Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Chương 106: Chuẩn Bị Đón Mẹ Chồng Và Dì Triệu
Cập nhật lúc: 05/05/2026 23:44
“Tư lệnh thì không phải là người à? Hơn nữa tôi đây là vui mừng, nhìn xem thằng ba nhà chúng ta có tiền đồ biết bao, không chỉ kết hôn rồi mà còn tìm được một cô gái tốt như Tâm Tâm. Bà cứ nói chuyện lần trước con bé cứu người còn tìm lại được bao nhiêu văn vật đó đi? Đến nay vẫn chưa đưa ra yêu cầu gì với cấp trên. Mấy hôm trước Lão Liễu còn nói với tôi con bé này còn dẫn dắt người nhà khu đồn trú bắt đầu trồng trà dầu, còn muốn xây dựng xưởng ép dầu ở khu đồn trú nữa.”
“Chỉ riêng cô con dâu này của nhà chúng ta không tốt hơn cái cô nhà Lão Vương sao? Còn không đáng để tôi khoe khoang à? Còn có những món đồ chúng ta nhận được dịp Tết nữa, tôi nhìn là biết đều do Tâm Tâm dụng tâm chọn lựa.” Cũng không phải nói con trai nhà mình không tốt, nó không có cái tính tỉ mỉ đó, trước đây cùng lắm là gọi một cuộc điện thoại chúc Tết, còn chuẩn bị đồ đạc xa như vậy cho bà là chuyện không thể nào.
Lời này ngược lại không sai, Triệu Thu Quân vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hải sâm khô và bong bóng cá tốt như vậy. Hơn nữa Tâm Tâm còn luôn gọi điện thoại cho bọn họ đúng giờ, mặc dù vẫn chưa gặp mặt nhưng sự quan tâm trong điện thoại không hề thiếu. Ngay cả lần trước bà bị cảm, con bé vừa nghe đã nhận ra ngay. Chồng bà hồi trẻ lúc vượt qua vùng tuyết rơi đã để lại mầm bệnh, cứ đến mùa đông trở trời là ho không ngừng. Tâm Tâm biết được còn đặc biệt nấu cao xuyên bối lê tuyết, nhờ người từ hòn đảo gửi qua. Mùa đông này chồng bà vẫn luôn dựa vào việc uống nước này, quả thực đã thuyên giảm không ít.
Nói thật lòng, cô con dâu này thực sự giống như con gái ruột nhà mình nuôi vậy, mọi thứ đều chu đáo. Đừng nói chồng bà vốn thích so đo với mấy nhà hàng xóm, ngay cả bản thân bà đi ra ngoài cũng nhịn không được mà khoe khoang vài phần.
“Đúng đúng đúng, ông nói đều có lý.” Triệu Thu Quân cũng không đôi co với chồng nữa.
“Đó là điều hiển nhiên phải có lý rồi, hơn nữa bà còn chưa biết đâu, nhà chúng ta sắp có cháu gái rồi.”
Triệu Thu Quân hôm nay cả ngày đều ở bên ngoài, tan làm liền trực tiếp về nhà, nghe thấy lời này của chồng cũng không nghĩ nhiều, ngược lại hỏi một câu: “Ông đang nói mớ gì vậy?”
Lúc này Dì Triệu từ sân sau thu dọn quần áo đi vào cũng mang vẻ mặt vui mừng cười nói: “Tiểu Quân, ông ấy không nói mớ đâu, vợ của Hoài Châu m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Tống Hoài Châu sau khi gọi điện thoại cho ba xong lại gọi thêm một cuộc điện thoại về nhà, dù sao muốn mời Dì Triệu qua đó chắc chắn cũng phải nói với dì ấy một tiếng.
Giống như lời ba nói, Dì Triệu là dì họ của anh, không phải là bảo mẫu trong nhà, chuyện vui như vậy cũng nên chia sẻ với dì ấy.
“Mang t.h.a.i rồi? Tâm Tâm m.a.n.g t.h.a.i rồi?” Triệu Thu Quân nhìn chồng một cái rồi lại nhìn sang Dì Triệu: “Chị, chị nói là thật sao?”
Dì Triệu là chị họ xa của Tống Tự Đình, nhưng lại mang họ Triệu, cùng họ với Triệu Thu Quân. Kể từ khi dì ấy đến rồi lại chăm lo cho gia đình rất tốt, Triệu Thu Quân liền coi dì ấy như chị ruột của mình, cho nên bình thường ở nhà đều gọi dì ấy là chị.
“Thật mà, buổi chiều Hoài Châu gọi điện thoại về báo tin vui rồi.”
“Đây mới vừa m.a.n.g t.h.a.i thôi nhỉ? Sao mọi người lại biết là cháu gái rồi?”
“Tôi cảm giác là vậy.” Dì Triệu nói: “Hoài Châu muốn mời tôi đến hòn đảo chăm sóc Tâm Tâm một chút, tôi liền hỏi một chút phản ứng của con bé lúc mới m.a.n.g t.h.a.i thế nào. Hoài Châu nói Tâm Tâm bây giờ đặc biệt thích ăn cay, quê chúng ta không phải đều nói chua trai cay gái sao? Tôi đoán chắc chắn là m.a.n.g t.h.a.i bé gái rồi.”
Lần này đến lượt Triệu Thu Quân vui mừng rồi, nghe xong trực tiếp đi đi lại lại trong phòng khách nhị vòng, sau đó mới nói: “Chị, ngày mai chúng ta liền đi bách hóa tổng hợp, mua đồ xong tôi sẽ đi hòn đảo.”
Tống Tự Đình vừa nghe ngay cả chị cả cũng cảm thấy như vậy, vậy thì cháu gái chắc chắn là không chạy đi đâu được rồi, cười hỏi Dì Triệu: “Chị cả, chị suy nghĩ thế nào rồi?”
Dì Triệu cười nói: “Tôi vẫn chưa đồng ý với Hoài Châu, tôi muốn đợi cậu và Tiểu Quân về bàn bạc một chút. Trong nhà có thể dứt ra được thì tôi chắc chắn sẽ đi chăm sóc, thằng bé Hoài Châu bình thường bận rộn, chị gái của Tâm Tâm cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi, đến lúc đó bên cạnh không có người tôi thực sự không yên tâm.”
Hồi trẻ chồng dì mất, sau này các con cũng rời đi trong chiến loạn. Vốn tưởng rằng trên đời này chỉ còn lại một mình mình, sau này rốt cuộc cũng biết được còn có người em họ xa là Tống Tự Đình. Năm đó dì đến Bắc Kinh cũng chỉ muốn đến thăm người thân duy nhất.
Nhưng sau khi đến, hai vợ chồng đồng tình với hoàn cảnh neo đơn của dì, liền sắp xếp cho dì ở lại đây. Những năm qua Tiểu Quân càng coi dì như chị ruột, mấy đứa trẻ cũng coi dì như người dì ruột thịt, dì đương nhiên cũng coi bọn trẻ như con ruột của mình. Vợ của thằng hai là do dì chăm sóc ở cữ, thằng ba chắc chắn cũng phải đi.
Chỉ là không biết mình qua đó rồi trong nhà có thể dứt ra được không.
Tống Tự Đình vội nói: “Chị cả, việc trong nhà chị cứ yên tâm.”
Có lời này Dì Triệu cũng khẳng định nói: “Vậy đến lúc đó tôi và Tiểu Quân cùng đi, Tiểu Quân về rồi tôi sẽ ở lại bên đó chăm sóc bọn họ.”
Nếu là bà thì có thể còn hơi lo, tay nghề nấu nướng của mình hơi kém một chút.
Nói xong như vậy, Triệu Thu Quân liền bàn bạc với Dì Triệu ngày mai sẽ đi bách hóa tổng hợp mua đồ, ngày mốt ngồi tàu hỏa xuôi Nam, tóm lại là 1 ngày cũng không muốn đợi thêm nữa.
——————
Tống Hoài Châu gọi điện thoại xong trên đường về mới nhớ ra một chuyện, đó là về chuyện muốn đón Dì Triệu đến hình như anh vẫn chưa bàn bạc với vợ. Mặc dù tính cách vợ ôn hòa nhưng trong nhà đột nhiên có thêm một người chuyện này vẫn được coi là chuyện lớn, cho nên lúc về nói chuyện với Đường Tâm đều có chút cẩn thận từng li từng tí.
Thật vất vả mới tìm được cơ hội vội vàng nói ra, nói xong liền tĩnh lặng chờ đợi phản hồi của vợ.
Đường Tâm thực ra đã sớm nghĩ đến chuyện này rồi, vốn dĩ còn bàn bạc với chị hai rồi. Ý của chị hai là đến lúc đó không được thì tìm một thím ở làng chài bên ngoài. Mặc dù thời buổi này không thịnh hành chuyện thuê bảo mẫu dì giúp việc gì đó, nhưng kiểu giúp đỡ như vậy vẫn có thể được. Nghe nói một số người trong khu tập thể cũng làm như vậy, đến lúc đó nói với Thím Triệu một tiếng, cũng coi như là nhận được sự chấp thuận của khu đồn trú, sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng Đường Tâm thực ra không muốn mời người bên ngoài, thứ nhất là mọi người đều không quen thuộc, hơn nữa cô không thích người lạ đến nhà.
Nhưng Dì Triệu thì khác, mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng mỗi lần gọi điện thoại về cô cũng sẽ nói vài câu với Dì Triệu, từ cuộc trò chuyện có thể nghe ra Dì Triệu là một người rất tốt.
“Được ạ, đến lúc đó liền dọn dẹp căn phòng bên cạnh ra cho Dì Triệu ở, chỉ là không biết Dì Triệu có bằng lòng đến không.”
“Chắc chắn là bằng lòng rồi, hôm nay lúc anh gọi điện thoại Dì Triệu hận không thể lập tức thu dọn hành lý qua đây luôn, nhưng dì ấy vẫn phải bàn bạc với ba mẹ mới đưa ra quyết định.” Nhưng nghe ý của ba thì chỉ cần Dì Triệu đồng ý, bọn họ chắc chắn cũng đồng ý cho người đến.
Ngày hôm sau trong nhà liền có điện thoại gọi tới, nói là ngày mai mẹ và Dì Triệu sẽ ngồi tàu hỏa xuôi Nam rồi.
Buổi tối Tống Hoài Châu liền dọn dẹp căn phòng khác trong nhà ra.
Đường Tâm thấy trong phòng đều đã dọn dẹp ổn thỏa, lại lấy ga trải giường vỏ chăn mới ra hỏi: “Mẹ và mọi người mấy ngày nữa có thể đến hòn đảo?”
“7 ngày là có thể đến rồi.”
“Nhanh vậy sao, vậy đến lúc đó em và anh ra bến cảng đón người.”
