Sau Khi Bị Khách Sạn Gọi Điện Làm Phiền, Tôi Vô Tình Biến Bạn Trai Thành Tiểu Tam Điên Cuồng - 1

Cập nhật lúc: 19/06/2026 16:04

1

Lời vừa thốt ra, người qua đường xung quanh lập tức khựng lại, đồng loạt phóng về phía chúng tôi những ánh mắt hóng hóng rực lửa.

Đầu óc tôi quay cuồng, xây xẩm mặt mày.

Cảm giác như cái cột sống thẳng thắn kiêu hãnh suốt bao nhiêu năm qua, cuối cùng cũng gãy cái "rắc" ngay tại chỗ. Giữ mình trong sạch nửa cuộc đời, ai ngờ ngày trở về lại bị người ta vu cho cái danh "bà hoàng quản lý súc gia đình".

Tôi tức đến nghẹn họng, không thốt nên lời.

Chu Thời Dư thấy tôi im lặng thì lại tưởng tôi chột dạ không dám cãi, định há mồm bồi thêm vài câu nữa. Tôi hoảng quá, vội vàng lao lên bịt c.h.ặ.t miệng anh lại:

"Đủ rồi! Anh đừng nói nữa!"

Nhưng giờ tôi có làm gì thì cũng đã quá muộn.

Đám đông xung quanh giống như lũ mèo ngửi thấy mùi cá ươn, cứ đứng ì ra đó nhìn chằm chằm, đuổi thế nào cũng không chịu đi. Tôi nhìn ngó dáo dác xung quanh xem có cái lỗ nẻ nào để chui xuống không, nhưng ngặt nỗi lọt vào tầm mắt chỉ có nền nhà hospital vừa lạnh lẽo vừa kiên cố.

Đúng là điên thật chứ, chỉ đi theo ông anh trai đến bệnh viện một chuyến thôi, ai mà ngờ lại chôn vùi luôn một đời anh dũng ở cái xó này.

Bí quá hóa liều, tôi đành một tay chỉ thẳng vào tòa nhà nội trú bên cạnh, cười hề hề chống chế:

"Mọi người xem, người nhà tôi mới đón từ khoa tâm thần tầng sáu xuống đấy ạ, không ngờ bệnh tình vẫn chưa ổn định lắm."

"Đấy, vừa mới bước chân ra cửa là đã lên cơn rồi!"

"Để tôi đưa anh ấy trở lại phòng bệnh ngay đây. Đã làm phiền mọi người rồi, thật sự ngại quá!"

Nghe tôi giải thích xong, biểu cảm của người đi đường lại càng trở nên vi diệu và khó tả hơn.

Giữa những tiếng xì xào bàn tán của đám đông, tôi mới chợt nhận ra có gì đó sai sai.

Tôi quay đầu nhìn lại chiếc áo blouse trắng đang khoác trên người Chu Thời Dư.

Thôi xong phim rồi.

Tôi quên béng mất anh chính là bác sĩ của cái bệnh viện này! Người bệnh là người bệnh, bác sĩ là bác sĩ, làm sao mà bác sĩ lại là người bệnh được? Đúng là nói dối mà không thèm nháp trước.

Giờ tôi chỉ muốn vắt chân lên cổ mà chạy trốn thôi. Anh ấy đeo khẩu trang kín mít thì còn giữ được chút thể diện, thế còn tôi thì sao?!

Trong cái khó ló cái liều, tôi lại thẳng tay tét một phát đau viếng vào trán Chu Thời Dư, giả vờ mắng mỏ với vẻ mặt vô cùng thất vọng:

"Sao anh lại dám lén trộm áo blouse trắng của bác sĩ chủ trị mặc ra ngoài thế hả? Đúng là nghịch ngợm hết chỗ nói, mau cởi ra trả lại cho người ta nhanh lên!"

Thừa lúc anh còn đang bận ôm trán vì đau, tôi lại trưng ra bộ mặt dày cộp quay sang giảng hòa với khán giả: "Ha ha, người nhà làm trò cười cho thiên hạ rồi, ngại quá, ngại quá!"

Sau một hồi tôi liên tục cúi đầu "xin lỗi, trăm sự xin lỗi", những người hóng chuyện mới tiếc nuối tản ra, kết thúc buổi xem kịch hay.

Tôi lập tức lôi tuột tên tội đồ gây họa vào một góc khuất, cấu mạnh vào người anh một cái rõ đau:

"Nơi công cộng thế này mà anh ăn nói xằng bậy cái gì đấy hả? Ai bảo với anh tôi và anh ấy là cái quan hệ đó?"

Ánh mắt Chu Thời Dư tối sầm lại, anh nhìn tôi chằm chằm, vành mắt từ từ đỏ ửng lên vì ức chế:

"Em bảo anh nói bậy, vậy em giải thích xem anh ta là gì của em? Tại sao anh ta đến bệnh viện lại cần em đi bồi?"

"Đấy là anh——"

Chữ "trai" suýt chút nữa thốt ra thì nghẹn cứng ngay cổ họng.

Thật sự là khó mở lời mà.

Chu Thời Dư không biết uẩn khúc bên trong, thấy tôi ngập ngừng liền lộ ra vẻ mặt "biết ngay mà". Sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt anh dần trở nên vô cùng phức tạp.

Do dự một hồi lâu, anh mới lên tiếng:

"Tuy rằng anh ta trông cũng có chút nhan sắc thật đấy, nhưng em có biết nhân phẩm của anh ta cực kỳ đáng báo động không? Mấy năm trước, anh ta uống say rồi đến bệnh viện chúng ta quậy phá một trận ra trò, đến mức cả viện này không ai là không biết..."

Tôi cạn lời, hoàn toàn im lặng.

Làm sao mà tôi không biết cho được?

Năm đó, chính tôi là người có mặt tại hiện trường vụ phát điên đầu tiên của anh trai tôi chứ ai!

Trời đất ơi, tôi thề là tôi ước gì lúc đó mình không tồn tại trên đời này.

Tôi và Chu Thời Dư yêu nhau hai năm trời nhưng tôi chưa bao giờ dám dẫn anh về ra mắt gia đình. Chẳng phải vì ở nhà tôi đã có "chính thất", càng không phải vì tôi giấu "tiểu tứ" trong nhà.

Mà là vì, nếu để anh biết anh trai tôi là ai, chút liêm sỉ và tôn nghiêm cuối cùng của tôi sẽ bay màu sạch sẽ.

Một người vốn sĩ diện hão như tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, thì ai mà ngờ cái sự "nhục nhã tập thể" này lại tìm đến tôi theo một cách lắt léo như vậy.

Mà tất cả những bi kịch này, đều phải kể từ ông anh trai có vấn đề về thần kinh của tôi…

2

Ông anh trai tôi ấy mà, từ lúc lọt lòng mẹ đầu óc đã không được bình thường cho lắm.

Từ thu nhỏ, anh ấy đã nuôi dưỡng một ước mơ vô cùng vĩ đại:

—— Lớn lên sẽ làm một tổng tài bá đạo, cực ngầu, cực chất, trở thành giấc mộng của hàng vạn thiếu nữ.

Thế là ban đêm, anh ấy cần mẫn cày phim thần tượng, tua đi tua lại từng khung hình để học hỏi; ban ngày thì miệt mài lôi tôi ra làm diễn viên quần chúng để tổng duyệt, diễn tập.

Suốt bao nhiêu năm trời như một, tôi chính là nạn nhân chịu sự dày vò tinh thần khủng khiếp nhất.

Tình trạng này bắt đầu chuyển biến theo hướng "triều cường dâng cao" khi tôi lên cấp hai.

Buổi sáng, khi tôi còn chưa kịp tỉnh dậy từ giấc mộng đẹp, anh ấy đã diện một bộ vest chỉnh tề, chân đi giày da bóng lộn, tóc vuốt keo dựng ngược, hiên ngang đạp cửa xông vào phòng.

Anh ấy liếc nhìn bộ dạng ngủ nghê vật vờ, tư thế nằm ngang dọc tứ tung của tôi bằng nửa con mắt.

Sau đó, anh nhếch mép cười một nụ cười vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn: "Thú vị đấy."

Kế tiếp, anh quay ra cửa, thét lớn với mẹ tôi:

"Lưu ma ma! Trong vòng ba phút, tôi muốn có toàn bộ thông tin về cô gái này!"

Và tất nhiên, không nằm ngoài dự đoán, anh ấy được khuyến mãi ngay một dấu ấn chiếc dép tông lào chà bá lửa của "Lưu ma ma" vào giữa mặt.

Đến khi tôi ôm một bụng oán khí dậy đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi, chuẩn bị xách ba lô đi học.

Anh ấy phủi phủi dấu dép trên người, đẩy lại nút thắt cà vạt, lại mặt dày sấn tới. Anh hất nhẹ cái mái xéo đang che khuất mắt trái sang bên phải, một tay chống tường, bắt đầu phát biểu những câu thoại kinh điển đi vào lòng đất:

"Này! Đi học làm gì nữa, để tôi nuôi em! Một tháng một nghìn tệ!"

"..."

"Chê ít à? Thế thì thêm một số không nữa, mười tháng một nghìn tệ!"

Tôi lườm anh cháy mắt rồi bỏ đi thẳng. Đúng là không rảnh để diễn tuồng cùng anh nữa, tôi sắp muộn học đến nơi rồi.

Nhưng điều khiến tôi không thể chịu đựng nổi nhất chính là ở trường học.

Có đôi khi, anh ấy đứng từ xa tắp gọi giật giọng tôi lại. Dù đã khoác lên mình bộ đồng phục học sinh, nhưng anh vẫn không quên "sứ mệnh ban đầu".

Tổng tài bá đạo nâng cấp thành đại ca học đường.

Bình mới rượu cũ, nhưng đại ca trường học thì phải cháy hơn nữa.

Thế là giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu cặp mắt của bàn dân thiên hạ, anh ấy dạng hai chân ra, làm vài động tác nhồi bóng qua háng giả vờ rồi bật nhảy ném rổ vào khoảng không trước mặt tôi.

Khi tiếp đất, anh lại nhếch mép cười một nụ cười tà mị.

Hai tay đút túi quần, khuôn mặt hiện rõ vẻ "vô địch thiên hạ", ngửa mặt lên trời than thở không tìm được đối thủ.

Đứa bạn đứng cạnh tôi kinh hãi tột độ, quay sang hỏi:

"Ủa, anh trai bà tự dưng đứng rửa đ.í.t giữa sân trường làm cái gì vậy???" (Hành động dứ dứ m.ô.n.g lúc nhồi bóng)

Tôi chỉ kịp vội vàng quăng lại một câu: "Chuyện của thanh niên bị trĩ, bớt quản lại giùm" rồi ôm mặt chạy trốn trối c.h.ế.t.

Những chuyện tương tự làm tôi muối mặt như thế nhiều không đếm xuôi.

Để trốn khỏi móng vuốt của ông anh điên khùng này, ngay sau kỳ thi đại học, tôi đã thu dọn hành lý, suốt đêm bắt máy bay chạy trốn đến một trường đại học cách anh ta mười vạn tám nghìn dặm để làm lại cuộc đời.

May mà hai anh em tôi đứa theo họ bố, đứa theo họ mẹ. Ra ngoài, tôi cứ tự tin vỗ n.g.ự.c bảo mình là con một, cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ với anh ta.

Sau này, anh trai tôi vào làm việc ở công ty gia đình, dưới sự "vùi dập" tàn bạo của các bô lão đi trước, anh ấy mới thực sự khai thông đầu óc.

Anh xóa sạch sành sanh những phát ngôn sặc mùi "thực tập sinh tổng tài" trên mạng xã hội, cải tà quy chính, biến thành một người đàn ông trưởng thành, chín chắn và ổn định.

Lúc này tôi mới dám mò mặt trở về.

Thế nhưng, di chứng để lại quá nặng nề, tôi chính thức mắc chứng "ám ảnh cưỡng chế với tổng tài".

Sau khi tốt nghiệp.

Mẹ tôi hỏi tôi thích kiểu con trai thế nào để bà đi tìm mối cho.

Tôi mỉm cười đáp: "Thực ra tiêu chuẩn của con đơn giản lắm."

Trước tiên là quy tắc ba "KHÔNG": Không mặc vest, không cười nhếch mép, không ném rổ vô hình.

Tiêu chuẩn chọn chồng: Một chàng trai ít nói, trầm tính và có chút u sầu.

Điều này làm mẹ tôi sầu thối ruột.

Trong vòng tròn quen biết của gia đình toàn là người thừa kế của các tập đoàn lớn, chỉ riêng cái điều kiện đầu tiên "không mặc vest" thôi đã khiến mẹ tôi bất lực vì "gạo không có thì thổi cơm sao được".

Cho đến một ngày, anh trai tôi uống say khướt rồi ngã gãy chân, tôi phải cuống cuồng chạy đến bệnh viện.

Tại đây, tôi đã gặp Chu Thời Dư – anh chàng bác sĩ mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng, khí chất thanh lãnh, trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu.

Ngay giây phút đó, con tim tôi chính thức loạn nhịp, đóa hoa tình yêu nở rộ.

Mẹ ơi! Chính là anh ấy!

Đây chính là chân ái của đời con!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.