Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 481
Cập nhật lúc: 26/02/2026 21:15
“Vương di nương gọi Chư Định Hưng, vô cùng không hài lòng với sự không phản ứng của Chư Định Hưng.”
Trong lòng Vương di nương hiểu rõ trong rất nhiều chuyện lập trường của bà và vị lão gia Chư Định Hưng này là không giống nhau.
Đối với Chư Định Hưng mà nói cả đời này ông chỉ có năm đứa con.
Ngoại trừ đối xử đặc biệt lạnh nhạt, ngó lơ với thứ nữ Chư Tầm Đào ra thì bốn đứa còn lại đều được Chư Định Hưng coi trọng và yêu chiều.
Nhưng về phía Vương di nương thì tình hình lại khác hẳn.
Cả đời này bà chỉ có một đứa con trai là Chư Thế Kiệt, không có đứa con thứ hai.
Cho nên nếu Chư Doanh Yên thật sự nhiễm thiên hoa thì bà tuyệt đối không cho phép bản thân mình và con trai cùng chôn thây với đồ sao chổi như Chư Doanh Yên.
Chư Doanh Yên không chịu rời khỏi Chư phủ phải không?
Được thôi, dù là phải ở khách điếm bà cũng không cho phép bản thân và con trai ở cùng một chỗ với đồ sao chổi như Chư Doanh Yên!
“Ta nghe thấy rồi."
Biết sự bất lực và phẫn nộ của Vương di nương nên Chư Định Hưng mới không so đo nhiều với Vương di nương như vậy:
“Yên nhi chỉ là có khả năng nhiễm thiên hoa chứ không phải chắc chắn mắc thiên hoa, các bà sợ cái gì?"
“Lão gia?!"
Hà di nương lên tiếng trước, giọng nói run rẩy:
“Lão gia, người sao có thể...
Trong phủ chúng ta có bao nhiêu người như vậy, ngoại trừ Đại tiểu thư ra lão gia người còn có ba đứa con nữa kia mà."
“Dù tôi và Vương tỷ tỷ không quan trọng bằng Đại tiểu thư nhưng ba đứa con còn lại chẳng lẽ lão gia không xót sao?"
Lão gia thật sự vì muốn bảo vệ một mình Đại tiểu thư mà đem mạng sống của cả phủ ra đặt cược sao?
Lúc lão gia lấy lương thực Đại tiểu thư thu mua được đi kiếm bạc sao không thấy xót Đại tiểu thư như vậy?
Hà di nương bị tình phụ t.ử đột ngột này làm cho phát điên rồi.
Bởi vì tình phụ t.ử này đến thật không đúng lúc!
“Ta tự nhiên là xót chứ."
Chư Định Hưng không nói là sẽ mặc kệ chuyện này:
“Hay là thế này, các bà nói xem chuyện này các bà muốn giải quyết thế nào thì mới yên tâm được?"
Vương di nương/
Hà di nương:
“..."
Rất tốt, quả bóng này lại bị đ-á ngược trở lại rồi, sức chân của lão gia thật tốt.
Hà di nương nhất thời không quyết định được bèn nhìn sang Vương di nương, Vương di nương c.ắ.n răng đưa ra quyết định:
“Nếu lão gia cho phép thì thiếp thân có thể đi mua một cái trạch viện nhỏ, tạm thời cùng Tam thiếu gia chuyển đến đó ở."
Bà cũng không phải đại phu.
Đại tiểu thư mà mắc thiên hoa bà cũng không cách nào xem bệnh cho Đại tiểu thư, cũng không có tư cách chăm sóc Đại tiểu thư.
Bà trốn xa một chút, bảo vệ tốt Tam thiếu gia cũng là xứng đáng với lão gia rồi.
Sĩ diện cái gì chứ, trước sự an toàn của tính mạng Vương di nương đều có thể quẳng sang một bên.
“Chuyện này..."
Hà di nương còn do dự trước cả Chư Định Hưng.
Nếu có thể thì để Đại tiểu thư chuyển ra khỏi Chư phủ sẽ tiện hơn và hợp lý hơn.
Chỉ là...
Lão gia mà có thể đồng ý thì Vương di nương đâu có nói như vậy chứ.
“Bà nghĩ thế nào?"
Chương 395 Ở riêng (1)
Sau khi nghe Vương di nương nói xong Chư Định Hưng lại hỏi ý kiến của Hà di nương:
“Nếu bà cũng có ý nghĩ giống bà ấy thì ta dứt khoát mua một cái trạch viện lớn một chút, năm người các bà có thể mang theo một số nô tỳ cùng chuyển đến đó ở."
Chư Định Hưng hiện tại mặc dù không đến mức giàu nứt đố đổ vách nhưng quả thật nhờ bán lương thực mà kiếm được một khoản nhỏ, trong tài khoản lại có tiền mặt rồi.
Cho nên Chư Định Hưng mới có thể nhẹ nhàng nói mua trạch viện cho Vương di nương và mọi người ở như vậy.
“Đa tạ lão gia."
Mặc kệ Hà di nương nghĩ thế nào Vương di nương đã quyết định xong rồi.
Cái trạch viện này nhỏ thì có thể ở là được, có cái lớn ở thoải mái hơn một chút thì càng tốt.
Lại không phải tiêu tiền riêng tích góp bao nhiêu năm qua của mình, hơi thở của Vương di nương cũng trở nên thông suốt hơn.
Hà di nương không vui vì Vương di nương đồng ý dứt khoát như vậy khiến bà không còn đất diễn.
Mối quan hệ đồng minh của bà và Vương di nương quả nhiên chỉ duy trì được trong chốc lát, lúc làm kẻ thù thì nhiều hơn.
“Lão gia..."
“Sao thế, nếu ta để Yên nhi ở lại Chư phủ bà cũng vẫn nguyện ý ở lại, không đi?"
Chư Định Hưng nhìn Hà di nương yêu cầu Hà di nương cho mình một câu trả lời chắc chắn, để ông còn dặn dò Vương quản gia đi làm việc.
Chư Tùng Nghiên trong lòng bất an chạy đến nghe lén đều bị sự lề mề của Hà di nương làm cho sốt ruột phát khiếp.
Đây đã là lúc sống ch-ết rồi Hà di nương còn diễn cái gì trước mặt cha chứ.
Hà di nương là hạng người gì cha nàng sao có thể không biết.
Hơn nữa là Chư Doanh Yên tự mình tìm ch-ết, cực kỳ có khả năng mang thiên hoa về, dựa vào cái gì mà bắt những người vô tội như họ phải cùng ch-ết với Chư Doanh Yên?
Sự rời đi lần này của họ là bất đắc dĩ, tình thế bắt buộc, cha sao có thể trách tội họ được.
Thay vì nói họ không thể ở lại cùng hoạn nạn thì thà nói cha không biết nhìn xa trông rộng, cư nhiên ích kỷ muốn vì một Chư Doanh Yên mà đem tính mạng của tất cả mọi người trong Chư phủ ra mạo hiểm.
Trong lòng Chư Tùng Nghiên nảy sinh một câu hỏi y hệt Hà di nương:
“Cha thật sự trân trọng đứa con gái là Đại tỷ này đến mức ngay cả mạng sống của chính mình cũng không màng sao?”
Đây còn là người cha vốn thích xu cát tị hung trong ấn tượng của nàng sao?
Chư Tùng Nghiên người đang nghi ngờ điểm này chỉ suýt nữa là hét to lên:
“Có gian lận!”
Cha nàng có phản ứng như vậy chỉ có thể là cha nàng đã giấu mọi người chuyện gì đó.
Còn cụ thể là chuyện gì Chư Tùng Nghiên không đoán ra được.
Điều nàng có thể khẳng định là cha nàng tuyệt đối không phải vì chắc chắn Chư Doanh Yên nhất định không nhiễm thiên hoa nên mới yên tâm để nàng ta ở lại trong phủ như vậy.
Nghĩ đến việc cha nàng có bao nhiêu chuyện giấu giếm không nói cho họ biết, mà nguy hiểm Chư Doanh Yên mang lại là có thật.
So với cái mạng nhỏ của mình thì vinh hoa phú quý gì đó đều không quan trọng nữa.
Cuộc sống có tốt đến mấy thì cũng phải có mạng mới tận hưởng được chứ?
Cho nên Chư Tùng Nghiên đứng ra, chẳng thèm sợ đắc tội với người cha là Chư Định Hưng này nữa:
“Cha, di nương, lời của hai người con đều nghe thấy rồi."
“Thật ra con thấy cách của Vương di nương rất tốt, Chư phủ chỉ có Tam ca, Tứ ca là hai đinh nam."
