Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Chương 209: Để Em Trai Giúp Chị Thử Một Chút
Cập nhật lúc: 06/05/2026 00:12
“Bao Bao.” Chu Gia Dữ nhỏ hơn Tống Mộ Tâm 1 tháng tuổi, phải đến tháng sau cậu mới tròn 18 tuổi, nhưng chiều cao thì chẳng giống một người em trai chút nào.
Tống Mộ Tâm nhìn Chu Gia Dữ cao hơn mình hẳn một cái đầu, hừ cười một tiếng: “Đồ ăn ở nước Mỹ tốt đến thế sao? Sao mấy năm không gặp mà cậu lại cao thế này?” Cô nhớ lúc trước Chu Gia Dữ thấp bé lắm, học đến cấp hai rồi mà vẫn chưa cao bằng cô, đúng chuẩn một cái đuôi nhỏ đi theo sau.
Chu Gia Dữ đắc ý không để đâu cho hết, khoanh tay trước n.g.ự.c ra vẻ đại ca: “Về phương diện chiều cao này, có phải chị nên đổi miệng gọi em là anh rồi không?”
Tống Mộ Tâm giơ nắm đ.ấ.m lên: “Chị thấy cậu là đang thèm đòn đấy.”
Chu Gia Dữ vội vàng khom lưng cầu xin: “Thôi mà thôi mà, em đâu dám chọc giận chị Bao Bao.”
Hai người vừa là bạn bè, vừa là bạn học, tuổi tác lại tương đương, hơn nữa lúc đó Tống Mộ Tâm hoàn toàn coi cậu là cái đuôi nhỏ của mình nên hầu như chuyện gì cũng kể cho nhau nghe.
Chu Gia Dữ thấy người lớn đều không có ở bên cạnh liền thì thầm hỏi: “Đúng rồi, anh chàng đẹp trai mà chị thích đâu? Hôm nay không đến mừng sinh nhật chị sao?”
Chuyện Tống Mộ Tâm thích Lục Tri Diễn, cô không dám nói với những người xung quanh, dù sao mọi người đều sống cùng nhau, vạn nhất bị Lục Tri Diễn biết thì sao? Cho nên Chu Gia Dữ ở tận bên kia đại dương trở thành đối tượng để cô trút bầu tâm sự, mà Chu Gia Dữ cũng thích kể chuyện cho Tống Mộ Tâm nghe, ngay cả việc cậu đã quen bao nhiêu cô bạn gái hồi cấp ba cũng nói ra hết.
Lần này cậu trở về đúng lúc trường học có hoạt động giao lưu, với tư cách là người gốc Hoa, cậu nhất định phải về nước mình, hơn nữa lại đúng lúc ở Bắc Kinh nên cậu cũng muốn về thăm người bạn thân của mình.
Cũng vừa hay mừng sinh nhật Tống Mộ Tâm, nhưng đến nhà họ Tống nửa ngày trời rồi mà vẫn chưa thấy người Tống Mộ Tâm thích đâu, cậu cũng thấy sốt ruột thay.
“Không có nữa, sau này đều sẽ không có nữa.” Chút tâm trạng tốt của Tống Mộ Tâm vừa rồi liền tan biến khi nghĩ đến Lục Tri Diễn.
“Ý gì vậy?” Chu Gia Dữ hỏi.
“Sau này chị không thích anh ấy nữa.” Nói đến đây Tống Mộ Tâm vẫn thấy hơi tủi thân, thầm mến thật sự quá khổ sở.
Công chúa nhỏ họ Tống nào đã từng chịu cái khổ này bao giờ, bây giờ thấy Chu Gia Dữ liền giống như đổ hết uất ức bấy lâu nay về sự hèn mọn khi thầm mến của mình ra.
Chu Gia Dữ từ khi ra nước ngoài, tính cách trở nên rất thẳng thắn, hơn nữa còn đặc biệt thích kiểu môi đỏ tóc xoăn đại sóng, từ hồi cấp ba bạn gái của cậu đã thay đổi xoành xoạch, ngay cả mỹ nhân tóc vàng mắt xanh cũng không biết đã đổi bao nhiêu người rồi.
Không ngờ thanh mai trúc mã của mình vẫn còn đang chịu khổ vì thầm mến ở đây, nghe xong cậu vừa thấy xót xa cho cô, vừa thấy Tống Mộ Tâm sao bỗng dưng lại ngốc nghếch thế, trước đây chẳng phải rất thông minh sao? Quanh năm đứng nhất khối, nghe nói đại học còn được tuyển thẳng cơ mà, sao cứ đụng đến chuyện tình cảm là đầu óc lại không hoạt động thế này.
“Chắc chắn chứ?”
Chu Gia Dữ nghe thấy người này còn dám khẳng định, liền giơ tay gõ nhẹ vào trán cô một cái: “Chắc chắn cái con khỉ, trong cái đầu nhỏ của chị ngoài học tập ra thì không chứa nổi cái gì khác à?”
Tống Mộ Tâm không ngờ mình lại bị một đứa em đi theo sau giáo huấn, giáo huấn thì thôi đi, lại còn dám gõ đầu cô, đúng là phản rồi, cô giơ tay định đ.á.n.h trả, kết quả bị Chu Gia Dữ dễ dàng nắm lấy cổ tay: “Ơ kìa, chị còn định động thủ à? Bao Bao, chị chưa nghe câu đ.á.n.h em trai là phải tranh thủ lúc nó còn nhỏ sao?”
Hồi nhỏ vì Chu Gia Dữ thấp hơn Tống Mộ Tâm, thành tích lại kém hơn một chút, nên Tống Mộ Tâm được ba mẹ Chu Gia Dữ mời sang giúp cậu bổ túc kiến thức, vì vậy Tống Mộ Tâm với tư cách là cô giáo nhỏ vẫn rất nghiêm khắc.
Chu Gia Dữ lại nghịch ngợm hay lười biếng, nên không ít lần bị Tống Mộ Tâm tặng cho mấy cú “hạt dẻ” lên đầu.
Hồi đó Chu Gia Dữ không phục còn bảo đợi sau này mình lớn lên sẽ đ.á.n.h trả lại.
Bây giờ cậu lại chẳng nỡ đ.á.n.h Tống Mộ Tâm, dù sao người chị này cũng là bạn đồng hành tốt trên con đường trưởng thành của cậu, cũng là người an ủi cậu những lúc thất vọng, hai người tuy không có quan hệ huyết thống nhưng chẳng khác gì chị em ruột thịt.
Nhưng làm em trai mà, lúc nào cũng thích làm trò chọc ghẹo chị mình một chút.
Tống Mộ Tâm đột nhiên phát hiện mình thật sự đ.á.n.h không lại Chu Gia Dữ nữa rồi, đừng nói là đ.á.n.h, ngay cả khi cậu nắm lấy cổ tay cô thì cô cũng không cách nào thoát ra được.
Chị đ.á.n.h không lại nhưng chị có cách, Tống Mộ Tâm bỗng dưng bĩu môi, thấp giọng hỏi: “Chị đều thất tình rồi mà cậu còn bắt nạt chị sao?”
Cái vẻ mặt đó đừng nói là đáng thương đến mức nào, Chu Gia Dữ lập tức cảm thấy mình thật tội lỗi, vội vàng buông tay Tống Mộ Tâm ra nói: “Em không có.”
Tống Mộ Tâm không chịu bỏ qua, giơ tay lên cho Chu Gia Dữ xem: “Còn bảo không có, cậu nắm đỏ cả tay chị rồi này.”
Chu Gia Dữ cúi đầu nhìn, đúng là vậy thật, vội vàng đưa tay giúp cô xoa xoa: “Xin lỗi nhé, em cứ tưởng như hồi nhỏ, không đau chứ?” Chu Gia Dữ hồi nhỏ vốn không phải đối thủ của Tống Mộ Tâm, nên nhất thời cũng chưa phản ứng kịp.
Tống Mộ Tâm hừ một tiếng, thu tay về không định để ý đến cậu nữa.
Chu Gia Dữ lại xin lỗi, còn khom người nói với Tống Mộ Tâm: “Hay là chị đ.á.n.h em một cái cho hả giận đi.”
Tống Mộ Tâm chờ chính là câu này, giả vờ đưa tay ra rồi lại thu về nói: “Muốn lừa chị?”
“Lừa chị em làm cháu chị luôn.”
“Kiên quyết không đ.á.n.h trả?”
“Tuyệt đối không đ.á.n.h trả.”
Tống Mộ Tâm lập tức dùng hai tay véo lấy tai Chu Gia Dữ: “Ha ha ha, mắc mưu rồi nhé!!”
“Ái chà...” Chu Gia Dữ phối hợp kêu lên một tiếng.
Thật ra Tống Mộ Tâm ra tay không nặng, cô từ nhỏ đã là một nàng công chúa tốt bụng, dù có kiêu kỳ hay ngang bướng thì cũng chỉ là cứng miệng thôi, ra tay cũng chỉ là trừng phạt nhẹ nhàng một chút.
Nhưng Chu Gia Dữ vì muốn dỗ dành cô nên cố ý giả vờ bị bắt nạt t.h.ả.m hại, còn liên tục cầu xin: “Em sai rồi, xin công chúa nương tay cho...”
Hai người quan hệ tốt, Đường Tâm và Tống Hoài Châu cũng biết, hơn nữa kiểu quan hệ này nhìn một cái là thấy không có gì mờ ám nên hai vợ chồng cũng chỉ mỉm cười lắc đầu mặc kệ họ.
Nhưng hành động này rơi vào mắt Lục Tri Diễn thì lại không phải chuyện như vậy, tuy anh cả đêm không ngủ nhưng sau khi sửa soạn tươm tất vẫn phải đến mừng sinh nhật Tống Mộ Tâm, lúc ra ngoài tình cờ gặp Tống Minh Hi ở cửa đại viện, vốn dĩ không muốn đi cùng anh ta, kết quả người này cứ bám lấy anh không buông.
Hai người vừa bước vào cửa đã thấy Tống Mộ Tâm và Chu Gia Dữ đang nô đùa trong sân.
Tống Minh Hi kích động huých khuỷu tay vào người Lục Tri Diễn một cái: “Oa, cậu thấy chưa, có phải là bạn trai của em gái tôi không? Thế này là dẫn về ra mắt phụ huynh rồi đấy.”
Chu Gia Dữ cũng chú ý tới người đang đi vào từ cửa, bằng trực giác của đàn ông, cậu cảm thấy người đàn ông trông như muốn lấy mạng mình kia chắc chắn chính là người Tống Mộ Tâm thích, cậu đưa tay một phát bắt lấy hai tay Tống Mộ Tâm, sau đó ghé sát vào tai cô nói nhỏ: “Em thấy người chị thích rồi.”
Tống Mộ Tâm lập tức muốn quay đầu lại, nhưng bị Chu Gia Dữ dùng một tay kẹp lấy cằm: “Chị ơi, đừng bảo em trai không giúp chị nhé, nếu chị đã nói anh ta không thích chị, vậy để em giúp chị thử một chút xem sao?”
“Thử thế nào?”
“Đừng quay đầu lại, cứ làm theo lời em nói.” Chu Gia Dữ vừa nói vừa ghé sát vào Tống Mộ Tâm thêm một chút.
Nhìn khuôn mặt khôi ngô ngay sát gang tấc, Tống Mộ Tâm không có cảm giác tim đập thình thịch mà ngược lại còn thấy hơi ghét bỏ: “Cậu đừng có mà định lợi dụng chị đấy nhé?”
