Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 427: Quỷ Thủ Thiên Y Tái Xuất Giang Hồ

Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:07

Quỷ Thủ Thiên Y tính tình quái gở, hỉ nộ vô thường.

Dù có mang nghìn vạn tiền khám đến mời, chỉ cần tâm trạng không tốt, vị này cũng tuyệt đối không ra tay. Nhưng nếu tâm trạng đã vui, thì dù chỉ một cái chai rỗng cũng có thể mời được người.

Trong "Vĩnh Hằng" có một danh sách những người tự nhận từng được Quỷ Thủ Thiên Y cứu giúp. Tiền khám mà những người này phải trả vô cùng kỳ quái: khi thì là một cái bát mẻ, lúc là viên kẹo, có khi lại là một cây táo. Không ai biết Quỷ Thủ Thiên Y rốt cuộc cần thứ gì. Cũng chính vì cái giá khám bệnh thất thường ấy mà đến tận bây giờ, vẫn không ai suy đoán được thân phận thật sự của người đó.

Nhưng dù thế nào đi nữa, Quỷ Thủ Thiên Y vẫn là một trong số ít những nhân vật mà người chơi "Vĩnh Hằng" chỉ có thể ngưỡng vọng chứ không thể chạm tới.

Sống lưng Đại trưởng lão cứng đờ trong chốc lát, đồng t.ử cũng đột ngột co rút lại.

Phải rồi!

Lẽ ra ông phải nghĩ đến từ lâu mới đúng. Đôi chân của Úc Tịch Hành đến cả thần y của Thần Y Minh cũng không thể chữa dứt điểm, vậy mà lại được Tư Phù Khuynh chữa khỏi. Ngoài Quỷ Thủ Thiên Y ra thì còn có thể là ai?

Đại trưởng lão kích động đến mức suýt chút nữa tự giật đứt râu mình. Trong tâm trí ông, hình ảnh Quỷ Thủ Thiên Y luôn là một ông lão lưng khòm, ông thực sự không thể nào kết nối danh hiệu lẫy lừng đó với Tư Phù Khuynh cho được.

Câu nói của Tư Phù Khuynh làm Mặc Sở Nghi tức quá hóa cười, cô ta gào lên khàn cả giọng: "Cô đang nói cái gì thế? Việc tôi mời Quỷ Thủ Thiên Y thì liên quan gì đến cô! Cô mà là Quỷ Thủ Thiên Y sao? Cô còn đòi lấy mạng tôi? Cô xứng chắc?"

"Chát!"

Một cái tát giáng thẳng vào mặt cô ta. Đầu Mặc Sở Nghi bị đ.á.n.h vẹo sang một bên.

Tư Phù Khuynh thổi nhẹ vào lòng bàn tay: "Cái tát này là phạt cô tàn hại anh em, lòng dạ rắn rết."

"Chát!"

Lại thêm một cái tát nữa. Mặc Sở Nghi ngã ngửa ra đất, phun ra thêm một ngụm m.á.u.

"Cái tát này là phạt cô bội phản tổ huấn Mặc gia, có lỗi với tiền bối Mặc Nhạn Phong, cũng có lỗi với Dận hoàng bệ hạ." Tư Phù Khuynh thản nhiên nói: "Làm bại hoại phong cốt Mặc gia, không xứng làm người Mặc gia."

Câu nói này khiến Đại trưởng lão và Mặc Yến Ôn cùng ăn ý liếc nhìn Úc Tịch Hành một cái. Đại trưởng lão tiếp xúc với Tư Phù Khuynh không nhiều, chỉ nghe Mặc Yến Ôn kể rằng cô bé này là "fan lịch sử" cuồng nhiệt của Dận hoàng.

Ngay khoảnh khắc này, Đại trưởng lão bỗng hiểu ra. Nếu ngày trước lúc ông còn trẻ, cũng có một cô gái xinh đẹp ngày ngày ở trước mặt khen ngợi, hâm mộ ông như thế, thì có lẽ ông cũng chẳng đến mức già khú đế rồi vẫn độc thân. Chẳng trách người lạnh lùng như Dận hoàng mà cũng có ngày "nở hoa".

"Tôi g.i.ế.c cô dễ như g.i.ế.c một con gà vậy." Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Nhưng tôi định để cô sống thêm vài phút nữa."

Cổ họng Mặc Sở Nghi bị bóp c.h.ặ.t, cô ta cảm thấy mình bị cưỡng ép nuốt xuống một viên t.h.u.ố.c. Dạ dày cô ta cuộn lên dữ dội, muốn nôn viên t.h.u.ố.c ra nhưng nó đã tan chảy hoàn toàn.

Đột nhiên, Mặc Sở Nghi phát hiện cơn đau đang dần biến mất, sức lực cũng quay trở lại. Cô ta không thể tin nổi khi nhìn những vết thương trên người đang không ngừng khép miệng, một tiếng thét ch.ói tai tràn ra khỏi cổ họng.

Nhưng tiếng thét ấy chỉ phát ra được một nửa. Tư Phù Khuynh bình thản nhìn cô ta: "Yên lặng."

Thương thế rõ ràng đang hồi phục, nhưng Mặc Sở Nghi chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có, dây thần kinh một lần nữa bị đè nát. Thần y nổi tiếng không thiếu, nhưng không có một ai khiến người ta cảm thấy khó lường đến vậy...

Quỷ Thủ Thiên Y!

Chỉ có Quỷ Thủ Thiên Y mới chế ra được loại t.h.u.ố.c thương thế kỳ diệu như thế này!

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên: "Cửu ca, anh tìm em?"

Úc Tịch Hành chống tay lên đầu: "Cô nương của các cậu tìm cậu đấy."

Khê Giáng nhìn về phía Tư Phù Khuynh, xoa xoa tay: "Tư tiểu thư?"

Y thuật của Tư Phù Khuynh quả nhiên cao siêu. Anh ta mới tĩnh dưỡng có mười mấy tiếng đồng hồ mà đã có thể xuống giường đi lại được rồi. Nhưng muốn so tài với Phượng Tam thì chắc phải đợi thêm vài ngày nữa. Thôi thì cứ để cái thằng "cháu rùa" đó đắc ý thêm một thời gian.

"Lại đây." Tư Phù Khuynh vẫn đang khống chế Mặc Sở Nghi: "Người ở đây, báo thù đi."

Mặc Sở Nghi bàng hoàng, nội tâm tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng: "Tư Phù Khuynh, cô không thể..."

Nhưng những gì Tư Phù Khuynh đã làm trước đó thừa sức khẳng định rằng: Cô chẳng có gì là không thể cả.

Ánh mắt Khê Giáng cũng lạnh lẽo hẳn đi.

Những lời Mặc Sở Nghi nói tại Cơ Quan Thành Mặc gia, anh ta vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Thấy Khê Giáng từng bước tiến lại gần, Mặc Sở Nghi mất khống chế gào thét: "Ác quỷ! Các người đều là lũ ác quỷ!"

"Ác quỷ? Sao so được với hạng người như cô." Khê Giáng xắn tay áo, hừ lạnh một tiếng: "Đến cả em họ ruột thịt cũng ra tay hãm hại, kinh tởm!"

Có Tư Phù Khuynh và Úc Tịch Hành ở đó, anh ta cũng chẳng cần nương tay. Chẳng mấy chốc, Mặc Sở Nghi lại rơi vào tình trạng thoi thóp, nằm run rẩy trên mặt đất.

Đại trưởng lão đúng lúc ra lệnh: "Ném vào Cơ Quan Thành Mặc gia."

Hai hộ vệ tiến lên, lôi Mặc Sở Nghi đang mình đầy thương tích, m.á.u chảy đầm đìa đi xuống. Trải qua một ngày một đêm bị t.r.a t.ấ.n, đến lúc này cô ta đã chẳng còn chút sức lực nào để giãy giụa.

Mặc Sở Nghi cứ thế bị kéo lê đi. Bên ngoài Vĩnh An Điện, không ít con em dòng chính Mặc gia đã tụ tập lại, đều là những gương mặt cô ta quen biết, và cha mẹ cô ta cũng ở đó.

"Ba! Mẹ!" Mặc Sở Nghi nhìn thấy cứu cánh cuối cùng: "Cứu con... cứu con với! Con biết lỗi rồi, con thực sự biết lỗi rồi!"

Người đàn ông trung niên định nói lại thôi, gương mặt hiện rõ vẻ bi thống và thất vọng vô hạn: "Sở Nghi..."

Ông rất muốn hỏi tại sao con gái mình lại trở nên như ngày hôm nay, nhưng đã quá muộn rồi. Có lẽ kể từ ngày thất bại trong cuộc cạnh tranh chức Gia chủ, Mặc Sở Nghi đã hoàn toàn thay đổi.

Sao lại có thể biến thành thế này cơ chứ? Bóng lưng người đàn ông trung niên trong phút chốc như già đi, còng xuống hẳn.

Trong Vĩnh An Điện.

Đại trưởng lão sai người lau dọn sạch vết m.á.u trên sàn, lúc này mới vội vã đi tới trước mặt Tư Phù Khuynh, định quỳ xuống ngay lập tức: "Tư tiểu thư, không không không, Quỷ Thủ Thiên Y tiền bối, xin tiền bối nhận của lão phu một lạy."

Tư Phù Khuynh nhanh ch.óng nhảy tránh ra: "Đừng quỳ tôi, không có quy tắc đó đâu, quỳ thế làm tôi già đi đấy."

Đại trưởng lão khựng lại giữa chừng, người dần hóa đá.

Mặc Yến Ôn mỉm cười: "Quỳ Tư tiểu thư là bởi vì cô đã cứu Úc tiên sinh. Tư tiểu thư lòng dạ bồ tát, xứng đáng nhận một lạy này."

Tư Phù Khuynh liếc nhìn Úc Tịch Hành. Cái từ "lòng dạ bồ tát" này thế nào cũng chẳng thể dính dáng gì đến cô được nhỉ?

Úc Tịch Hành khẽ mỉm cười nhìn lại cô: "Nhìn anh làm gì?"

Tư Phù Khuynh khoanh tay trước n.g.ự.c: "Em đang nghĩ không biết anh có phải Dận hoàng chuyển thế không? Nếu không thì em cứu anh, bọn họ cảm ơn em làm cái gì?"

Sắc mặt Úc Tịch Hành không đổi, đến cả ánh mắt cũng chẳng d.a.o động lấy nửa phân, chỉ cười nhẹ: "Bọn họ cũng rất cung kính với em mà."

Tư Phù Khuynh nhớ tới việc Úc Tịch Hành có trình độ về ám khí không hề thấp, có lẽ anh đã giúp Mặc gia chế tạo không ít thứ. Ám khí đối với Mặc gia là vô cùng quan trọng.

Cô lười biếng vẫy vẫy tay: "Em đi chuẩn bị đồ đạc chữa bệnh cho bé Sở Tinh đây, một lát nữa anh qua nhé."

Úc Tịch Hành gật đầu.

Sau khi Tư Phù Khuynh rời đi, Đại trưởng lão mới dần thoát khỏi trạng thái hóa đá, thần sắc có chút phức tạp. Đâu phải chuyển thế, là chính chủ đấy chứ.

Mặc Yến Ôn trầm giọng nói: "Bệ hạ ngày hôm nay..."

Có lẽ chỉ có chuyện hơn một ngàn năm trăm năm trước, khi Vũ Văn Ngọc Hồng ức h.i.ế.p dân lành, vơ vét của cải khiến bách tính ngũ châu lầm than, mới khiến vị đế vương trẻ tuổi này nổi giận đến thế. Vậy nên ngài đã chọn cách g.i.ế.c, g.i.ế.c cho đến khi ra được một kẻ t.ử tế thì thôi.

Úc Tịch Hành biết anh ta định hỏi gì, thản nhiên đáp: "Chỉ là không muốn nhìn thấy cái c.h.ế.t thôi."

Mặc Yến Ôn im lặng.

Có lẽ không chỉ đơn giản vì Tư Phù Khuynh khen Dận hoàng vài câu mà khiến ngài động lòng. Trên thế gian này, người thực sự hiểu được Dận hoàng quá ít, quá ít. Ngài cũng là người, tim sao có thể không lay động.

Tin tức Mặc Sở Nghi bị ném vào Cơ Quan Thành nhanh ch.óng truyền khắp Mặc gia, gây nên một cơn sóng dữ. Mặc gia bao năm qua vốn yên bình, ít nhất ba trăm năm nay chưa từng có con em dòng chính nào phạm lỗi nghiêm trọng đến vậy.

Mặc Sở Nghi vốn là thiên tài, đoạn đường cửa Đông Cơ Quan Thành cũng chỉ có cô ta và Mặc Yến Ôn giải được. Nếu lòng cô ta không có ý đồ xấu, cô ta vẫn sẽ là trụ cột của Mặc gia. Nhưng có những tội lỗi không thể dung thứ.

Một số đệ t.ử Mặc gia hiếu kỳ đến cửa Đông để xem Mặc Sở Nghi có ra được không. Nghe nói sau khi vang lên vài tiếng thét t.h.ả.m thiết xé lòng, bên trong liền bặt vô âm tín. Sau đó cũng chẳng ai quan tâm nữa, bởi vì bước chân vào Cơ Quan Thành đồng nghĩa với cái c.h.ế.t.

Tư Phù Khuynh và Úc Tịch Hành đến nhà Mặc Sở Tinh. Cậu bé vẫn đang lúi húi lắp ráp ám khí.

Thấy hai người vào, mẹ cậu bé vội đứng dậy, không ngừng cúi đầu cảm ơn: "Cảm ơn Tư tiểu thư, cảm ơn Úc tiên sinh, cảm ơn hai vị đã cứu Sở Tinh."

"Chuyện nhỏ thôi." Tư Phù Khuynh ngồi xuống, xoa đầu Mặc Sở Tinh: "Hệ thần kinh có vấn đề, cũng có cả yếu tố tâm lý nữa. Vào game đi, chữa trị sẽ thuận tiện hơn."

Cô nhớ hình như mình từng chữa trị loại bệnh tương tự như thế này rồi. Chữa cho ai nhỉ? Thôi, quên rồi, cũng chẳng quan trọng.

Người phụ nữ ngẩn ra: "Vào game sao?"

Úc Tịch Hành cười nhạt: "Ừm, cậu bé chỉ số thông minh cao, sóng não cũng mạnh, vào game sẽ không có ảnh hưởng gì đâu."

Khoang trò chơi nhanh ch.óng được chuẩn bị xong. Tư Phù Khuynh đeo mũ cảm biến lên. Chữa bệnh không cần phải đến nơi cấm địa nào cả, cái mũ này là đủ rồi.

Mười phút sau, cả hai rời khỏi game. Mặc Sở Tinh vẫn còn hơi ngơ ngác, vì cậu bé phát hiện mình thực sự đã có thể mở miệng nói chuyện.

Người mẹ vô cùng kích động: "Sở Tinh! Gọi... gọi mẹ một tiếng mẹ nghe xem nào."

Mặc Sở Tinh rất điềm tĩnh gọi một tiếng: "Mẹ."

"Ơi!" Nước mắt người phụ nữ rơi lã chã: "Khỏi rồi, thực sự khỏi rồi! Mau! Mau cảm ơn Tư tiểu thư đi con!"

Mặc Sở Tinh lúc này lại hơi ngập ngừng: "Cảm ơn chị."

Tư Phù Khuynh cười híp mắt: "Không có gì, chị hơi mệt rồi, đi nghỉ một lát đây, em cứ chơi với anh trai nhé."

Cả đêm không ngủ, cô vừa ngáp vừa đi ra ngoài, chuẩn bị có một cuộc "hẹn hò sâu sắc" với chiếc giường êm ái.

Ánh mắt Mặc Sở Tinh lúc này mới rơi vào người Úc Tịch Hành, cậu bé bặm môi: "Anh rất lợi hại, em không tranh với anh đâu."

Phượng Tam: "..."

Trẻ con bây giờ có phải hơi bị già dặn quá không? Lúc anh ta chưa đến mười tuổi, còn đang...

"Ồ?" Úc Tịch Hành mỉm cười: "Không định nỗ lực vượt qua tôi sao?"

Mặc Sở Tinh giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Con người cần phải biết tự lượng sức mình." Cậu bé chỉ tay về phía Phượng Tam: "Nhưng vượt qua anh ta thì em làm dễ như chơi."

Phượng Tam: "..." Tại sao người bị thương luôn là anh ta?

"Vậy tôi rất mong chờ đấy." Úc Tịch Hành khẽ gật đầu: "Hy vọng tương lai của Mặc gia đặt cả lên vai em."

Mặc Sở Tinh gật đầu đầy vẻ sâu sắc: "Em sẽ giúp đỡ đại ca."

Tư Phù Khuynh không chỉ chữa khỏi chứng mất ngôn ngữ mà còn chữa luôn cả chứng rối loạn nhân cách của cậu bé. Mặc Sở Tinh đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường. Người phụ nữ lại một lần nữa cảm ơn Úc Tịch Hành, ôm c.h.ặ.t lấy con trai.

Úc Tịch Hành đứng dậy đi ra ngoài, dặn dò: "Cậu và Khê Giáng ở lại Mặc gia, Trầm Ảnh đi cùng tôi tới Đông Tang."

Phượng Tam chắp tay: "Vâng, Cửu ca."

Đông Tang thịnh hành âm dương ngũ hành, người tiến hóa cũng không ít, thường xuyên xảy ra xung đột, chuyến đi này chắc chắn sẽ không thuận lợi. Anh ta và Khê Giáng đi cũng không giúp được gì nhiều, chi bằng ở lại Mặc gia nghiên cứu nốt đống ám khí còn lại.

"Cửu ca, em đi dặn dò Trầm Ảnh ngay đây." Phượng Tam vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Để cậu ta nhất định không được làm bóng đèn, phải tạo thật nhiều cơ hội cho anh và Tư tiểu thư."

Nghe vậy, Úc Tịch Hành nhạt giọng liếc anh ta một cái: "Các cậu không nói gì là được rồi."

Phượng Tam: "..." Đau lòng quá man.

Cùng lúc đó, tại lục địa Vĩnh Hằng trong trò chơi.

Trên bảng Phong Vân ghi lại thực lực của người chơi đột nhiên xuất hiện biến động. Những người chơi đang online đều có thể thấy, cái tên xếp hạng thứ 11 đột ngột nhảy vọt lên vị trí thứ 7.

Trên bảng Phong Vân, tiến lên một hạng đã là vô cùng gian nan. Top 50 đã nhiều năm không hề thay đổi, chưa nói tới Top 10. Vậy mà lại có kẻ có thể thăng một lúc 4 hạng sao?!

Nhưng khi nhìn thấy cái tên đó, tất cả đều đồng loạt sững sờ.

Quỷ Thủ Thiên Y!

Thứ hạng của Quỷ Thủ Thiên Y vốn dĩ vững chắc trong Top 5, chỉ là vì quy ẩn đã lâu nên mới rớt xuống ngoài Top 10. Giờ đây đột nhiên leo lên vị trí thứ 7, chẳng phải chứng minh vị này lại vừa cứu sống một người trên lục địa Vĩnh Hằng sao?!

Quỷ Thủ Thiên Y tái xuất giang hồ rồi! Tin tức này nhanh ch.óng lan truyền, cả trò chơi "Vĩnh Hằng" dấy lên làn sóng lùng sục tung tích của Quỷ Thủ Thiên Y.

Úc Diệu cũng nhận được tin tức khiến anh ta kinh ngạc này. Đồng thời, anh ta còn nghe được một tin khác từ miệng ông cụ Úc: Chứng mất ngôn ngữ của tiểu thiếu gia thiên tài Mặc gia đã được chữa khỏi.

Hai tin tức tưởng chừng không liên quan, nhưng khi xâu chuỗi lại, Úc Diệu dám chắc chắn rằng chính Quỷ Thủ Thiên Y đã ra tay cứu chữa cho tiểu thiếu gia Mặc gia! Bởi vì bản thân anh ta cũng từng mắc chứng mất ngôn ngữ.

Úc Diệu vui mừng khôn xiết, lập tức đặt vé máy bay tới Mặc Thành. Quỷ Thủ Thiên Y lại chữa khỏi thêm một ca mất ngôn ngữ, chắc chắn sẽ còn nhớ tới anh ta. Anh ta nhất định phải có cơ hội mời được Quỷ Thủ Thiên Y về chữa bệnh cho Thanh Vi.

—---------------

Lời tác giả:

Trịnh trọng tuyên bố: Khuynh Khuynh là kẻ khờ trong tình cảm, nhưng tác giả Khanh Khanh thì không!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 427: Chương 427: Quỷ Thủ Thiên Y Tái Xuất Giang Hồ | MonkeyD