Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 131

Cập nhật lúc: 26/02/2026 02:26

“Nếu Chư Định Hưng biết mình đã bỏ lỡ điều gì, liệu có bị tức ch-ết luôn không?”

Nụ cười của Chư Tầm Đào thu lại một chút, bình thản nói:

“Tổ phụ của thiếp thân từng nói cha thiếp tài năng có hạn, lại không có khí độ làm quan."

“Bất kể ông ấy muốn làm Thượng thư gì, cũng không thể cứ dựa vào con gái mãi chứ?"

“Quan này là ông ấy làm, hay là thiếp làm?"

Chư Tầm Đào không phủ nhận, chỉ cần nàng muốn, nàng thực sự có thể góp chút sức lực vào sự nghiệp của lão cha tồi tệ kia.

Biết đâu nhờ thế mà bản thân có thể vụt sáng trở thành đứa con gái được lão cha coi trọng và yêu thương nhất.

Một đứa con gái có thể giúp ông ta lên như diều gặp gió, dù chỉ là một nữ nhi, lão cha cũng sẽ quý như vàng.

Vấn đề là, lão cha sẽ quý một đứa con gái có thể giúp mình, ngược lại, nàng có thể quý một lão cha như vậy sao?

Vẫn là câu nói đó, lão cha không những không phải là hạng làm quan ra hồn, mà tâm địa còn không chính trực.

Đưa một lão cha như vậy lên cao, chẳng phải là hại biết bao nhiêu người sao.

“Hừ, ngươi đúng là công tư phân minh."

Thái t.ử không biết nên đ-ánh giá Chư Tầm Đào như thế nào nữa.

Nàng có thừa cách để đạt được địa vị cao hơn, đãi ngộ tốt hơn ở Chư phủ.

Nhưng nàng chẳng làm gì cả, cứ để người của Chư phủ hiểu lầm rằng nàng chẳng là cái thá gì.

Nếu không phải được Minh Đăng đại sư cho biết, hắn cũng sẽ không ngờ rằng một nữ t.ử hậu trạch nhỏ bé lại là một bậc đại tài tâm hoài khưu hắc (có mưu lược lớn lao).

Nếu trong triều có thêm vài vị quan chức không mưu lợi cá nhân như Chư Tầm Đào, Đại Ung triều lo gì không ổn định.

Đến cả những kẻ tự xưng là đại trượng phu nam t.ử hán cũng không làm được, vậy mà một tiểu nữ t.ử lại làm được.

Thái t.ử càng nghĩ càng thấy không vui, đặc biệt muốn đem những kẻ đang làm quan trong triều ra đ-ánh cho một trận.

Sau đó ấn lên bên cạnh Chư Tầm Đào, để họ học tập t.ử tế đạo làm quan với nàng.

Đầu óc không bằng người ta đã đành, đến cả việc tuân thủ quy tắc cũng chẳng bằng một góc, thật chẳng biết lấy mặt mũi nào mà nhận bổng lộc triều đình phát cho.

“Không thấy chịu thiệt sao?"

Thái t.ử thu bản kế hoạch của Chư Tầm Đào lại, biểu thị:

dùng luôn!

Dáng vẻ dứt khoát này của Thái t.ử khiến Chư Tầm Đào hài lòng cực kỳ.

Hồi ở hiện đại, bản kế hoạch nàng làm luôn có tỷ lệ được chọn cao nhất, nhờ đó nàng còn nhận được không ít tiền thưởng.

Đến cái nơi áp lực như hiện đại mà nàng còn cân được hết, muốn lừa gạt vị Thái t.ử cổ đại này thì chẳng khó gì.

Nàng dám đảm bảo, mô hình này, Thái t.ử chắc chắn chưa từng thấy trước khi gặp nàng.

“Sao có thể chứ!"

Chư Tầm Đào hiểu rõ tính khí của “ba ba bên A", lời hay ý đẹp cứ tuôn ra không tốn tiền:

“Thiếp tuy chỉ là một tiểu nữ t.ử, nhưng có cơ hội góp sức cho triều đình, trung thành với Hoàng thượng, đều là phúc phận của thiếp, thiếp cam tâm tình nguyện."

Chẳng phải là giao phần lớn lợi nhuận kinh doanh thủy tinh cho hoàng thất, bản thân lấy một phần nhỏ sao?

Nàng bỏ kỹ thuật, lại đưa ra phương án.

Nhân lực, vật lực và các phương diện khác sau này đều là việc của hoàng thất.

Ba thành thì ba thành vậy.

Thực ra lúc đầu, khi viết bản kế hoạch, Chư Tầm Đào định chia cho mình một thành.

Nhưng nhìn con số “một" đó, lòng nàng đau như cắt.

Điều này có nghĩa là nàng sẽ kiếm được ít đi bao nhiêu tiền chứ.

Tiền nhỏ của nàng!!

Sau đó, Chư Tầm Đào tự tìm lý do cho mình, một thành là thứ nàng xứng đáng được hưởng, vì thủy tinh là do nàng nghĩ cách tạo ra.

Vốn đầu tư giai đoạn đầu đều là một mình nàng bỏ ra mà.

Cho nên, nể tình nàng làm việc tận tụy như vậy, thưởng thêm cho nàng một thành nữa cũng không quá đáng chứ?

Thế là thêm một nét gạch, biến thành con số hai.

Tiếp đó Chư Tầm Đào lại nghĩ, Tiêu Cảnh Trạm là cháu trai của Hoàng hậu, nàng là cháu dâu của Hoàng hậu.

Đều là người nhà cả, nàng lấy thêm một chút nữa chẳng phải là bình thường sao?

Thế là trên con số hai lại thêm một gạch ngang nữa, biến thành ba.

Sau con số ba, Chư Tầm Đào kịp thời dừng lại, không tham lam biến ba thành bốn.

Ba thành là kỳ vọng trong lòng Chư Tầm Đào, hai thành là giá trị dự tính, còn một thành chính là giới hạn cuối cùng của nàng.

Cũng may, Thái t.ử khá nể mặt, không mặc cả với nàng mà gật đầu đồng ý luôn mức ba thành.

“Phía Hoàng thượng có đồng ý không?"

Tiêu Cảnh Trạm ngạc nhiên vì Thái t.ử lại dễ nói chuyện với Chư Tầm Đào như thế, cũng kinh ngạc vì sự to gan lớn mật của nàng.

Dám phân chia với hoàng thất, lấy ba thành thị phần.

Cũng may Thái t.ử không tính toán với nàng, chỉ không biết Hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào.

“Đơn giản thôi."

Chư Tầm Đào chìa cái mặt ra, xán lại gần:

“Bên thiếp do một số quan hệ nên không có cách nào làm ra quá nhiều thủy tinh, nhưng rốt cuộc cũng tích được một mẻ."

“Hoàng thượng hằng ngày lo toan quốc sự, vì nước vì dân, vất vả vô cùng."

“Cho nên thiếp nghĩ khó khăn lắm mới có được chút đồ tốt, thiếp đương nhiên phải là người đầu tiên đem đến hiến cho Hoàng thượng."

“Đem đống thủy tinh đó dán lên cung tẩm và ngự thư phòng của Hoàng thượng, cửa sáng nhà sạch, tâm trạng của Hoàng thượng cũng sẽ trở nên rộng mở hơn."

“Tâm trạng tốt thì hiệu suất làm việc tự nhiên sẽ cao, đối với sức khỏe cũng có lợi..."

Tâm trạng tốt thì làm việc tất nhiên sẽ sảng khoái, sao có thể so đo một hai thành lợi nhuận với một tiểu nữ t.ử như nàng chứ.

Thái t.ử tâm phục khẩu phục:

“Sự chuẩn bị này của ngươi quả nhiên rất đầy đủ."

Ngay cả chuyện nịnh bợ phía phụ hoàng cũng đã sắp xếp ổn thỏa từ sớm.

Thứ hiếm lạ như thủy tinh này, đúng là nên để phụ hoàng là người đầu tiên sử dụng.

“Dù nói hiến cho phụ hoàng là lẽ đương nhiên, nhưng cô giúp ngươi việc lớn như vậy, ngươi không có biểu hiện gì sao?"

Hắn đường đường là Thái t.ử, giúp Chư Tầm Đào làm việc, hình như hắn có “chút xíu" bị thiệt.

Chư Tầm Đào xua tay:

“Thái t.ử nói gì vậy, chúng ta rõ ràng là người một nhà, không nói lời khách khí."

“Ngài là Thái t.ử, bảy thành lợi nhuận thủy tinh đều thuộc về hoàng thất!"

[Nếu ngươi may mắn không bị Chư Doanh Yên đ-á xuống đài, đợi đến khi ngươi làm Hoàng đế, bảy thành này chẳng phải đều do ngươi quyết định sao.]

[Ta hiến bảy thành này cho Hoàng thượng sao?

Người ta hiến, rõ ràng là Thái t.ử ngài mà.]

Sau một hồi tự an ủi như vậy, Chư Tầm Đào thấy mình nói quá có lý.

Thế là, nàng cứ thế thản nhiên giữ vững tác phong vắt cổ chày ra nước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.