, quan hệ của cậu với Ảnh hậu Đồng tốt quá đi mất, chị ấy vậy mà tặng cậu cả vé tham dự Liên hoan phim Glen luôn!”
Vé liên hoan phim chỉ là vé vào tham quan, dù không đồng nghĩa với việc được đi t.h.ả.m đỏ nhưng nếu không có quan hệ thì cũng không đời nào lấy được.
“Cũng thường thôi mà, hồi nhỏ mình từng đóng vai con gái của cô Đồng.” Tống Văn Họa mỉm cười: “Để mình liên lạc với cô ấy xem còn dư vé nào không, sẽ chia cho mọi người.”
Dừng lại một chút, cô ta nói tiếp: “Nhưng có vẻ quan hệ giữa Tư lão sư và Đồng lão sư không được tốt lắm nhỉ? Hay là để mình giúp hai người hòa giải một chút?”
Theo yêu cầu nồng nhiệt của khán giả, bộ phim Độ Ma đã được chiếu lại lần hai trên đài Tinh Quang. Lần chiếu thứ hai này sắp kết thúc rồi mà phim Đại Triệu Vương Triều của Đồng Lạc Vân mới lẹt đẹt đi tới phần kết. Với độ dài bảy tám mươi tập, nhịp phim lại chậm chạp, nhiều khán giả xem đến cuối đã thấy mệt mỏi vô cùng.
Tỉ lệ người xem không những không tăng mà còn thấp dần qua từng tập. Có thể nói Đại Triệu Vương Triều vừa ra mắt đã là đỉnh cao rồi tụt dốc, còn Độ Ma lại liên tục tạo ra những kỷ lục mới. Hai bộ phim chiếu cùng thời điểm, lại thêm chuyện trước khi chiếu, cả ê-kíp Đại Triệu Vương Triều đều coi thường Độ Ma, nên khó tránh khỏi việc bị các trang mạng lôi ra so sánh.
Đồng Lạc Vân vốn là người đứng đầu nhóm “Tứ đại hoa đán”, lại là Ảnh hậu sở hữu ba giải thưởng lớn, vậy mà lại chẳng kiếm được chút lợi lộc nào trong cuộc chiến phim truyền hình này.
Tư Phù Khuynh mở mắt ra.
“Tư lão sư này, thực ra chúng ta vẫn nên tôn trọng tiền bối.” Tống Văn Họa nói: “Vòng giải trí chỉ có bấy nhiêu thôi, sớm muộn gì cũng phải hợp tác, không nhất thiết phải gây gổ với tiền bối làm gì. Nếu cô xin lỗi Đồng lão sư một câu thì mọi chuyện cũng không căng thẳng đến thế, dù sao hai người cũng chung một người quản lý mà.”
“Cô lùi một bước đi, chúng ta có thể cùng nhau đi dự liên hoan phim rồi. Liên hoan phim Glen không phải là một liên hoan phim bình thường đâu.”
Tư Phù Khuynh ngước mắt lên: “Nói xong chưa?”
Tống Văn Họa sững lại: “Nói... nói xong rồi.” Trong lòng cô ta có chút khó chịu.
“Cô nhắc tôi mới nhớ.” Tư Phù Khuynh bắt đầu lục túi xách.
Sau đó, cô lôi ra một xấp vé tham dự liên hoan phim dày cộp.
