Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Chương 133: Chào Đón Cháu Trai Và Kế Hoạch Mới
Cập nhật lúc: 05/05/2026 23:51
Quạt máy “vù vù” thổi những luồng gió dịu dàng về phía mấy người, Đường Tâm thì cầm giấy b.út nói với Thím Triệu bọn họ về kế hoạch tiếp theo của mình, đương nhiên cũng phân loại ra những vấn đề sẽ gặp phải khi làm việc này.
Giọng Đường Tâm rất hay, lại vì vẫn luôn làm việc ở đài phát thanh, nhả chữ rõ ràng rành mạch, âm sắc lại tròn trịa mang theo chút ngữ điệu uyển chuyển đặc trưng của Dung Thành.
Từng câu từng chữ của cô đều dịu dàng tinh tế, nhưng cũng không thiếu sự quyết đoán. Không biết mấy thím cảm thấy thế nào, Tống Hoài Châu nghe mà khá nghiện.
Không ít người trong khu đóng quân đều nói Đường Tâm gả cho anh là trèo cao rồi, nào biết đâu là anh trèo cao, vợ của anh thật sự quá xuất sắc rồi. Rời khỏi anh cô vẫn có thể có một khoảng trời mới, ngược lại là bản thân nếu rời khỏi cô...
Tống Hoài Châu mạc danh liền nghĩ đến giấc mơ ly kỳ ở Dung Thành, bản thân nếu không có cô ngày tháng sẽ thê t.h.ả.m đến mức nào nhỉ?
Anh không dám nghĩ kỹ, may mà anh cưới được Đường Tâm xuất sắc, cô còn t.h.a.i nghén đứa con cho anh.
Khoảnh khắc này không biết là ánh nắng bên ngoài quá ấm áp, hay là nguyên nhân nào khác, Tống Hoài Châu cảm thấy đời này không còn gì hối tiếc đại khái chính là như vậy rồi nhỉ.
Tâm tư của Đường Tâm toàn bộ đều đặt vào chuyện của xưởng, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt tham luyến của Tống Hoài Châu, ngược lại là Dì Phùng lúc ngẩng đầu thì chú ý tới, khóe miệng không nhịn được cong lên, cuối cùng lại dời ánh mắt lên người Đường Tâm.
Cũng coi như hiểu được vì sao Hoài Châu lại thay đổi lớn như vậy rồi. Trước kia cái dáng vẻ đối với mọi thứ đều lạnh nhạt đó, toàn bộ sự nhiệt tình và dịu dàng đều rơi vào cái nhà này, là bởi vì cưới được người đáng để anh trân trọng đối đãi, nhưng Đường Tâm quả thực cũng đáng được sự trân trọng này.
Buổi chiều hôm đó Đường Ninh sinh một cậu nhóc bụ bẫm, chăm sóc tốt cho Đường Ninh và đứa trẻ Dì Triệu liền về nhà nấu cơm trước. Buổi tối Tống Hoài Châu và Đường Tâm đi theo đến bệnh viện, anh rể đã pha một cốc sữa bột cho chị hai uống trước rồi, sắc mặt chị hai cũng hồi phục không ít. Lúc bọn họ qua đó hai vợ chồng đang yên lặng nói chuyện, còn cục bột nhỏ mập mạp đó thì đang ngủ trong chiếc giỏ tre bên cạnh giường.
Bởi vì là sinh thường, Đường Ninh chỉ ở bệnh viện 1 ngày liền về nhà rồi. Bệnh viện chỗ không lớn, buổi tối lại ồn ào quả thực ngủ không ngon, anh rể hai tìm bác sĩ, bác sĩ cũng nói có thể xuất viện cả nhà liền đưa đứa trẻ về nhà.
Đường Ninh và Lưu Tồn Chí làm người tốt, sau khi về nhà người đến cửa thăm hỏi không ít. Dì Triệu phải chăm sóc Đường Ninh ở cữ, dứt khoát liền tạm thời chuyển đến bên đó, Đường Tâm và chồng thì ngày ba bữa qua bên đó ăn cơm cùng.
Tống Hoài Châu vốn dĩ còn nói tự mình về nhà nấu, nhưng bị Đường Tâm từ chối rồi. Một là cô quả thực quá thích cục bột nhỏ mới sinh rồi, mỗi ngày đều không nhịn được muốn trêu chọc thằng nhóc đó, hai là tháng t.h.a.i kỳ của cô cũng lớn rồi, lượng vận động mỗi ngày bắt buộc phải đủ, nếu không đến lúc đó không dễ sinh.
So với chịu khổ cô vẫn là chọn bình thường đi bộ nhiều hơn vài bước, hơn nữa cô trước kia là phải lên hình, cho nên đã dưỡng thành thói quen giữ gìn vóc dáng đẹp, kết quả sau khi m.a.n.g t.h.a.i bị Tống Hoài Châu và Dì Triệu chăm sóc đến mức cô béo lên rất nhiều.
Ở thời đại này cô còn có thể béo, có thể thấy được bọn họ dụng tâm đến mức nào, cố tình hai người không cảm thấy béo, đặc biệt là Tống Hoài Châu còn nói cô không có chút thay đổi nào.
Đường Tâm chắc chắn là không tin, thịt mọc trên người mình cô vẫn vô cùng rõ ràng.
Từ khi Đường Ninh sinh con trong nhà dường như cũng náo nhiệt hơn rất nhiều. Vốn dĩ Đường Tâm còn lo lắng chị hai sẽ có rất nhiều điều không quen, dù sao chuyện trầm cảm sau sinh này ở thời đại này thật ra càng nghiêm trọng hơn, chỉ là không có ai coi trọng mà thôi, cho nên mỗi ngày rảnh rỗi liền chạy đến nhà chị hai.
Lúc cô qua đó Dì Triệu đang bận rộn trong bếp, Đường Ninh thì đang trêu chọc con trai mình trong phòng khách. Thằng nhóc mặc dù mới sinh hơn 10 ngày nhưng đã hoàn toàn nảy nở rồi, giống chị hai hơn một chút, là một chàng trai đẹp.
“Ây da, Ngưu Ngưu hôm nay vậy mà không ngủ nha? Dì nhỏ bế bế nào.” Nói rồi liền muốn đưa tay bế người.
Đường Ninh vội vàng ngăn cản: “Em khoan hẵng bế?”
Đường Tâm tưởng là có kiêng kỵ gì bàn tay đưa ra lại rụt về: “Không thể bế sao?”
Đường Ninh nói: “Bụng em đều lớn thế này rồi, thằng nhóc này đừng thấy mới sinh chưa được bao lâu mà giống hệt ba nó, cả người đều dùng sức, đừng làm trẹo eo em rồi.”
Bởi vì bản thân mới vừa sinh con, Đường Ninh về phương diện này vẫn rất chú trọng. Thai phụ vì nguyên nhân cơ thể tốt nhất vật nặng gì cũng đừng chạm vào, nếu thật sự không cẩn thận làm bị thương eo thì đó chính là mang theo mầm bệnh cả đời.
Đường Tâm nghe chị hai nói vậy cũng không bế nữa, ngược lại không phải sợ bản thân, mà là cô chưa từng bế em bé mới sinh, sợ bế không tốt.
Đứa trẻ mới sinh thật ra cũng không khó chăm sóc lắm, ngoài ăn ra thì là ngủ, chỉ cần không phải đói rồi tè rồi gần như không mấy khi khóc.
Đường Tâm mới qua chưa được bao lâu Tiểu Ngưu Ngưu liền ngủ thiếp đi rồi, Đường Ninh cũng không có chuyện gì nữa ngồi trên sô pha bên cạnh trò chuyện với em gái.
Vì để tiện cho cô ấy ngồi, anh rể còn đặc biệt chuẩn bị thêm mấy cái đệm mềm trên sô pha, Đường Ninh bình thường liền thích dựa vào bên trên.
“Chị hai, ở cữ không mệt chứ?” Đường Tâm nhìn các phương diện trạng thái của chị hai đều tốt, nhưng luôn cảm thấy chị hai dường như có vẻ hơi không vui.
Đường Ninh lắc đầu: “Không mệt, chính là vô vị lắm.”
“Hả? Chăm con còn vô vị sao?”
Đường Ninh nói: “Bình thường trong nhà đều có Dì Triệu, buổi tối cũng là anh rể em đang trông con, chị muốn làm chút gì đều không được cho phép, đừng nói là có bao nhiêu vô vị rồi.”
Cô ấy vốn dĩ là người không nhàn rỗi được, đây không phải là muốn mạng sao?
“Nhưng ở cữ vẫn là phải làm cho tốt, anh rể và Dì Triệu không cho chị làm việc mới là thật sự quan tâm chị đấy.” Đường Tâm ở đời sau từng thấy không ít phụ nữ vì trong thời gian ở cữ quá mức lao lực cuối cùng trầm cảm sau sinh, thật ra cũng đừng coi thường việc chăm con, chuyện này thật sự rất mệt mỏi.
Bây giờ nghe chị hai nói vậy, yên tâm đồng thời cũng khuyên nhủ chị hai vài câu, lúc này cũng đừng cậy mạnh.
Đường Ninh đương nhiên cũng biết em gái nhỏ là quan tâm mình, cười nói: “Em yên tâm đi, chị em lại không ngốc, cũng chỉ ngoài miệng nói vài câu thôi.” Cô ấy cũng chỉ là quen oán trách hai câu, nhưng vẫn phân biệt được tốt xấu. Khu tập thể nhiều người ở cữ như vậy cô ấy đều từng thấy, giống như cô ấy hưởng phúc thế này thì không có, cô ấy vẫn rất biết đủ.
Đường Tâm nghe lời của chị hai cũng hùa theo cười rồi, chỉ cần cô ấy rõ ràng bản thân cũng yên tâm rồi.
Trong thời gian Đường Ninh ở cữ hai xưởng của khu đóng quân cũng là lúc bận rộn nhất. Vốn dĩ Thím Triệu không muốn Đường Tâm quá bận rộn, kết quả Dương Thành có một xưởng may mặc tìm đến khu đóng quân.
Xưởng may mặc này là xưởng may mặc quốc doanh khá lớn của Dương Thành. Vốn dĩ là giám đốc xưởng đi công tác Cáp Thành phát hiện quần áo của bọn họ ở bên đó là không có lượng tiêu thụ gì.
Thật ra bây giờ phần lớn các xưởng đều vẫn áp dụng phương thức quốc doanh tập thể, sau đó báo cáo sản phẩm trong xưởng mình lên bộ vật tư, lại do bộ vật tư các nơi phân bổ xuống hợp tác xã mua bán cửa hàng quốc doanh các nơi, do bộ phận thu mua của bọn họ đi các nơi thu mua sau đó lại bán ở cửa hàng quốc doanh địa phương.
