Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Chương 146: Con Hổ Giấy Của Đường Tâm
Cập nhật lúc: 05/05/2026 23:55
Tống Hoài Châu nhận ra ánh mắt của vợ, quay đầu lại cười với cô một cái rồi lại quay lại nói gì đó với anh rể hai.
Đường Tâm nhìn Tống Hoài Châu cảm thấy mềm lòng muốn mạng, có một loại ảo giác không thể rời xa.
Đường Ninh nói chuyện một lát thì Ngưu Ngưu tỉnh, đứa trẻ này tỉnh dậy rất nhận người, không thấy mẹ là khóc. Cô vừa nghe thấy tiếng con liền chạy vào phòng, Lưu Tồn Chí cũng đi theo phía sau.
Tiểu Phao Phao dù sao cũng mới đầy tháng, còn rất ham ngủ, con bé chưa tỉnh Đường Tâm cũng không đi vào, thấy chị hai và anh rể hai vào phòng rồi liền vẫy tay với Tống Hoài Châu.
“Lại đây uống nước đi anh.”
Tống Hoài Châu nghe thấy lời vợ cũng vứt khúc gỗ trong tay xuống, xoay người từng bước đi về phía Đường Tâm.
Khóe miệng người đàn ông ngậm ý cười, áo sơ mi có chút ướt đẫm mồ hôi, có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét cơ bắp trước n.g.ự.c, thắt lưng quần quân phục màu sẫm thắt c.h.ặ.t, chiều cao ưu việt khiến đôi chân dài miên man kia đặc biệt nổi bật.
Mỗi bước đi tới cảm giác đều giẫm lên đầu quả tim của Đường Tâm.
“Cười gì thế?” Tống Hoài Châu đi tới trực tiếp ngồi xuống bên cạnh vợ, nhận lấy nước trà cô đưa uống một ngụm lớn.
Yết hầu theo động tác nuốt của anh lên xuống lăn lộn, trên yết hầu của anh có một nốt ruồi nhỏ, theo giọng nói trầm thấp của anh, Đường Tâm cảm thấy trước n.g.ự.c có chút tê dại.
Đường Tâm nhìn trái nhìn phải một cái, sau khi phát hiện không có ai liền ghé sát qua c.ắ.n một cái: “Vui thì cười thôi.”
Động tác to gan này của cô khiến Tống Hoài Châu suýt chút nữa sặc một ngụm nước trong miệng, nhưng phát hiện cô cười vui vẻ lại cưng chiều nhéo má cô một cái, nhỏ giọng nói: “Cố ý trêu chọc anh có phải không?”
“Làm gì có cố ý, sao anh không nói anh cố ý quyến rũ em?” Đường Tâm nói xong còn chỉ chỉ nút áo mở ra ở cổ áo anh: “Anh xem anh còn cố ý cởi áo câu...”
Tống Hoài Châu nghe cô nói lời này vội vàng đưa tay bịt miệng cô lại: “Tiểu tổ tông ơi, ở bên ngoài không thể nói như vậy đâu.”
Lời này làm cho gốc tai Tống Hoài Châu đều có chút đỏ lên. Đường Tâm đó là đã nhìn trái phải rồi, hàng xóm hai bên sân nhà bọn họ cách nhau không tính là gần, cô cũng hạ thấp giọng, cho nên không ai có thể nghe thấy, có điều cô không ngờ có thể làm Tống Hoài Châu sợ hãi.
Cũng phải, anh ở nhà có lợi hại đến đâu thì cũng là người của thập niên 70, thời đại này vẫn đủ bảo thủ, chắc chắn sẽ không ở bên ngoài nói những lời như vậy. Đường Tâm khoanh tay nhìn gốc tai đỏ bừng của Tống Hoài Châu cười ngặt nghẽo: “Có người còn nói em là hổ giấy, hừ, hóa ra cũng có lúc sợ hãi nha.”
Tống Hoài Châu nhìn người cười đến run rẩy cả người vô cùng bất đắc dĩ, biết làm sao được, cứ để mặc cô vui vẻ là được rồi.
Đường Ninh bế Ngưu Ngưu đi ra nhìn thấy một người cười không chút hình tượng, một người đỏ bừng gốc tai, khó hiểu hỏi: “Hai đứa làm gì vậy?”
Đường Tâm ở trước mặt chị gái mình thì không có gì phải xấu hổ, ngược lại cố ý trêu chọc Tống Hoài Châu: “Em cười Tống Hoài Châu là con hổ giấy.”
Đường Ninh nghe thấy lời này lại nhìn Tống Hoài Châu một cái rồi lại nhìn em gái nhà mình, hổ giấy thì có gì buồn cười?
Tống Hoài Châu vội vàng uống thêm một ngụm nước tiếp tục đi làm việc, ngược lại Đường Ninh tò mò: “Hoài Châu sao lại là hổ giấy rồi?”
Tống Hoài Châu nghe chị hai hỏi như vậy, sợ vợ đem chuyện vừa rồi nói với chị hai, kết quả Đường Tâm cười ha hả nói: “Hừ, mọi người đều nói anh ấy lợi hại lắm, nhưng mà rất sợ em đó nha.”
Đường Ninh nghe thấy lời này lườm em gái mình một cái: “Nói bậy bạ gì đó? Hoài Châu đó là nhường nhịn em.”
Tống Hoài Châu nghe thấy lời của vợ cũng yên tâm, tiếp tục ra sức làm việc, ngược lại Đường Ninh và Đường Tâm không tiếp tục chủ đề này nữa.
Bây giờ Ngưu Ngưu b.ú sữa xong sẽ không ngủ ngay, Đường Ninh đều sẽ bế thằng bé chơi một lát. Đường Tâm cũng muốn bế, kết quả vừa đưa tay ra thằng nhóc thối này liền lập tức “oa oa” khóc lên.
Dọa Đường Tâm cũng không dám bế nữa: “Ngưu Ngưu nhận người như vậy sao? Bình thường chỉ có chị mới bế được à?”
Đường Ninh nói: “Anh rể hai em cũng được, Thím Cố cũng được.” Thím Cố chính là người anh rể hai mời đến bình thường trông Ngưu Ngưu, chỉ cần anh ấy ở nhà thì Thím Cố sẽ ở nhà mình.
Được rồi, như vậy có người đổi tay cũng tạm được, nếu đứa trẻ cứ ở trên tay một người thì thật sự rất mệt.
Tống Hoài Châu nhân mấy ngày ở nhà thật sự đã gấp rút làm xong chiếc giường nhỏ cho Tiểu Phao Phao, sáng sớm ngày mai anh phải dẫn đội rời đi rồi, buổi tối ôm con gái hoàn toàn không nỡ buông tay.
Đường Tâm sợ nóng lại ưa sạch sẽ, cho con b.ú xong liền đi tắm trước. Tắm xong đi ra nhìn thấy Tống Hoài Châu ôm Tiểu Phao Phao đi tới đi lui trong phòng, trong miệng còn lẩm bẩm không biết đang nói gì.
“Không nỡ xa Tiểu Phao Phao như vậy sao?”
Tống Hoài Châu nhìn vợ tắm xong đi ra, còn mang theo một trận hương sữa nhàn nhạt, cúi đầu hôn lên mặt cô một cái: “Cũng rất không nỡ xa em.”
“Vậy em mang theo con đi cùng anh.”
Tống Hoài Châu lại bị dọa sợ, cho đến khi nghe thấy tiếng cười của Đường Tâm mới phản ứng lại cô lại trêu mình: “Sao lại xấu xa như vậy chứ?”
“Vậy anh còn thích em không?”
“Thích, thích muốn mạng.” Tống Hoài Châu một tay ôm con gái, một tay ôm lấy vợ mình.
Tiểu Phao Phao bị ba trêu chọc lúc này cũng chưa ngủ, nhân lúc Tống Hoài Châu đi tắm, Đường Tâm lại bế Tiểu Phao Phao từ trong giường nhỏ ra, đặt trước mặt mình trêu đùa. Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng cọ cọ mặt Tiểu Phao Phao, làn da mịn màng của trẻ sơ sinh thật sự khiến người ta yêu thích không buông tay.
Kết quả Tiểu Phao Phao tưởng mẹ muốn cho mình b.ú sữa, không ngừng vặn vẹo cơ thể há miệng muốn đi tìm, kết quả làm thế nào cũng không với tới. Dáng vẻ đáng yêu như vậy chọc cho Đường Tâm cười không thôi, cảnh này vừa vặn bị Tống Hoài Châu đi ra nhìn thấy, anh vừa lau tóc vừa nói: “Lát nữa lại chọc cho Tiểu Phao Phao khóc bây giờ.”
Đường Tâm nghe anh nói như vậy cũng không dám trêu Tiểu Phao Phao nữa, buổi tối hai người vốn định đặt Tiểu Phao Phao vào giường nhỏ, nhưng Tống Hoài Châu vẫn không nỡ lại đặt con gái lên giường lớn.
Anh đặt cánh tay lên gối của Đường Tâm, để vợ gối lên cánh tay mình, tay còn có thể chạm vào bàn tay nhỏ bé của con gái.
Vốn dĩ Đường Tâm còn đang cười nhạo Tống Hoài Châu thành siêu cấp v.ú em rồi, hoàn toàn không nỡ xa con, nào ngờ đã nói xong nửa tháng mà anh vẫn chưa về, Đường Tâm cũng nhận ra chút mùi vị.
Có điều cô biết Tống Hoài Châu chắc chắn là có nhiệm vụ khác rồi, ngược lại Dì Triệu không khỏi rất lo lắng.
Đợi ăn cơm xong, Thím Cố liền qua trông Ngưu Ngưu, Đường Tâm cũng phải đến xưởng xem tình hình, liền cùng chị hai ra cửa.
“Chị còn sợ em lo lắng cho Hoài Châu, không ngờ em còn thích ứng tốt hơn chị lúc đầu đấy.” Sau khi ra cửa Đường Ninh mới nói.
Đường Tâm khoác cánh tay chị hai: “Chị hai, lúc đầu chị rất không thích ứng sao?”
“Đương nhiên rồi, chị mới qua đây nửa năm, anh rể hai em thường xuyên nhận được nhiệm vụ ra ngoài, có lúc bọn chị còn đang ngủ cùng nhau, kết quả vừa mở mắt ra anh ấy đã không có ở nhà rồi, nhìn thấy tờ giấy để lại trên bàn mới biết anh ấy nửa đêm đã rời đi.” Làm người nhà quân nhân bất đắc dĩ nhất chính là điểm này.
