Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 419: Tư Phù Khuynh: Ông Đây Không Rảnh Chơi Với Các Người Nữa!

Cập nhật lúc: 09/05/2026 02:32

Khê Giáng hiện tại đang là "miếng bánh thơm" trong mắt hội đồng trưởng lão, các phe phái dòng đích khác cũng đang nhìn chằm chằm, Mặc Sở Nghi dĩ nhiên muốn tiên phát chế nhân (ra tay trước để giành lợi thế).

Xét về thế lực tổng hợp, phe chữ "Sở" không phải là đối thủ của phe chữ "Yến". Phe chữ "Yến" chẳng qua cũng chỉ xuất hiện mỗi một mình Mặc Yến Ôn mà thôi.

Mặc Sở Nghi chờ đợi câu trả lời của Khê Giáng.

Khê Giáng c.ắ.n một miếng bánh bao, chỉ thốt ra đúng một chữ: "Không."

Sắc mặt Mặc Sở Nghi lập tức sa sầm: "Cậu nói cái gì?!"

"Tôi bảo là tôi không đồng ý." Khê Giáng tỏ vẻ khá ngạc nhiên: "Hơn nữa, cô so với gia chủ còn kém xa lắm, lại chẳng có năng lực đó, tôi việc gì phải giúp cô ngồi lên ghế gia chủ?"

Lại còn bản hoàn chỉnh của Kinh Hồng Vô Ảnh Châm? Mặc Yến Ôn người ta đã làm ra từ đời nào rồi. Mặc Sở Nghi tự cao tự đại, ngoài mặt hay trong tối đều coi thường Tư Phù Khuynh, vậy mà còn muốn anh ta giúp đỡ? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Cuộc đấu đá giữa các phe cánh dòng đích nhà họ Mặc, dù Úc Tịch Hành đã nói rõ là không tham gia, nhưng Khê Giáng biết nếu không nhờ Mặc Yến Ôn năm đó chọn mình làm ám vệ cho Úc Tịch Hành thì đã không có anh ta của ngày hôm nay. Trong cuộc chiến giành ngôi gia chủ, dĩ nhiên anh ta hoàn toàn đứng về phía Mặc Yến Ôn.

Những lời này khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Mặc Sở Nghi phập phồng vì tức giận: "Tốt, tốt, tốt! Cậu giỏi lắm!"

Khê Giáng đáp lời đầy vẻ chọc tức: "Tôi có thể làm ra phôi thô Kinh Hồng Vô Ảnh Châm, dĩ nhiên là rất giỏi rồi."

"Ầm!"

Mặt Mặc Sở Nghi xanh mét, cô ta đập mạnh xuống bàn, cười lạnh một tiếng: "Thằng nhóc, cậu có gan đấy!" Chưa từng có một đệ t.ử ngoại tộc nào dám ăn nói với cô ta như vậy!

"Ơ kìa, cô làm hỏng bàn nhà tôi rồi." Khê Giáng tinh mắt nhìn thấy một vết nứt: "Mau, đền tiền đi! Cái bàn này nhà tôi làm bằng gỗ đàn hương thượng hạng đấy, mười vạn tệ, không mặc cả."

Tay Mặc Sở Nghi run lên vì quá phẫn nộ: "Gỗ đàn hương?"

Đúng là mở mắt nói điêu! Cái bàn này rõ ràng là loại gỗ chẳng biết đã dùng bao nhiêu năm rồi, cô ta biết thừa Khê Giáng cố tình tống tiền mình. Mặc Sở Nghi chỉ muốn tát cho anh ta một cái, nhưng vì Khê Giáng đang được các trưởng lão ưu ái, ý nghĩa của Kinh Hồng Vô Ảnh Châm đối với Mặc gia quá lớn, cô ta đành phải c.ắ.n răng nhịn xuống.

Khê Giáng cũng chẳng có ý định lùi bước. Mặc Sở Nghi kìm nén cơn giận, rút ra một tờ séc, lạnh lùng điền con số mười vạn rồi đập lên bàn. Cô ta không muốn nán lại thêm một giây nào, đứng dậy bỏ đi ngay lập tức.

Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Thứ cô ta cần không phải là con người Khê Giáng, mà là Kinh Hồng Vô Ảnh Châm.

Bố Đàm vừa từ trong bếp bưng trái cây ra, thấy Mặc Sở Nghi bỏ đi như vậy thì không khỏi cuống quýt: "Sở Nghi tiểu thư!" Nhưng cô ta không hề ngoảnh đầu lại, cũng chẳng dừng bước.

"Con đang làm cái gì thế hả!" Bố Đàm vừa khó hiểu vừa giận dữ: "Bố biết bây giờ con đã là đệ t.ử nòng cốt, nhưng chúng ta với dòng đích suy cho cùng vẫn có sự khác biệt một trời một vực. Sở Nghi tiểu thư muốn đề cử con vào hội đồng trưởng lão, sao con lại chọc cô ấy giận bỏ đi?"

Bố Đàm cảm thấy mình vừa mới ở trên thiên đường, giờ lại rơi xuống địa ngục.

"Con cần gì cô ta?" Khê Giáng cau mày, giọng nói cũng lạnh đi: "Bố, con đã cảnh báo bố nhiều lần rồi, con có nhiệm vụ bí mật, con biết mình đang làm gì. Con có thể ở lại Mặc gia, bố đừng can thiệp vào chuyện của con, bằng không nếu xảy ra vấn đề gì bố gánh không nổi, mà con cũng chẳng bảo vệ được bố đâu."

Nói xong, mặc kệ lời khuyên ngăn của bố Đàm, anh ta cũng rời khỏi nhà. Anh ta đã hẹn với Phượng Tam đi thử chế tạo bản hoàn chỉnh của Kinh Hồng Vô Ảnh Châm, không rảnh để tâm đến những kẻ khác.

Ngày hôm sau.

Tư Phù Khuynh đáp máy bay đi Tứ Cửu Thành. Giải thưởng Hoa Niên thường niên chính thức khai mạc vào hôm nay. "Độ Ma" và "Đại Triệu Vương Triều" là hai bộ phim truyền hình quay xong năm ngoái, cả hai đều nhận được đề cử.

Đây là lần đầu tiên Tư Phù Khuynh tham gia bình chọn giải thưởng chính thống, các fan Mộ Tư cũng rần rần trong hội nhóm, ngay cả Tang Nghiên Thanh cũng vô cùng coi trọng.

"Phải, bộ váy này, nhất định phải mặc bộ này." Tang Nghiên Thanh chỉ đạo thợ trang điểm, vô cùng hài lòng: "Tạo hình này mà đi thì đúng là sát thủ t.h.ả.m đỏ, khí chất ngời ngời. Đúng rồi, lọn tóc kia xõa xuống một chút... Ấy ấy, phấn mắt này không được, đổi loại sáng hơn, phải lung linh lấp lánh (bling bling) vào."

Tư Phù Khuynh ngồi trước gương trang điểm, đã bị xoay đến mức tê liệt. Cô nằm bò ra ghế như cá ươn, mặc kệ thợ trang điểm muốn làm gì thì làm.

"Sư muội nhà mình đúng là xinh đẹp." Cuối cùng, Nguyệt Kiến đ.á.n.h son cho cô, hài lòng gật đầu: "Không biết bao giờ chị mới có em rể đây."

Tư Phù Khuynh cử động chân tay cứng đờ: "Hay là chị mang về cho em một anh rể trước đi?"

Nguyệt Kiến nhướng mày: "Chị đi bar tóm đại một anh cho em xem nhé."

Tư Phù Khuynh: "... Thôi em xin." Cô thầm mặc niệm cho vị quan chức nào đó của tổ chức Zero một giây.

"Đợi đã, đợi đã!" Tang Nghiên Thanh đuổi theo: "Đeo cái này vào, ông chủ Úc đặc biệt dặn dò đấy."

Tư Phù Khuynh nhận lấy sợi dây chuyền từ tay Tang Nghiên Thanh, nhận ra ngay đây là sản phẩm mới của RM, phiên bản giới hạn, không ít minh tinh muốn mượn mà không được.

Nguyệt Kiến đeo giúp cô, vỗ vai một cái: "Thẩm mỹ của ông chủ em khá đấy, chị yên tâm rồi." Ít nhất là không giống như lúc Nhị sư huynh đưa sư muội đi chơi, toàn mua cho cô đồ bảo hộ lao động.

Tối nay, lễ trao giải Hoa Niên vẫn do các Thị hậu và Thị đế kỳ cựu trao giải như thường lệ. Những giải thưởng nặng ký như Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đều nằm ở cuối cùng. Sau khi trao vài giải phụ và xen kẽ các tiết mục biểu diễn, không khí toàn trường cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm.

Thị đế năm nay không ngoài dự đoán thuộc về một nam diễn viên đã thành danh từ lâu. Tiếp theo là phần trao giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Người trao giải là người quen của Tư Phù Khuynh – Đào Vân Khê.

"Rất vinh dự được chứng kiến sự phát triển của phim truyền hình Đại Hạ. Năm vừa qua lại xuất hiện không ít tác phẩm hay." Đào Vân Khê cầm phong bì, lên tiếng: "Các diễn viên lọt vào danh sách đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất gồm có: Tư Phù Khuynh phim 'Độ Ma'; Đồng Lạc Vân phim 'Đại Triệu Vương Triều'..."

Trên màn hình bắt đầu trình chiếu đoạn cắt ngắn của mỗi diễn viên. Tiếng nhạc lúc này đột ngột trở nên dồn dập, trái tim của mọi người dường như bị bóp nghẹt, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

"Chúc mừng người đoạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất —" Đào Vân Khê dừng lại một chút, mới mỉm cười đọc to một cái tên: "Tư Phù Khuynh, chúc mừng em!"

Dưới khán đài là tràng pháo tay như sấm dậy. Các cư dân mạng đang xem livestream cũng vô cùng kích động.

[Chúc mừng chúc mừng chúc mừng!]

[Tư Phù Khuynh, đỉnh cao nhan sắc nội giới, 19 tuổi đã là Thị hậu, tương lai rộng mở!]

[Á á á vợ ơi! Giải Thị hậu đầu tiên của vợ đã có! Giải thứ hai xông lên nào!]

Những năm gần đây, hậu bối trong giới giải trí đa số là minh tinh lưu lượng, nghệ sĩ có cả thực lực lẫn nhan sắc quá hiếm hoi. Tư Phù Khuynh giành được giải Nữ chính xuất sắc nhất của Hoa Niên, cuối cùng cũng có được thành tích thực tế được công nhận. Là một trong ba giải thưởng truyền hình lớn nhất Đại Hạ, một chiếc cúp Thị hậu đủ để cô đứng vững gót chân trong mảng truyền hình.

Các từ khóa hot search liên tục leo bảng:

#Tư Phù Khuynh, Giải Hoa Niên#

#Tư Phù Khuynh, Thị hậu#

#Tư Phù Khuynh, tương lai đáng mong chờ#

Hot search liên tiếp leo top. Càng lúc càng nhiều cư dân mạng biết đến Tư Phù Khuynh, lượng fan của cô chỉ trong một đêm lại tăng vọt, đã chính thức vượt mốc 70 triệu.

[Hy vọng tương lai sẽ có thêm nhiều diễn viên như vậy, nhiều tác phẩm có thực lực hơn. Mong giới giải trí Đại Hạ trăm hoa đua nở, truyền lửa không dứt.]

[Cái này… lại có thể đ.á.n.h bại Đồng Lạc Vân sao? Tôi không hiểu nổi, người mới mà mạnh vậy à?]

[Đồng Lạc Vân không lấy giải mới là bình thường. Cô ta đề cử với Đại Triệu Vương Triều, mà diễn nữ hoàng gì đâu lại thành kiểu phụ thuộc đàn ông. Đại nữ chủ tôi muốn xem đâu rồi?]

Vì Đại Triệu Vương Triều và Độ Ma cùng được đề cử, lại còn phát sóng trùng thời điểm, nên từ đầu đã luôn bị mang ra so sánh.

Đồng Lạc Vân nhận quay Đại Triệu Vương Triều, cũng là để nhắm đến vòng “đại mãn quán” thứ hai của danh hiệu thị hậu.

Đội ngũ của cô ta cũng đã sớm “chào hỏi” ban giám khảo giải Hoa Niên, nhưng kết quả lại không như mong đợi.

Đồng Lạc Vân nhìn những bình luận trên mạng, ném điện thoại đi, mặt lạnh như băng.

"Đừng giận, đừng giận." Người đại diện cố gắng dỗ dành: "Em đã lâu không đóng phim truyền hình rồi, thiết lập nhân vật nữ chính bị chê là do lỗi của biên kịch, fan vẫn rất ủng hộ em."

"Cô ta đoạt giải Hoa Niên, còn em sẽ đoạt giải Kim Hoa." Người đại diện nói tiếp: "Cô ta không hoàn toàn áp đảo được em đâu. Em đóng phim truyền hình chỉ là dạo chơi thôi, còn cô ta đó là nghề chính. Dù có Tang Nghiên Thanh đi nữa, cô ta muốn bước vào giới điện ảnh cũng rất khó khăn."

Giới điện ảnh cần nhân mạch nhiều hơn giới truyền hình. Vài vị đạo diễn có tiếng nói đều quen biết Đồng Lạc Vân, Tư Phù Khuynh muốn chen chân vào là chuyện khó hơn lên trời. Nghe đến đây, tâm trạng Đồng Lạc Vân mới khá hơn một chút, cô ta nhạt giọng: "Vậy thì đợi giải Kim Hoa ngày mai."

Ván này, cô ta nhất định phải gỡ lại.

Giải Kim Hoa cũng được tổ chức tại Tứ Cửu Thành vào tối hôm sau. Đây là lần đầu tiên hai giải thưởng lớn được tổ chức sát ngày nhau đến thế.

[Ghê thật, cùng một dàn diễn viên, cùng một loạt phim, ngoài ban giám khảo và khách trao giải ra thì gần như y hệt.]

[Không biết giải Kim Hoa sẽ về tay ai.]

[Chắc chắn là Tư Phù Khuynh! Thật sự không có đối thủ nào đấu lại Độ Ma. Thị hậu song kim ở tuổi 19… chắc chỉ có mình cô ấy thôi nhỉ?]

Giống như giải Hoa Niên, giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất và Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất vẫn được công bố cuối cùng, làm màn kết thúc hoành tráng.

Đồng Lạc Vân ngồi phía bên phải, quay đầu nhìn về phía Tư Phù Khuynh, ánh mắt mang theo vài phần khiêu khích và cao cao tại thượng.

Tang Nghiên Thanh ngồi phía sau Tư Phù Khuynh, đương nhiên cũng nhận ra ánh nhìn đó.

Cô khẽ nhíu mày, nheo mắt lại: “Có gì đó không ổn.”

Hai năm gần đây, giải Kim Hoa liên tục dính nghi vấn “có nội tình”, uy tín đã giảm sút không ít… chẳng lẽ năm nay vẫn dám làm tiếp?

Tư Phù Khuynh lại rất bình tĩnh: “Binh đến thì chặn, nước đến thì đất ngăn. Cứ thuận theo tự nhiên thôi.”

“Em thì tâm lý tốt thật đấy.” Tang Nghiên Thanh thở dài: “Nhưng nếu thật sự không lấy được giải, trên mạng chắc chắn sẽ có không ít người giẫm đạp em.”

Màn hình lớn bắt đầu phát các tác phẩm được đề cử của năm nữ diễn viên.

Rất nhanh, khán giả cũng nhận ra điều bất thường.

[Giải Kim Hoa đang làm cái gì vậy? Lấy cảnh dạo đầu của Độ Ma đem so với cảnh cao trào của Đại Triệu Vương Triều à?]

[Chưa thấy cách so sánh nào như thế này, xem mà buồn nôn.]

[Nói thật, đoạn cao trào của Đại Triệu Vương Triều còn không hay bằng cảnh Tuế Yến đứng ven đường ăn kẹo hồ lô.]

Đại Triệu Vương Triều là bộ phim có điểm số thấp nhất trong tất cả tác phẩm của Đồng Lạc Vân.

Dĩ nhiên, nếu so với các nữ diễn viên khác thì vẫn đủ sức áp đảo. Nhưng hôm nay, nó phải đối đầu với Độ Ma — bộ phim đã giúp Tư Phù Khuynh phong thần.

“Vị khách trao giải hôm nay là một gương mặt rất quen thuộc.” Trên sân khấu, nữ diễn viên mỉm cười: “Cô ấy đã nhiều lần đoạt giải thị hậu, là một đại mãn quán thị hậu. Cô ấy chính là—”

“Đồng Lạc Vân, xin chúc mừng!”

Lời vừa dứt, bên dưới không phải là tiếng vỗ tay, mà là một khoảng im lặng.

Im lặng suốt mười giây.

Ban tổ chức buộc phải cho người dẫn đầu vỗ tay, lúc đó mới lác đác vang lên vài tràng pháo tay rời rạc. Không khí nặng nề đến mức ngột ngạt, hoàn toàn không náo nhiệt như lễ trao giải Hoa Niên.

Đồng Lạc Vân bước lên sân khấu, tao nhã nhận giải, rồi phát biểu cảm nghĩ.

Nhưng tiếng vỗ tay vẫn thưa thớt.

Có thể nói, lễ trao giải Kim Hoa kết thúc trong một bầu không khí vô cùng gượng gạo.

“Thì ra là chờ ở đây.” Tang Nghiên Thanh cười lạnh: “Chị đã bảo sao cô ta lại tự tin như vậy. Xem ra là đã chào hỏi trước với ban giám khảo. Quả nhiên không nên hy vọng gì vào giải Kim Hoa.”

Toàn là nội tình, giám khảo thì nhắm mắt chấm bừa.

Đám truyền thông cũng đã nhận được tin, không hẹn mà cùng chặn đường Tư Phù Khuynh.

“Tư tiểu thư, về kết quả giải Kim Hoa hôm nay, cô có điều gì muốn nói không? Cô không giành được giải, chỉ còn cách danh hiệu thị hậu song kim một bước, cô có thấy tiếc nuối không?”

Tư Phù Khuynh ngẩng đầu, chậm rãi chỉnh lại micro: “Thật ra cũng không có gì để nói. Nhưng đã hỏi rồi… thì tôi nói vài câu vậy.”

Hai chữ “vài câu” khiến tim Tang Nghiên Thanh giật thót. Nhưng cô không ngăn lại.

Kết quả của giải Kim Hoa hôm nay… cũng khiến cô tức không nhẹ.

Nếu không phải đã có giải Hoa Niên trong tay, e là cô đã xắn tay áo lên đập thẳng vào ban giám khảo Kim Hoa rồi.

Tư Phù Khuynh vốn có “thể chất trong suốt” rất kỳ lạ.

“Từ năm nay trở đi, tôi rút khỏi việc tham gia bình chọn của giải Kim Hoa. Tất cả các bộ phim truyền hình sau này tôi đóng, sẽ không tham gia giải này nữa. Ban giám khảo Kim Hoa cũng đừng có l.i.ế.m tôi, đừng có lợi dụng độ hot của tôi. Để tôi phát hiện lần nào… thì các người tự biết hậu quả.”

Tư Phù Khuynh đưa tay, thản nhiên phủi nhẹ vạt áo.

“Chỉ vậy thôi.”

Tôi không chơi với các người nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.