Sau Khi Bị Lưu Đày, Ta Trở Thành Cực Phẩm Đại Thần - Chương 45: Lớp Học Ban Đêm, Phương Gia Đầu Thành

Cập nhật lúc: 13/04/2026 10:47

Khách sạn, tràn ngập một mùi thịt thơm nức mũi, bá đạo len lỏi khắp mọi nơi, xộc thẳng vào mũi.

“Dọn cơm rồi.”

Người Mộc gia lập tức bưng bát cơm ùa tới, hưng phấn đến hai mắt phát sáng, từng chậu thịt kho tàu nóng hổi bốc khói nghi ngút quá thơm.

Người đông chen chúc thành một cục, Mộc Vãn Tình không khỏi nhíu mày, “Xếp hàng xếp hàng, không được giành giật, đàn ông xếp bên kia, phụ nữ và trẻ em xếp bên này, không xếp hàng thì không chia cơm.”

Duy trì tốt trật tự mới bắt đầu xới cơm, chia làm hai tổ, đâu ra đấy.

Mộc nhị phu nhân xới cơm, Mộc Vãn Tình múc thịt, nàng tiện tay múc một muôi thịt kho tàu mai khô rưới lên cơm trắng, khẩu phần đều xấp xỉ nhau, không hề phân biệt đối xử.

Một miếng cơm trắng một miếng thịt kho tàu, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, thịt kho tàu mềm dẻo, nuốt một miếng xuống bụng hồn cũng bay mất.

“Ngon quá, nếu ngày nào cũng được như vậy thì tốt biết mấy.”

“Nghĩ chuyện tốt đẹp gì thế, thịt và gạo trắng này đắt lắm đấy.”

“Thịt kho tàu này làm thế nào vậy, cũng quá ngon rồi.”

“Chắc là bí phương của Tam tiểu thư, sao ngài ấy lại biết nhiều như vậy?”

“Ta nghe nói ngài ấy đặc biệt thích đọc sách, trong sách tự có hoàng kim ốc.”

Mọi người ăn đến đầy mồm đầy mỡ, hảo cảm đối với Mộc Vãn Tình tăng lên vùn vụt, lúc này có thể kiếm được nhiều thịt như vậy phải có năng lượng lớn đến mức nào.

Mộc Dung Tuyết lặng lẽ bưng bát to đựng đầy cơm thức ăn rời đi, Mộc Vãn Tình nhạt nhẽo liếc nhìn một cái, không bình luận gì.

Cơm đã chia đến tay nàng ta, nàng ta có ăn hay không, cho ai ăn, là chuyện của nàng ta.

Một cô bé lảo đảo nhào tới, ôm lấy chân Mộc Vãn Tình, thèm thuồng chảy cả nước dãi.

Mộc Vãn Tình cúi đầu nhìn, đứa trẻ này hơi lạ mặt nha, “Tiểu bằng hữu, muội là con nhà ai? Tên là gì?”

Cô bé vẻ mặt thèm thuồng, “Ta tên là Phương Ngọc Đình, tỷ tỷ xinh đẹp, ta muốn ăn thịt thịt.”

Là người Phương gia? Mộc Vãn Tình xoa đầu đứa trẻ, mỉm cười nói: “Muội lén chạy ra ngoài phải không?”

Ở đây toàn là người Mộc gia ủng hộ Mộc Vãn Tình, những kẻ không ủng hộ nàng đều bị nhốt trong phòng, người Phương gia cũng trốn trong phòng, không hề lộ diện.

Cô bé chớp chớp đôi mắt nhỏ, “Sao tỷ biết?”

Mộc Vãn Tình lấy một cái bát, xới một bát cơm trắng, nửa muôi thịt kho tàu, rưới lên một muôi nước thịt, lúc này mới đưa bát cơm cho cô bé, “Nè, bưng về ăn đi.”

Cô bé vui mừng đến hai mắt phát sáng, “Cảm ơn tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ tốt quá.”

Cô bé lạch bạch bưng bát cơm chạy đi, Mộc Vãn Tình nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô bé, khóe miệng hơi vểnh lên, nở một nụ cười kỳ quái.

Mọi người ăn no uống say, ôm cái bụng căng tròn vô cùng thỏa mãn.

Đây mới là cuộc sống chứ.

Một tộc nhân cẩn thận mở miệng, “Tam tiểu thư, không, Tộc trưởng, khi nào thì phát vải vóc? Quần áo của mẫu t.ử chúng ta đều rách nát không ra hình thù gì nữa rồi.”

Hắn tên là Mộc Tế, tuổi không lớn, trong nhà chỉ có một quả mẫu, ngày tháng trôi qua không mấy dư dả.

Một tộc nhân khác nháy mắt với hắn, “Ngươi gấp cái gì, kiểu gì chẳng có, chúng ta phải tin tưởng... Tộc trưởng.”

Gấp gáp truy hỏi như vậy có vẻ không tin tưởng Mộc Vãn Tình, như vậy không tốt.

Mộc Vãn Tình lười biếng chống cằm, “Thịt sẽ có, vải vóc cũng sẽ có.”

Lời vừa dứt, Mộc T.ử Thành đã hưng phấn chạy vào, “Muội muội, vải vóc chuyển đến rồi.”

Thứ bọn họ không thiếu nhất chính là vải vóc.

Mọi người hưng phấn chạy ra ngoài, quả nhiên, từ trong thùng xe ngựa khiêng xuống mấy cái rương, mở nắp ra toàn là vải vóc được xếp ngay ngắn.

Tuy chỉ là vải gai bình thường nhất, nhưng là đồ mới tinh nha, bền chắc.

Mộc Vãn Tình sờ sờ vải vóc, nhìn về phía tộc nhân Mộc thị đang rục rịch, “Vậy thì bắt đầu đi, đại ca, huynh phụ trách, Lục thúc Lục thẩm, phiền hai người qua đây cùng giúp một tay.”

Nàng có ý rèn luyện đại ca, mà Lục thúc Lục thẩm kinh nghiệm phong phú, lần này kiên định đứng về phía nàng, cũng coi như là tâm phúc của nàng rồi.

Lục thúc Lục thẩm hân hoan nhận lời, Mộc T.ử Thành không nhịn được hỏi: “Trẻ con cũng có sao?”

Mọi người đều mong ngóng nhìn về phía Mộc Vãn Tình, Mộc Vãn Tình khẽ gật đầu, “Đều có.”

Trong đám đông bùng nổ tiếng hoan hô, “Tam tiểu thư, ngài công bằng hơn Mộc Trọng Đức nhiều, sẽ không phân biệt đối xử.”

Mộc Trọng Đức thì khác, ai có quan hệ tốt với ông ta thì được nhiều lợi ích, tộc nhân bình thường gặp khó khăn cầu xin đến cửa, ông ta đều không thèm để ý.

Mọi người vui vẻ phân phát vải, ai cũng có phần, hiện trường hỉ khí dương dương.

Mộc Vãn Tình không nhúng tay vào, mà đứng một bên quan sát.

Mộc T.ử Thành lúc đầu hơi luống cuống, làm sai vài lần, nhưng sau đó thì trôi chảy rồi.

Lục thúc Lục thẩm phối hợp ăn ý, cho nên quy trình diễn ra rất nhanh.

Mọi người nhận được vải cũng không về phòng, mà lặng lẽ chờ đợi, đợi đến khi người cuối cùng nhận được vải, Mộc Vãn Tình đứng ra, hắng giọng một cái, “Ta có chuyện muốn tuyên bố.”

“Ngài nói đi.” Người lên tiếng giọng điệu cực kỳ tôn trọng.

Có thể nói, một bữa cơm một tấm áo này đã giúp Mộc Vãn Tình thu phục được không ít lòng người, còn về việc có duy trì được hay không, thì phải xem thủ đoạn của Mộc Vãn Tình rồi.

“Bắt đầu từ ngày mai, phàm là tộc nhân trong tộc từ bảy tuổi trở lên, hai mươi tuổi trở xuống, mỗi tối phải tham gia đào tạo một canh giờ, nam nữ đều phải tham gia.”

Mọi người có chút mờ mịt, “Hả, đào tạo cái gì?”

Mộc Vãn Tình đã nghĩ kỹ rồi, học tập và giáo d.ụ.c tư tưởng hai tay đều phải nắm, hai tay đều phải cứng.

Chỉ khi tộc nhân đều có thể tự lập, có một kỹ năng sở trường, thì Tộc trưởng là nàng mới có thể nhàn hạ.

“Lý Toán Hóa, ta đích thân đứng lớp, cứ mười ngày thi một lần, hạng nhất thưởng mười lượng bạc, hạng nhì thưởng năm lượng, hạng ba thưởng một lượng.”

Trong đám đông nổ tung, kích động không thôi, “Mười lượng, ngài chắc chắn chứ?”

Bọn họ đều không hỏi Lý Toán Hóa là cái gì, trong đầu trong mắt chỉ có tiền.

Cho tiền thì làm!

Mười lượng bạc đấy, bằng một phần mười chiếc xe ngựa!

“Vô cùng chắc chắn.” Mộc Vãn Tình mỉm cười, nội dung khóa học do nàng định đoạt, tiện cho nàng kẹp hàng lậu.

Nói trắng ra là, tẩy não bọn họ.

Thế hệ già thì thôi đi, tam quan đã hình thành, tư duy cứng nhắc, độ khó cải tạo quá lớn.

Nàng dứt khoát từ bỏ nhóm người này, chọn thế hệ trẻ tiếp theo, tư tưởng nhạy bén, dễ bị ảnh hưởng.

Nàng tin rằng, chặng đường này đủ để nàng lôi kéo những người trẻ tuổi này về phe mình.

Một khi người trẻ tuổi đều trở thành t.ử trung của nàng, thế hệ già còn làm sao mà giở trò được nữa? Đây gọi là rút củi dưới đáy nồi.

Mộc Tế nhăn nhó mặt mày, “Mỗi người đều phải tham gia sao? Ta chỉ biết vài chữ.”

Mộc thị có tộc học, đi học là miễn phí, nhưng giấy b.út đều phải tự túc.

Nhà nghèo không gánh nổi khoản chi phí này.

“Đúng, đây là hoạt động tập thể của người trẻ tuổi Mộc thị nhất tộc, ai cũng không được vắng mặt.”

Học Lý Toán Hóa chỉ là một phương thức, quan sát sở trường và sở đoản của những người này, căn cứ vào tình huống khác nhau mà phân loại.

Có người hứng thú với kinh doanh, có người có thiên phú về quản lý, có người nhạy bén với những con số, vậy thì bồi dưỡng theo những hướng khác nhau.

Thứ nàng cần không chỉ là t.ử trung, mà còn là trợ thủ đắc lực.

Thấy mọi người vẫn còn đang bàn tán xôn xao, Mộc Vãn Tình có chút buồn ngủ, kéo Mộc nhị phu nhân về phòng. “Mẹ, con mang rất nhiều quà về, để mẹ chọn nha.”

“Các con bình an trở về chính là món quà tốt nhất rồi.” Mộc nhị phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, “Nhưng mà, chọn cho Vu tứ tiểu thư một món đi, coi như là tạ lễ.”

“Vâng.” Mộc Vãn Tình không có ý kiến gì, đêm nay là đêm cuồng hoan của Mộc thị nhất tộc, Vu tứ tiểu thư đã tránh đi, cơm cũng là ăn trong phòng.

Vẫn là một đống quy củ lớn, nhưng, chỉ cần còn giữ lại một tia thiện ý, thì đáng để nàng dành thêm chút tâm tư cho Vu tứ tiểu thư.

Trước cửa phòng, đã có người chờ đợi từ lâu, “Tam tiểu thư.”

Mộc Vãn Tình vẫy vẫy tay, cử chỉ cực kỳ phóng khoáng, “Phương gia chủ, ngài cuối cùng cũng đến rồi, ta vẫn luôn đợi ngài.”

Đồng t.ử Phương gia chủ hơi chấn động, nàng đang đợi hắn? “Tam tiểu thư túc trí đa mưu, thông minh tuyệt đỉnh, Phương mỗ bái phục...”

Lời hay ý đẹp há miệng là tuôn ra, không hề lặp lại, không hổ là người lăn lộn chốn quan trường nhiều năm.

Mộc Vãn Tình không muốn nghe những lời vô dụng này, đi thẳng vào vấn đề, “Ngài bảo tiểu tôn nữ qua đây xin thịt, không phải là đang thăm dò ta sao? Phản hồi của ta cũng đã đưa ra rồi, có một số chuyện không cần phải nói toạc ra đâu nhỉ.”

Phản hồi chính là đi theo nàng thì có đường ăn, Phương gia chủ đã nhận được, cho nên mới xuất hiện ở đây.

“Dọc đường đi ngài đều đang quan sát ta, chắc hẳn đã rất hiểu phong cách làm người xử sự của ta rồi, đừng vòng vo nữa, có lời gì cứ nói thẳng, một ngày nay ta rất mệt rồi.”

“Ta là...” Phương gia chủ hít sâu một hơi, thần tình thấp thỏm, “Đến đầu thành, đây là danh sách của Phương thị nhất tộc, chỉ cầu có thể được đối xử bình đẳng như Mộc thị.”

Danh sách chính là lễ vật đầu thành của hắn, nhưng Mộc Vãn Tình không nhận lấy, con cáo già này giả vờ cũng giống thật đấy, biểu cảm thấp thỏm lo âu không hợp với một lão du t.ử chốn quan trường.

“Phương thị các người âm thầm cũng là sóng ngầm cuộn trào, ngài cũng không hoàn toàn áp chế được, ta lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà quản? Cứ coi như là hợp tác đi, cùng nhau dìu dắt đi hết con đường lưu đày này. Ta làm chủ ngài làm phụ, đợi đến Lương Thành rồi chia tay, ngài thấy thế nào?”

Trong lòng Phương gia chủ không nói rõ được là tư vị gì, kết quả này là thứ hắn muốn, là giới hạn đàm phán mà hắn đã thiết lập sẵn.

Hắn tưởng rằng sẽ rất khó khăn, nhưng không ngờ, Mộc Vãn Tình căn bản không coi trọng Phương thị nhất tộc, không có ý định tiếp quản.

Hắn đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi, cúi người hành lễ thật sâu, “Toàn quyền do Tam tiểu thư định đoạt.”

Mắt Mộc Vãn Tình đảo một vòng, kế dâng lên trong lòng, tuy nàng không hứng thú với Phương gia, nhưng vì kế lâu dài, vẫn có thể bố cục trước. “Mộc thị chúng ta muốn mở lớp học nhỏ, các người có hứng thú không?”

Nàng không định bất lợi với Phương gia, chỉ muốn bồi dưỡng vài kẻ trung thành, thật sự là thiếu nhân thủ quá.

Phương gia chủ đối với cái gọi là lớp học nhỏ này không hiểu ra sao, nhưng, không dám trực tiếp từ chối, đành đi nghe ngóng trước đã.

“Chuyện này... ta về hỏi thử xem, nếu trong tộc có người hứng thú thì tổng hợp thành một danh sách, ngài thấy được không?”

Mộc Vãn Tình mỉm cười nói: “Đương nhiên là được, hoàn toàn tự nguyện.”

Thấy nàng không ép buộc, Phương gia chủ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra là hắn nghĩ nhiều rồi, người ta Tam tiểu thư thật sự là thẳng thắn vô tư.

Hắn muốn trói buộc với Mộc thị, lại không muốn trói buộc quá sâu, chỉ sợ sẽ bị c.ắ.n nuốt.

Thủ đoạn của Mộc Tam tiểu thư quá cao minh, hắn tự hỏi không dám đ.á.n.h cược vào nhân tính.

Hai người bàn bạc rất lâu về việc hợp tác trong tương lai, mọi hành động đều nghe theo Mộc Vãn Tình, đây là chuẩn mực duy nhất.

Phương gia chủ vẫn nắm giữ quyền quản lý đối với Phương thị nhất tộc.

Sau khi đạt được các thỏa thuận, Phương gia chủ thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, trước khi đi, hắn không nhịn được hỏi một câu, “Đúng rồi, nếu ta không đến, Tam tiểu thư sẽ làm thế nào?”

Mộc Vãn Tình đuôi mày khóe mắt ngậm cười, nhưng lời nói ra lại mang theo một cỗ hàn ý, “Kéo một kẻ nâng một kẻ, phân nhi hóa chi, tung hoành bễ hạp.”

Không phải nàng cứ khăng khăng muốn nhúng tay vào công việc nội bộ của Phương gia, mà là, đồng hành cùng nhau cần phải quản lý thống nhất, hành động cùng nhau.

Lấy một ví dụ đơn giản nhất, người Mộc gia đều có xe ngựa rồi, có thể gấp rút lên đường, một ngày đi được hai trăm dặm, Phương gia chỉ có thể dựa vào đôi chân để đi bộ, một ngày đi được bốn mươi dặm đã là kịch kim rồi.

Bước chân không đồng nhất, vậy thì sẽ kéo chân sau rồi, nếu còn không biết điều, thì chỉ đành đổi người thôi.

Phương gia chủ: ……

Không hổ là Mộc Tam tiểu thư.

Tác giả có lời muốn nói:

Không kịp sửa rồi, đăng lên trước đã, đến giờ rồi, toát mồ hôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Bị Lưu Đày, Ta Trở Thành Cực Phẩm Đại Thần - Chương 44: Chương 45: Lớp Học Ban Đêm, Phương Gia Đầu Thành | MonkeyD