Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 28

Cập nhật lúc: 26/02/2026 00:14

“Chư Tầm Đào xua xua tay, bảo Tiêu Cảnh Trạm đi về.”

Thánh chỉ ban hôn vừa hạ, sự tín nhiệm của Chư đại nhân trong triều tăng vọt, hiệu quả làm việc cũng theo đó mà nâng cao.

Còn những người qua lại với Chư đại nhân, khen ngợi nhiều nhất vẫn là Chư đại nhân dạy con có phương pháp, nếu không thì Hoàng thượng và Hoàng hậu sao lại ban hôn cho nhà họ Chư.

Vì điều này, Chư đại nhân mặt mày rạng rỡ, đặc biệt dặn dò người trong phủ phải hầu hạ Chư Tầm Đào cho tốt.

Nếu có kẻ nô tài nào không có mắt mà khinh mạn Chư Tầm Đào, cứ trực tiếp cầm văn tự bán thân đuổi cổ đi.

Lời này vừa nói ra, chiều gió trong Chư phủ lập tức thay đổi.

Chương 24 Không liên quan đến đại cô nương

Cho dù thái độ của Tôn phu nhân đối với Chư Tầm Đào không thay đổi mấy, nhưng lũ nô tài kia không còn ai dám coi thường vị nhị tiểu thư này nữa, đối với cô là cung kính hết mức, đặt việc của cô lên hàng đầu chỉ sau Chư đại nhân, ngay cả Tôn phu nhân và Chư Doanh Yên cũng phải xếp sau.

Bản thân Chư Tầm Đào không cảm thấy gì, nhưng Thu Nguyệt bên cạnh cô lại được dịp “cáo mượn oai hùm" một phen ra trò, ai thấy cô bé cũng phải gọi một tiếng Thu Nguyệt cô nương.

“Nhị tiểu thư, người mau xem này, con diều này thật đẹp quá."

Thu Nguyệt cầm một con diều hình con bướm hưng phấn chạy vào, đưa cho Chư Tầm Đào xem.

“Diều sao?"

Trời thu trong vắt, đúng là mùa thích hợp để thả diều, “Nhặt được ở đâu vậy?"

“Ngay trên hòn non bộ ở hậu viện phủ mình ạ.

Lúc em đi qua, con diều này vẫn còn đang bay trên trời cơ.

Ai ngờ bỗng nhiên nó lại rơi xuống, em phải tốn bao nhiêu công sức mới lấy được nó từ trên hòn non bộ xuống đấy."

Thấy bộ dạng ngốc nghếch của Thu Nguyệt, Chư Tầm Đào giúp cô bé sửa lại mái tóc hơi rối:

“Vì con diều này có người đang thả, em nhặt nó đi rồi thì chủ nhân của nó phải làm sao?

Chẳng phải là không tìm lại được sao?"

“Ui..."

Thu Nguyệt ngẩn ra, “Vậy... vậy em mang trả lại nhé?"

“Em có biết chủ nhân của nó là ai đâu mà trả?"

Chư Tầm Đào cười nhạo sự ngây ngô của Thu Nguyệt, “May mà con diều không đáng tiền, nhưng em phải nhớ kỹ, đồ vật bên ngoài đừng có nhặt bừa bãi."

Bị dạy dỗ, Thu Nguyệt ngoan ngoãn vâng lời:

“Em biết rồi ạ.

Nhị tiểu thư người xem này, trên con diều này còn có chữ nữa đấy."

Chư Tầm Đào nhìn sang:

“Bích lạc thu phương tĩnh, đằng không lực thượng vi.

Thanh phong như khả thác, chung cộng bạch vân phi?" (Trời xanh mùa thu tĩnh lặng, bay lên sức vẫn còn yếu.

Nếu có gió thanh để gửi gắm, cuối cùng sẽ cùng mây trắng bay đi)

Đọc đến đoạn sau, giọng nói cũng như ngữ điệu của Chư Tầm Đào đều bị lạc tông một cách bất thường.

Thu Nguyệt không hiểu vì sao:

“Tiểu thư sao vậy ạ, bài thơ này nghe hay lắm mà, có phải là viết rất tốt không?"

“Tốt...

đương nhiên là tốt rồi."

Bài thơ này là thơ của nhà thơ đời Tống - Khấu Chuẩn sáng tác, sao có thể không tốt được chứ?

Đôi bàn tay cầm con diều của Chư Tầm Đào run lên, vội vàng trả lại vào tay Thu Nguyệt.

“Nhị tỷ có ở đó không."

Bên ngoài truyền đến giọng nói của một nam t.ử.

Thu Nguyệt vừa nghe thấy liền nói:

“Nhị tiểu thư, người bên ngoài hình như là tam thiếu gia ạ."

“Cầm con diều theo ta đi ra xem sao."

Em trai đến rồi, cô dù sao cũng phải ra gặp một chút, nếu không lại bị người ta nói cô là đích xuất mà coi thường anh chị em thứ xuất.

Chư Tầm Đào đi đến cửa viện của mình, bấy giờ mới phát hiện người đứng đó không chỉ có người em trai thứ xuất Chư Thế Kiệt của cô, mà bên cạnh Chư Thế Kiệt còn có một nam thanh niên trẻ tuổi cô không quen biết.

Nam t.ử mặc một chiếc trường bào, chỉ có vài chỗ thêu hình trúc xanh tôn lên vẻ thanh nhã khôi ngô, cũng là một vị công t.ử hào hoa.

Chư Tầm Đào chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, không nhìn thêm người lạ đó:

“Có chuyện gì?"

Chư Thế Kiệt nở một nụ cười rạng rỡ với Chư Tầm Đào:

“Vừa nãy tôi và Tống công t.ử thấy thời tiết trong lành nên hứng chí thả diều một phen, không ngờ dây bị đứt.

Con diều đó, nhị tỷ có nhìn thấy không?"

“Tống công t.ử?"

Chư Tầm Đào khẽ rũ mắt, che giấu tia sáng trong đó, “Sao ta không biết trong phủ còn có một vị Tống công t.ử nhỉ?"

Chư Thế Kiệt đáp:

“Tôi và Tống công t.ử quen biết chưa lâu, nhưng ngưỡng mộ tài năng của Tống công t.ử nên mới kết thành hảo hữu.

Tống công t.ử, đây là nhị tỷ của tôi, Chư Tầm Đào.

Nhị tỷ, đây là Tống T.ử Xuyên Tống công t.ử."

Đợi Chư Thế Kiệt giới thiệu xong, trong lòng Chư Tầm Đào thầm “ồ hố" một tiếng.

Tống T.ử Xuyên vốn là cái hố mà Chư Doanh Yên sắp xếp cho Tiêu Mịch Lạc, giờ lại điều tới để chôn mình sao?

Tống T.ử Xuyên giấu kỹ vẻ chán ghét nơi đáy mắt, tiến lên một bước, khiêm tốn lễ độ:

“Chào Chư nhị cô nương."

Nói xong, Tống T.ử Xuyên ngẩng khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú của mình lên, phô ra đường quai hàm hoàn hảo, cộng thêm khí chất thư sinh nồng đậm trên người, đúng là mang phong thái “trúc tiết thanh tú khí tự ninh, quân t.ử đạm bạc tâm thường thanh" (đốt trúc thanh tú khí tự lặng, quân t.ử đạm bạc tâm thường trong).

Nhìn lại con diều trong tay Thu Nguyệt, Chư Tầm Đào nhận xét:

“Cái thứ dị hợm nhỏ nhắn này trông cũng ra gì phết đấy!”

Chư Tầm Đào bình thản nói:

“Con diều của các người bị nha hoàn của ta nhặt nhầm rồi, Thu Nguyệt."

“Vâng, nhị tiểu thư."

Tuy có chút kỳ lạ nhưng Thu Nguyệt cũng không đến mức nông cạn tới mức muốn chiếm đoạt con diều đã có chủ, hơn nữa chủ nhân của nó lại là một nam t.ử.

“Tam thiếu gia."

Thu Nguyệt cẩn thận không trực tiếp trả cho Tống T.ử Xuyên, cô bé đưa vào tay Chư Thế Kiệt trước, rồi mới để Chư Thế Kiệt trả cho Tống T.ử Xuyên, tránh để nhị tiểu thư nhà mình bị mang tiếng là lén lút trao nhận vật phẩm với người lạ.

“Đa tạ nhị tỷ."

Chư Thế Kiệt đưa con diều vào tay Tống T.ử Xuyên, đồng thời lẩm bẩm, “Tống công t.ử, tôi càng đọc càng thấy bài thơ này của anh viết thật hay.

Đúng rồi, nhị tỷ có nhìn thấy bài thơ trên con diều này không, thấy thế nào?"

Khóe miệng Chư Tầm Đào khẽ nhếch lên, mặt dày nói:

“Tam đệ, câu này em hỏi nhầm người rồi.

Trong phủ này ai mà chẳng biết tuy ta biết vài mặt chữ, nhưng đối với thi thư thì đúng là thất khiếu thông được lục khiếu, một khiếu không thông (ý nói hoàn toàn không hiểu gì)."

“Nếu em muốn tìm người thảo luận thi từ thì nên tìm đại tỷ mới đúng.

Tài học của đại tỷ thì cả kinh thành đều biết đến rồi."

Vẻ mặt châm chọc thoáng hiện rồi biến mất trên khuôn mặt Tống T.ử Xuyên:

“Mỗi người đều có ưu điểm riêng, Chư nhị cô nương không cần phải coi nhẹ mình như vậy, ít nhất tôi hiếm thấy ai thành thật hơn Chư nhị cô nương.

Một tấm lòng xích t.ử cũng là điều đáng quý."

Chư Tầm Đào mỉm cười:

“Tống công t.ử nói đúng lắm, ưu điểm của ta tuy không nhiều, nhưng so với một chút thì nhiều hơn một chút."

“Tam đệ, em nên đưa Tống công t.ử rời đi thôi, đây là nội viện.

Còn có lần sau thì một mình tam đệ tới là được rồi."

Chư Thế Kiệt sực tỉnh:

“Nhị tỷ nhắc nhở đúng lắm, lần sau tôi tuyệt đối sẽ không tái phạm.

Tống công t.ử, chúng ta đi thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.