Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 286

Cập nhật lúc: 26/02/2026 13:31

Nghĩ một chút, Chư Tầm Đào dứt khoát nhắc đến một chuyện khác:

“Thực ra lý do thần phụ không động vào thức ăn tại cung yến là có nguyên nhân khác."

“Ồ, nguyên nhân gì?"

Chư Tầm Đào dễ dàng bằng lòng thổ lộ chân tướng với mình như vậy, điều này khiến Hoàng hậu càng thêm yêu quý nàng hơn.

Chỉ khi Chư Tầm Đào cũng coi bà là cô cô, là người một nhà thì mới dám nói chuyện nghiêm trọng như vậy cho bà biết.

Cung yến toàn là thức ăn có độc, chuyện này nếu xử lý không tốt thì người đầu tiên đứng ra biết chuyện là người dễ bị nghi ngờ nhất.

Chư Tầm Đào đây là đang mạo hiểm rất lớn.

“Hoàng hậu nương nương đã từng nghe người của Ngự y viện nhắc đến Mười tám phản, Mười chín úy chưa?"

Về điểm này, Chư Tầm Đào cũng tò mò muốn ch-ết.

Thực sự là bị gò bó bởi sự kiểm soát của mẹ đẻ nên Chư Tầm Đào lớn lên được đã rất không dễ dàng rồi, mặc dù nàng là t.h.a.i xuyên, nhưng nàng biết rất ít về khái quát của triều đại Đại Ung.

Cái “Mười tám phản, Mười chín úy" này ở Hoa Quốc hiện đại đã được tụng đến nát rồi, Chư Tầm Đào không chắc chắn liệu người ở Đại Ung có biết hay không.

Đây đã là lần thứ hai Tiêu Cảnh Trạm nghe thấy “Mười tám phản, Mười chín úy" từ chỗ Chư Tầm Đào.

“Thế nào là Mười tám phản, Mười chín úy?"

Trong đôi mắt của Hoàng hậu lộ ra vẻ khát khao, làm Chư Tầm Đào chấn động.

“Hay là... ta đọc cho người nghe một lượt?"

Chư Tầm Đào cẩn thận hỏi.

【 Cho nên nói, người ở Đại Ung thật sự không có khái niệm về Mười tám phản, Mười chín úy? 】

【 Cứ thế này mà mọi người vẫn luôn sống tốt được, ai nấy đều mạng lớn thật đấy. 】

“Con đọc đi..."

Hoàng hậu hít sâu một hơi, bảo Thái t.ử ghi nhớ lại thật kỹ tất cả.

Chư Tầm Đào hắng giọng một cái:

“Bán Lâu Bối Liễm Cập công Ô.

Tảo Kích Toại Nguyên câu chiến Thảo, chư Sâm Tân Thược phản Lê Lô.

Đây chính là Mười tám phản."

【 Đều là cái lỗ do không xem “Bản Thảo Cương Mục" mà ra, vẫn là đọc sách ít quá. 】

“Lưu huỳnh nguyên thị hỏa trung tinh, Phác Tiêu nhất kiến tiện tương tranh.

Thủy ngân mạc dữ Phi sương kiến, Lang độc tối phạ Mật đà tăng...

Đại phàm tu hợp khán thuận nghịch, pháo lạm chích bác mạc tương y.

Đây chính là Mười chín úy."

Một người là Hoàng hậu một nước, một người khác là Thái t.ử đường đường.

Hai người vạn vạn không ngờ tới bản thân bụng đầy thi thư lại có một ngày bị một kẻ mang danh tiếng cực tệ, bị đ-ánh giá là chữ to không biết được mấy chữ, gần như nửa mù chữ như Chư Tầm Đào cười nhạo là...

đọc sách, đọc, ít, quá!

Nhưng cả hai đều không thể phủ nhận được rằng, sách họ đọc quả thực không nhiều bằng Chư Tầm Đào!!!

Cái gì mà “Bản Thảo Cương Mục", đừng nói là đọc, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua!

Nhận thấy Hoàng hậu nghe mà như lọt vào sương mù, Chư Tầm Đào lấy ra một ví dụ cụ thể:

“Hoàng hậu có biết, quả hồng này không thể ăn cùng với cua."

“Cả hai ăn riêng thì đều không độc, nếu ăn cùng nhau thì sẽ dễ bị tiêu chảy."

“Thịt thỏ và rau cần ăn cùng nhau sẽ bị rụng tóc."

“Hành tây và mật ong ăn cùng nhau sẽ hại mắt."

“Mà Mười tám phản, Mười chín úy thì còn nghiêm trọng hơn những thứ này nhiều.

Chúng ăn riêng không những có thể vô hại mà còn có ích."

“Nhưng nếu dùng chung với nhau thì sẽ khiến người ta trúng độc, mù lòa, thậm chí là mất mạng."

Hoàng hậu:

“..."

Hóa ra lại có nhiều điều kiêng kỵ như vậy, bà có thể sống đến ngày hôm nay quả nhiên đúng như lời Chư Tầm Đào nói, thật không dễ dàng.

Thái t.ử:

“..."

Không dễ dàng.

Tiêu Cảnh Trạm:

“..."

Quá không dễ dàng rồi.

Những ví dụ cụ thể về thức ăn mà Chư Tầm Đào vừa nêu đều quá đỗi thường thấy.

Mỗi một thứ cả ba người bọn họ đều đã từng ăn qua, nhưng có ăn theo kiểu tương khắc như vậy không thì đều không có ấn tượng gì mấy.

Tóm lại, bọn họ có thể sống khỏe mạnh đến ngày hôm nay là nhờ ông trời phù hộ!

Trong lòng Hoàng hậu cảm thấy chột dạ, đưa tay day day huyệt thái dương:

“Hoàng nhi, những lời Đào Đào vừa nói con đã ghi nhớ hết chưa?"

Thái t.ử cảm thấy Hoàng hậu đang làm khó người con trai này.

Hắn làm gì có bản lĩnh quá mục bất vong (nhìn qua là không quên).

Nhận ra sự lúng túng của Thái t.ử, Chư Tầm Đào dứt khoát đòi lấy văn phòng tứ bảo, viết những chữ ngay ngắn của mình lên đó, đọc thuộc lòng và viết lại không sót một chữ nào.

“Vất vả cho Đào Đào rồi."

Nếu là trước kia Hoàng hậu nhìn thấy nét chữ này của Chư Tầm Đào chắc chắn sẽ quở trách nàng quá kém cỏi, lẽ nào chưa từng luyện qua thiếp chữ sao?

Nét b.út này từng nét từng nét một chẳng có chút phong cốt nào, chỉ thấy vẻ thợ thuyền.

Hiện tại vì tâm lý đã thay đổi, Hoàng hậu chỉ khen một câu:

“Người như nét chữ, cương trực không a hùa, phẩm mạo đoan chính.”

Hơn nữa, chữ của Chư Tầm Đào nhìn lâu lại thấy có chút gì đó đáng yêu.

Dù sao trẻ con trước khi luyện thiếp chữ đều là kiểu chữ như thế này của Chư Tầm Đào.

Chữ trẻ con viết mà dùng từ đáng yêu để hình dung thì cũng không có vấn đề gì.

“Thời gian không còn sớm nữa, trên đường về Cảnh Trạm con hãy bảo vệ Đào Đào thêm một chút, đừng để Đào Đào bị thương hay bị lạnh."

Cuối cùng cũng làm rõ được cái gọi là Mười tám phản, Mười chín úy mà Chư Tầm Đào nói, chuyện vướng mắc trong lòng Hoàng hậu coi như đã giải quyết được một nửa.

Tiếp theo, bà chỉ cần cùng Thái t.ử tìm người tìm hiểu rõ ràng về Mười tám phản, Mười chín úy này là được, sau đó đối chiếu với ẩm thực của Hoàng thượng, nghĩ chắc sẽ sớm có câu trả lời thôi.

“Vâng, Hoàng hậu."

Tiêu Cảnh Trạm cũng tò mò về Mười tám phản, Mười chín úy không chỉ một hai ngày, hôm nay có được câu trả lời này, tảng đ-á treo lơ lửng có thể hạ xuống rồi.

Sau khi lên xe ngựa, tinh thần hơi thả lỏng, Chư Tầm Đào không nhịn được mà ngáp một cái.

Thấy vậy, Tiêu Cảnh Trạm vươn cánh tay dài ôm lấy, để Chư Tầm Đào tựa vào lòng mình.

Chương 237 Khám cả một lượt

“Mệt rồi?

Nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi, đợi đến cổng phủ ta sẽ gọi nàng."

“Được."

Chư Tầm Đào không từ chối, bởi vì nàng thực sự mệt rồi.

Tham gia cung yến mệt mỏi như vậy, đến ngụm nước cũng không dám uống nhiều.

Thật không hiểu nổi Chư Doanh Yên trước kia sao lại có thể nhiệt tình với những dịp như thế này đến vậy, bái phục a.

Vì mệt mỏi nên Chư Tầm Đào ban đầu chỉ là nhắm mắt dưỡng thần, ai ngờ lại ngủ thiếp đi luôn.

Đến cổng phủ, Tiêu Cảnh Trạm không gọi Chư Tầm Đào dậy mà để xe ngựa đi trực tiếp vào từ cửa hông.

Đợi đến trước cửa viện, Tiêu Cảnh Trạm bế Chư Tầm Đào xuống xe ngựa, giao cho Thu Nguyệt hầu hạ,

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.