Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 303
Cập nhật lúc: 26/02/2026 14:30
“Điều khiến Tiêu Mịch Lạc không ngờ tới là, đại ca nàng đã thành thân nhiều tháng rồi, sự nhiệt tình của những người này vẫn như xưa, rốt cuộc là đang tính toán điều gì đây?”
Nghĩ đoạn, mắt Tiêu Mịch Lạc lộ ra vẻ nguy hiểm.
Nam nhân Tiêu gia bọn họ không có thói quen nạp thiếp.
Giả sử những người này nảy ra ý đồ xấu xa gì, muốn phá hoại tình cảm của ca ca tẩu tẩu nàng, vậy thì đừng trách nàng người nhỏ tâm độc, ra tay thu dọn những con hồ ly tinh không biết xấu hổ này!
“Yên tâm, bọn họ không phải nhắm vào đại ca muội đâu."
Chư Tầm Đào vỗ nhẹ vào tay Tiêu Mịch Lạc an ủi.
Sức hấp dẫn của Tiêu Cảnh Trạm đúng là lớn thật, nhưng vị trí Thế t.ử phi đã có người ngồi rồi.
Vị trí thiếp thất khác đối với những vị tiểu thư nhà quan này chẳng có sức hút lớn đến thế đâu.
Dù là thiếp, ngoại trừ thiếp của hoàng thất còn có chút giá trị, còn thiếp của nhà khác trong mắt các tiểu thư này chẳng khác gì nô tài.
Chút tự tôn tự ái này, người ta có.
“Vậy thì còn tạm được."
Chỉ cần những người này không đến hại tẩu t.ử, bọn họ trong lòng tính toán cái gì nàng không quan tâm.
“Mẫu thân, con đói rồi."
Tiêu Thần Lương còn nhỏ, tính kiên nhẫn không tốt, bị bế đứng nửa ngày mà không động đậy được, đứa nhỏ tự nhiên không vui.
Chư Tầm Đào buồn cười xoa xoa cái bụng hơi tròn của Tiêu Thần Lương:
“Thật sự đói rồi sao?"
Trẻ con đôi khi không phân biệt được đói no.
Lúc này Tiêu Thần Lương chẳng qua là không kiên nhẫn chờ đợi, muốn làm việc gì đó nên mới nói mình đói.
“Mẫu thân, bế..."
Lúc không vui, trẻ con dễ tìm đến người mình quen thuộc và yêu quý nhất để đòi hỏi sự an ủi về cảm xúc.
Nghe đám phu nhân quan gia líu lo không ngừng, hai hàng lông mày nhỏ của Tiêu Thần Lương nhíu c.h.ặ.t lại như hai con sâu róm, cái miệng nhỏ cũng bĩu lên thật cao.
Thấy Tiêu Thần Lương như vậy, Chư Tầm Đào đành phải nhận việc:
“Về việc mời tiệc, mong các vị phu nhân cho mẫu thân ta thời gian để cân nhắc và trù tính."
“Huống hồ, hôm nay là ngày đại lễ thỉnh an quý nhân, đừng để lỡ việc chính của các vị."
“Vạn nhất để quý nhân phải chờ đợi, như vậy không tốt đâu."
“Đợi ngày mời tiệc được định xong, trong phủ tự khắc sẽ cử người mang thiệp mời đến từng phủ, mong các vị phu nhân hãy chờ một chút."
“Đúng đúng đúng, xem chúng ta hồ đồ chưa kìa."
Thấy Chư Tầm Đào sẵn sàng tiếp lời, cũng coi như đã cho một câu trả lời rõ ràng, các phu nhân cuối cùng cũng chịu thôi.
“Vậy Hầu phu nhân bà nhất định phải nhớ kỹ, đợi các bà bàn bạc xong xuôi, nhất định không được quên tôi... bọn tôi..."
Nếu có thể, Vĩnh Tĩnh Hầu phủ chỉ mời một nhà mình thì tốt biết bao.
Chỉ tiếc là, chuyện tốt như vậy ai cũng nghĩ, nhưng không thể nói, cũng không làm được.
“Đúng đúng, nhớ gọi bọn tôi nhé."
“Thật không hổ là Thế t.ử phi được Hoàng thượng khen ngợi, việc này làm thật sòng phẳng, nói năng dứt khoát, quả nhiên là người làm được việc lớn."
Trong tình huống vừa rồi, những nữ t.ử bình thường cũng giống như con gái họ vậy, im lặng đứng một bên, không thích hợp xen vào, cũng không có cách nào xen vào được.
Không giống như Thế t.ử phi Chư Tầm Đào này, thân phận địa vị đủ rồi không nói, lá gan cũng đủ lớn.
Trong tình huống đó, thật sự chỉ có người như Chư Tầm Đào mới có năng lực đưa ra quyết định.
“Lời của Đào Đào, các bà đều nghe thấy rồi chứ?"
“Thỉnh an quý nhân trước đã, còn về những chuyện khác, luôn dễ thương lượng thôi."
Tưởng Y Tĩnh cũng bị quấy rầy đến phát phiền.
Lúc chọn hiền phụ cho Tiêu Cảnh Trạm, Tưởng Y Tĩnh đã không kiên nhẫn tổ chức tiệc ngắm hoa gì đó để chọn con dâu rồi.
Bà đều âm thầm tìm hiểu trước xem con gái nhà ai tốt, sau đó mới qua lại với nương thân của đối phương.
Giống như kiểu tập trung một đám cô nương lại một chỗ rồi thong thả lựa chọn, Tưởng Y Tĩnh không quen, luôn cảm thấy như vậy là coi nhẹ các cô nương đó.
Cho nên, chuyện chọn con dâu còn chưa làm bao giờ, giờ đây bà hài lòng với Chư Tầm Đào đến mức không còn gì để nói, vậy mà còn phải tổ chức tiệc ngắm hoa gì chứ, Tưởng Y Tĩnh thật sự thấy phiền phức vô cùng.
Những việc này luận ra, Tưởng Y Tĩnh vừa không thích, vừa không giỏi.
Thấy Chư Tầm Đào sẵn sàng ra mặt thay mình, Tưởng Y Tĩnh coi như thở phào nhẹ nhõm.
Thế là trong lúc Chư Tầm Đào hoàn toàn không hay biết, nàng vậy mà đã thay Tưởng Y Tĩnh hứa hẹn buổi tiệc ngắm hoa đầu tiên của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ.
Biết được nội tình này, Chư Tầm Đào:
“..."
Vô số dấu chấm lửng lướt qua trên đầu Chư Tầm Đào, rồi chiếm trọn màn hình!
Vô tình làm ra hành động vĩ đại này, Chư Tầm Đào tự an ủi mình, là do trước đây nàng quá “cá mặn" rồi.
Sau khi thức tỉnh, nàng an phận thủ thường làm tấm phông nền nữ phụ, hằng ngày đều nghĩ đến chuyện nghỉ hưu dưỡng già, nên căn bản không quan tâm đến tình hình cụ thể của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ.
Cái này gọi là, hố tự mình đào thì chỉ có thể tự mình nhảy...
Vừa bái niên các quý nhân trong cung xong, quay lại xe ngựa, Chư Tầm Đào đang không nói nên lời thì Tôn phu nhân - người đến sau Vĩnh Tĩnh Hầu phủ và cũng đến muộn hơn - còn không nói nên lời hơn cả Chư Tầm Đào.
Vừa vào cung, nhìn thấy một đống người xếp hàng phía trước, Tôn phu nhân chẳng hề thấy bất ngờ.
Bởi vì trước đây lần nào cũng như vậy.
Vốn dĩ, năm nay Tôn phu nhân ít nhiều còn mong đợi chút khác biệt.
Chương 251 Có chuyện gì tốt sao
Chư Tầm Đào gả cho Tiêu Cảnh Trạm, Tiêu Cảnh Trạm lại là cháu ruột của Hoàng hậu.
Luận ra thì Chư phủ và Hoàng hậu cũng có chút quan hệ họ hàng, đứa con gái nàng sinh ra - Chư Tầm Đào chính là cháu dâu ruột của Hoàng hậu nương nương cơ mà.
Đây không phải là mối quan hệ họ hàng b-ắn đại bác cũng không tới, Hoàng hậu tổng nên dành cho bọn họ chút ưu đãi.
Đợi đến khi được cung nhân dẫn đến vị trí gần giống như mọi năm, Tôn phu nhân biết mình đã nghĩ nhiều rồi, tiếp đó liền thầm mắng Chư Tầm Đào vô dụng, một chút sức cũng không ra được.
Đứa con gái này, nàng đúng là uổng công sinh ra rồi.
Ánh hào quang của Chư Tầm Đào, Tôn phu nhân sẵn sàng hưởng ké, nhưng Chư Doanh Yên thì không.
Đứng ở vị trí như cũ, Chư Doanh Yên ngược lại cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái.
“Mẫu thân, những vị quan phu nhân kia đang thảo luận chuyện gì vậy ạ?"
Lo lắng Tôn phu nhân cứ dồn hết tâm tư lên người Chư Tầm Đào, nghĩ đến đủ chuyện về nàng, Chư Doanh Yên vội vàng lên tiếng kéo suy nghĩ của Tôn phu nhân trở lại.
“Không rõ."
