Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 109
Cập nhật lúc: 26/02/2026 02:22
Chư Tầm Đào lật xem danh sách của hồi môn riêng của Tôn gia, càng xem mắt càng trợn to:
“Hèn chi mẫu thân ta đố kỵ với tiểu di đến vậy, đổi lại là ai, ai mà chẳng điên?”
Của hồi môn của Tôn phu nhân có bao nhiêu, Chư Tầm Đào tuy chưa từng dùng qua nhưng đều biết rõ.
Số của hồi môn đó nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, coi như là mức trung bình.
Nhưng đống của hồi môn mà Tôn phủ hôm nay mang tới cho nàng, nàng không dám dùng hai chữ “trung bình” để đ-ánh giá nữa rồi.
Nếu không so với công chúa, thì e rằng trên đời này không thể tìm thấy đống của hồi môn nào phong hậu hơn thế này nữa.
“Tôn gia giàu có đến vậy sao?”
Bởi vì từ nhỏ đã bị mẫu thân ruột ngược đãi, mỗi lần ngay cả tiền tiêu hàng tháng mình cũng không lấy được, Chư Tầm Đào từng hoài nghi mẫu thân ruột lúc ở Tôn gia có phải sống rất khó khăn hay không.
Nếu không phải vậy, mẫu thân ruột có cần phải keo kiệt như thế không?
Tiền tiêu hàng tháng của nàng cũng không phải do mẫu thân ruột dùng tiền túi hay của hồi môn để bù vào, mà toàn bộ là chi phí công cộng của Chư phủ kia mà.
Hôm nay, danh sách của hồi môn nặng trịch trên tay đã phá vỡ nhận thức của Chư Tầm Đào về sự giàu nghèo của Tôn gia.
Tôn gia nghèo chỗ nào chứ, Tôn gia e là giàu đến mức chảy mỡ rồi mới đúng?
Ngay cả khi không phải vậy, thì Tôn gia cũng đã dốc hết hơn nửa gia sản vào đây rồi.
Dù Chư Tầm Đào biết rằng của hồi môn này ngay từ đầu không phải chuẩn bị cho nàng.
Nhưng cuối cùng rơi vào tay nàng thì cũng chẳng sai.
Hóa ra từ kẻ ăn mày trở thành phú hào, nàng chỉ thiếu một Tôn gia mà thôi.
“Thu Nguyệt, có những thứ Tôn phủ tặng này, chủ tớ hai ta cuối cùng cũng không cần phải ăn cám uống nước lã nữa, có thể sống cuộc sống đại phú đại quý rồi.”
“Thật hay giả ạ?”
Thu Nguyệt không tin.
Thế t.ử phi sớm đã không còn nghèo nữa rồi, lần cuối cùng giao tiền riêng cho Tiền thúc đã có một vạn lạng rồi.
Dù vậy, nàng cũng không thấy thế t.ử phi đối xử tốt với bản thân được bao nhiêu.
Ngay cả nàng còn có quần áo mới để mặc, trâm cài mới để đeo, nhưng quần áo trang sức của thế t.ử phi thì trước sau như một không hề thay đổi.
Đối với những chuyện quá khứ này, Thu Nguyệt đều ghi lại vào một cuốn sổ nhỏ.
“Ta đã không còn là ta của ngày hôm qua nữa rồi, hiện tại ta không thiếu tiền!”
Chư Tầm Đào ôm danh sách của hồi môn giống như một con chuột sa hũ nếp, vui không kể xiết.
Thu Nguyệt nhíu mày:
“Có chắc là số tiền này không cần để dành để Tiền thúc đi làm việc không ạ?”
Nụ cười của Chư Tầm Đào cứng đờ:
“Dù sao thì tiền cũng nhiều, trích ra một ít cho Tiền thúc tiêu thì có làm sao đâu?”
Tiền bên phía Tiền thúc chắc chắn là không thể dừng được.
“Hố hố.”
Từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Chư Tầm Đào, một số ngôn hành của Chư Tầm Đào, Thu Nguyệt sớm đã học được rồi.
Chỉ là, trừ phi không nhịn được, nếu không Thu Nguyệt làm sao dám vô lễ như Chư Tầm Đào.
Chẳng hạn như hôm nay, bị Chư Tầm Đào ép một chút, Thu Nguyệt đã dám cười lạnh với nàng rồi.
“Không lớn không nhỏ.”
Để giữ thể diện, Chư Tầm Đào cưỡng ép lấy lại tôn nghiêm.
“Ngoại trừ bạc, Tôn gia còn cho ta một trang viên cực tốt ở gần kinh thành, trang viên đó có không ít ruộng tốt đâu.”
“Đâu đâu ạ.”
Sở thích của Thu Nguyệt hầu như đều chạy theo Chư Tầm Đào.
Chư Tầm Đào thích tiền, nàng cũng thích.
Chư Tầm Đào thích đất, Thu Nguyệt cũng thích theo.
Nghe thấy Chư Tầm Đào có thêm một trang viên lớn, Thu Nguyệt vui mừng cứ như thứ đó là của mình vậy.
Đợi đến khi Thu Nguyệt nhìn kỹ trang viên này nằm ở đâu, nhãn cầu suýt chút nữa thì rơi ra ngoài:
“Cái trang viên này chẳng phải là trang viên lớn nằm ngay cạnh trang viên nhỏ của chúng ta sao?”
“Mỗi lần tiểu thư nhắc đến cái trang viên lớn này đều thèm thuồng đến mức chảy nước miếng.”
“Hóa ra trang viên này đã thuộc về nhà chúng ta rồi sao?”
Chuyện này, chuyện này, thế t.ử phi có tính là giấc mơ thành hiện thực không?
“Hắc hắc hắc hắc…”
Thu Nguyệt đã nói trúng tâm ý của Chư Tầm Đào rồi, Chư Tầm Đào cười vừa lả lơi vừa đê tiện.
“Có một trang viên lớn như vậy, nhiều ruộng tốt như vậy, sau này ta muốn trồng gì thì trồng nấy.”
“Không cần phải kén chọn, ép bản thân phải từ bỏ những thứ thứ yếu nữa.”
Đại hộ, hiện tại nàng thực sự là đại hộ rồi!
Tôn phủ quả thực quá biết cách, tặng toàn những thứ nàng thích và cần.
Người tiểu di đoản mệnh kia của nàng thật là hạnh phúc.
Nếu nàng là mẫu thân ruột, sống trong môi trường như vậy, ước chừng cũng phải đố kỵ đến ch-ết người tiểu di kia thôi.
Chuyện này ai mà nhịn cho nổi chứ.
Chương 91 Quân t.ử ái tài, thủ chi hữu đạo
“Chúc mừng thế t.ử phi, Tiền thúc lại có việc để bận rồi.”
Thu Nguyệt liên tục gật đầu, nụ cười chưa kịp nở rộ được vài giây đã lại héo hon:
“Thế t.ử phi, người lại muốn Tiền thúc trồng những thứ mới lạ, có phải lại phải tốn rất nhiều, rất nhiều bạc không ạ?”
Bao nhiêu bạc như vậy, cầm còn chưa ấm chỗ, thế t.ử phi đã lại muốn tiêu ra ngoài rồi…
Thu Nguyệt đau lòng vô cùng:
“Thế t.ử phi, sau này người tuyệt đối đừng để nô tì nhìn thấy danh sách của hồi môn này nữa.”
“Cũng đừng nói với nô tì rằng người lại đưa cho Tiền thúc bao nhiêu bạc.”
“Nô tì thân thể yếu ớt, không chịu nổi sự kích thích như vậy đâu.”
Nhiều bạc như vậy mà, chỉ có ra chứ không có vào.
Nếu không phải biết Tiền thúc cũng giống nàng, trung thành tuyệt đối với thế t.ử phi, nàng thật sự sẽ nghĩ Tiền thúc có phải đang lừa gạt bạc của thế t.ử phi hay không!
Làm ăn chân chính, bạc làm gì có đạo lý chỉ tiêu ra mà không thu về được.
Đừng có bắt nạt nàng theo hầu hạ tiểu thư từ nhỏ nên cái gì cũng không biết.
Những người ở trên đồng ruộng ít nhiều đều dựa vào những thứ trồng được mà có thể bán lấy chút tiền bạc mang về.
Nhưng duy nhất chỉ có những thứ thế t.ử phi bảo Tiền thúc trồng là chưa bao giờ có.
Thật lòng mà nói, chỉ cần Thu Nguyệt bớt “não tàn” vì Chư Tầm Đào đi một chút xíu thôi, thì nhìn thấy Chư Tầm Đào và Tiền thúc phung phí bạc như vậy, Thu Nguyệt đã nhịn không được mà tạo phản, ngăn cản rồi.
Tiếng lòng của Thu Nguyệt:
“Luận về việc có một vị tiểu thư phá gia chi t.ử là một loại trải nghiệm như thế nào?”
Chư Tầm Đào che miệng cười:
“Sẽ không đâu, lần này nhất định sẽ không.”
“Đợi Tiền thúc trồng được thứ ta muốn ra, coi chừng cười rụng cả hàm, ta không lắp lại cho ngươi đâu đấy.”
Thu Nguyệt hậm hực:
“Vậy nô tì chờ xem!”
