Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 196

Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:24

“Nghe Thái t.ử giải thích như vậy, người của Khâm Thiên Giám không dám hé răng.”

Tuyết rơi vào mùa này thì chẳng có gì lạ, kinh thành năm nào mùa đông chẳng đổ tuyết.

Vấn đề là, Thái t.ử lại bắt họ bẩm báo với Hoàng thượng rằng, năm nay không những sắp có tuyết rơi, mà còn là trận tuyết lớn trăm năm khó gặp!

Lời này, họ không dám tùy tiện nói bừa.

Bất luận có dám nói bừa hay không, kẻ rút thăm thua rốt cuộc vẫn bị Thái t.ử đẩy đến trước mặt Hoàng thượng.

Nhưng người đó thông minh, sau khi hành lễ với Hoàng thượng xong, liền đứng im lìm ở đó, coi mình như một cái cột nhà.

Ông ta để mặc sân khấu cho Thái t.ử, tùy ý Thái t.ử một mình thể hiện.

Ông ta tin rằng, dù mình không có phản ứng gì, Thái t.ử tự có cách đối phó với Hoàng thượng.

Quả nhiên đúng như ông ta dự liệu, sau khi ông ta hô vang một tiếng Hoàng thượng vạn tuế, thì không còn việc gì của ông ta nữa.

Thái t.ử nói gì, ông ta chỉ việc ngoan ngoãn cúi đầu, đừng để Hoàng thượng nhìn rõ ánh mắt và biểu cảm của mình, vạn sự đại cát.

Đợi mãi cho đến khi Hoàng thượng và Thái t.ử thảo luận xong xuôi, có kết quả, người này mới dám ngẩng đầu lên, vươn cái lưng cứng đờ đến mức mỏi nhừ, thở hắt ra một hơi dài:

“Cuối cùng cũng xong việc rồi.”

Thực ra, cũng chẳng có việc gì của ông ta cả, ông ta chẳng qua là chạy đến ngự thư phòng phạt đứng thôi.

“Phen này, con đã hài lòng chưa?"

Hoàng thượng bực mình nhìn Thái t.ử, không nhịn được khuyên nhủ:

“Trẫm không phủ nhận sự lợi hại của Minh Đăng đại sư, nhưng có những lời, con không cần quá chấp nhất như vậy, tránh làm lỡ dở bản thân."

Nếu không phải thấy Thái t.ử kiên trì như thế, từ đầu đến cuối đều là vì bá tánh thiên hạ, vì giang sơn họ Tấn của họ, Hoàng đế thật sự muốn nổi giận, mắng cho thằng con bướng bỉnh này một trận.

Cũng may Thái t.ử hiểu chuyện, là tìm riêng Hoàng thượng.

Chứ phàm là hôm nay có thêm vài người ở đó, Hoàng thượng không xuống đài được, tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua cho Thái t.ử kẻ hay tìm rắc rối này.

“Đa tạ Phụ hoàng chỉ điểm, hài nhi tự khắc ghi nhớ trong lòng."

Dù thế nào đi nữa, chỉ cần Phụ hoàng đồng ý là được.

Hoàng đế thở dài:

“Cũng may hiện giờ triều đình có việc kinh doanh kính, quốc khố có bạc."

“Bằng không, hôm nay con thật sự là ra đề bài khó cho trẫm."

Triều đình sai người làm việc, tự nhiên là phải phát bạc.

Bạc này từ đâu ra?

Dĩ nhiên là quốc khố xuất ra rồi.

Hoàng đế không phải không muốn xuất, trước đây quốc khố thật sự không có bạc, chút ít có được nếu không phải dùng vào việc cực kỳ quan trọng, bản thân Hoàng đế cũng không nỡ trích ra.

Như biểu hiện lo hão của Thái t.ử hôm nay, nếu đổi lại là trước đây, Hoàng thượng nhất định sẽ không thèm quan tâm.

Nhưng ai bảo việc kinh doanh kính của Chư Tầm Đào là do Thái t.ử bắt cầu dắt mối chứ.

Cho nên, lần này cái thể diện này Hoàng thượng buộc phải nể Thái t.ử.

“Phụ hoàng là chân long thiên t.ử, tự có trời cao che chở."

“Bất luận Phụ hoàng gặp phải nan đề gì, đều sẽ gặp được hiền tài giúp Người giải ưu."

“Những thứ này đều là vì Phụ hoàng hồng phúc tề thiên, không liên quan gì đến nhi thần."

Thuận lợi nhận được thánh chỉ, hình ảnh Thái t.ử hiếu thuận trở lại, tài nịnh hót này quả thật trôi chảy vô cùng, công lực chẳng kém gì Chư Tầm Đào là mấy.

Quả nhiên, đều là người lăn lộn nơi “quan trường", chút nhạy bén này nhất định phải có.

Chương 162 Khanh nên tự kiểm điểm đi

“Lui xuống đi."

Sắc mặt Hoàng thượng dịu đi không ít, Thái t.ử nói chuyện dễ nghe như vậy, cũng coi như số bạc bỏ ra không uổng phí.

“Nhi thần xin cáo lui."

“Thần xin cáo lui!"

Người của Khâm Thiên Giám đuổi theo bước chân Thái t.ử, nào dám ở lại một mình, chỉ sợ Hoàng thượng hứng chí, hỏi thêm mình vài câu về trận tuyết tai, mình liền mất mạng như chơi.

Lỡ như Hoàng thượng đột nhiên nghiêm túc, nhất quyết hỏi mình có thật sự nhìn ra sắp có tuyết hay không, ông ta trả lời thế nào?

Ông ta không phải Thái t.ử, không phải con trai Hoàng đế, ông ta nói chuyện phải cẩn thận hơn Thái t.ử gấp bội.

Cũng may Hoàng thượng đối với tính cách của người mình nuôi dưỡng vẫn vô cùng thấu hiểu.

Chỉ cần liếc mắt một cái, Hoàng thượng đã nhìn ra người của Khâm Thiên Giám là bị Thái t.ử lôi ra, cố đ-ấm ăn xôi thôi.

Sở dĩ Hoàng thượng đồng ý, cũng hoàn toàn là nể mặt Minh Đăng đại sư.

Cho nên, những chuyện Khâm Thiên Giám lo lắng, Hoàng thượng căn bản sẽ không làm.

Sau khi hai người rời khỏi ngự thư phòng, Thái t.ử dừng bước, người của Khâm Thiên Giám cũng kịp thời dừng lại, không dám va chạm vào Thái t.ử:

“Thái t.ử có gì sai bảo ạ?"

Thái t.ử nhìn đối phương:

“Những lời cô và Phụ hoàng vừa nói, không được để người khác biết, hiểu chưa?"

“Hiểu ạ, hạ quan hiểu rõ ạ!"

Ông ta vô cùng hiểu rõ, Thái t.ử được Minh Đăng đại sư chỉ thị, dự đoán trước tuyết tai, lời này ông ta nào dám truyền bậy.

Nếu là giả, Thái t.ử mất mặt, ông ta phải ch-ết.

Nếu là thật, Thái t.ử đại tài, lại được Minh Đăng đại sư tương trợ.

Ông ta dám không nghe lời Thái t.ử như vậy, ông ta phải ch-ết.

Cho nên bất luận thật giả, chỉ có ngậm c.h.ặ.t miệng mình lại, ông ta mới có cơ hội sống sót.

Làm việc trong cung, chút đầu óc này ông ta có.

“Vậy thì tốt."

Chuyện xảy ra trong ngự thư phòng hôm nay, nếu thật sự bị truyền ra ngoài, sẽ không có ảnh hưởng lớn, nhưng đối với bản thân Thái t.ử lại có không ít phiền phức.

Dù không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng, nhưng những phiền phức nhỏ, Thái t.ử tự nhiên là có thể tránh thì tránh.

Vì chuyện tấm kính, Chư Tầm Đào bắt đầu lộ diện trước mắt mọi người.

Chuyện tuyết tai này, một khi được chứng thực, hắn thà đứng trước mặt Chư Tầm Đào, làm lá chắn cho nàng, cũng tuyệt đối không để nàng gặp thêm một phân nguy hiểm nào.

Hoàng lệnh vừa hạ, số người tuần tra đ-ánh mõ ban đêm ở các thành các châu ngày một nhiều lên.

Vì công việc này có triều đình trợ cấp bạc, nên những người tuần tra và đ-ánh mõ làm việc khá hăng hái.

Dù mọi người không hiểu, đang yên đang lành, vì sao Hoàng đế lại tốn thêm mớ bạc này để làm mấy chuyện vô bổ đó.

Nhưng chuyện kiểu này cũng không đến lượt đám bá tánh như họ quản.

Họ có bạc để kiếm, không phải làm không công là tốt rồi.

Trái ngược với tâm trạng hớn hở kiếm tiền của bá tánh, các đại thần khác trong triều trong lòng lại cực kỳ khó chịu.

Trong đó, Triệu Thượng thư là người khó chịu nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.