Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 501
Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:20
“Tôn phu nhân ghen tuông với Chư Định Hưng thì nhiều không kể xiết, nhưng Chư Định Hưng chưa bao giờ thể hiện sự quan tâm tương tự đối với bà.”
Hôm nay, những gì bà khao khát lại thấy được trên người Tiêu Cảnh Trạm, và lại thuộc về Chư Tầm Đào.
Bị đả kích nặng nề, Tôn phu nhân càng thêm im lặng.
Đợi đến khi Tôn phu nhân trở về chỗ ở mà Chư Tầm Đào đã sắp xếp cho mình, bà không nói một lời, cả người lại như trở về trạng thái khi Lý ma ma rời khỏi Chư phủ.
Mãi một lúc lâu sau, khi nha hoàn hầu hạ Tôn phu nhân đang ngủ gật, đầu sắp va vào bàn, bà mới tìm lại được giọng nói của mình:
Chương 411 Bao Hết (1)
“Ta hỏi ngươi, những người khác trong Hầu phủ đối với thái độ của Chư Tầm Đào cũng giống như vậy... duy mệnh thị tòng (chỉ biết nghe lệnh) sao?"
Lúc đầu Tôn phu nhân định hỏi là “thân mật".
Nhưng khi bà suy nghĩ kỹ lại về cách thức chung sống giữa mọi người trong Hầu phủ và Chư Tầm Đào, bà cảm thấy dùng từ “duy mệnh thị tòng" để hình dung thì chính xác hơn.
Không chỉ là người của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, hôm nay bà còn nhìn thấy cả Thái t.ử.
Khi Chư Tầm Đào ở cùng Thái t.ử, giọng điệu nói chuyện rất tùy ý, Thái t.ử hoàn toàn không tính toán.
Sau đó, Chư Tầm Đào nói gì, Thái t.ử nghe nấy, nếu không, Thái t.ử cũng dùng giọng điệu thương lượng để trò chuyện với Chư Tầm Đào.
Với tư cách là người bề trên, là người kế vị của một quốc gia, tính tình Thái t.ử lại tốt đến vậy, bình dị gần gũi đến thế sao?
Nếu thật sự là vậy, thì mỗi năm bà tham gia cung yến, vị Thái t.ử mà bà nhìn thấy lúc đó sao lại không như vậy?
Bà đi thỉnh an Hoàng hậu nương nương, vô tình gặp Thái t.ử cũng đến gặp Hoàng hậu.
Sau khi Thái t.ử nhận lễ của bà, thậm chí còn chẳng thèm nói với bà một câu, quay người liền rời đi.
Ở trước mặt bà và ở trước mặt Chư Tầm Đào, dường như là hai vị Thái t.ử hoàn toàn khác biệt.
Chư Tầm Đào có đức có tài gì mà khiến Vĩnh Tĩnh Hầu phủ cũng như Thái t.ử và những người khác đều đối xử với nàng như vậy?
Tại sao bà cũng muốn có cuộc sống như Chư Tầm Đào mà lại không có?
Là bà chỗ nào không bằng Chư Tầm Đào, hay Chư Tầm Đào chỗ nào ưu tú hơn bà sao?
Những cảm xúc phức tạp sắp khiến Tôn phu nhân rối bời như kẻ ngốc rồi.
Bà không biết nên ngưỡng mộ Chư Tầm Đào, hay nên tự phản tỉnh, học tập Chư Tầm Đào một chút, nỗ lực tìm kiếm những điểm tốt của nàng.
Tại sao trong mắt bà Chư Tầm Đào chẳng được tích sự gì, mà trong mắt người khác lại trở thành trăm tốt ngàn hay như vậy?
“Dạ?"
Nha hoàn nghe lời Tôn phu nhân nói, vẻ mặt mờ mịt.
“Phu nhân, thế nào là... duy duy thị tòng ạ?"
Tôn phu nhân nghẹn lời, Chư Tầm Đào cũng chưa từng đi học đường, nhận sự dạy bảo của phu t.ử, chẳng qua chỉ là theo chân ông nội nàng đi làm ruộng vài năm.
Nhưng những lời bà nói, chưa bao giờ Chư Tầm Đào nghe mà không hiểu.
Đây miễn cưỡng có thể coi là một ưu điểm của Chư Tầm Đào đi.
“Ý ta là, những chủ t.ử khác của Hầu phủ có phải ai cũng nghe lời Chư Tầm Đào như vậy không?!"
Hỏi xong, Tôn phu nhân cũng thấy câu hỏi này của mình thật nực cười.
Làm sao bà có thể chỉ vì nhìn thấy Tiêu Cảnh Du và Tiêu Mịch Lạc hôm nay mà suy đoán thái độ của tất cả mọi người trong Vĩnh Tĩnh Hầu phủ đối với Chư Tầm Đào được chứ.
Ở thế hệ của Tiêu Cảnh Trạm, Tiêu Cảnh Trạm là lớn nhất, Chư Tầm Đào gả cho Tiêu Cảnh Trạm liền trở thành đại tẩu.
Quyền huynh thế phụ, chị dâu như mẹ, Tiêu Cảnh Du và Tiêu Mịch Lạc đối đãi với Chư Tầm Đào như vậy cũng là theo lẽ thường.
Nhưng trong số những người còn lại của Hầu phủ, phần lớn đều là bậc trưởng bối của Chư Tầm Đào.
Từ xưa đến nay đều là vãn bối nghe theo lời dặn dò của trưởng bối, làm gì có đạo lý trưởng bối lại quay ngược lại nghe lời của vãn bối cơ chứ.
Hôm nay bà chịu nhiều kích động quá nên đầu óc mụ mị rồi, vì thế mới hỏi một câu nực cười và ngu xuẩn như vậy.
Sau khi hiểu ra, Tôn phu nhân định bảo tiểu nha đầu không cần trả lời câu hỏi của mình nữa, thì tiểu nha đầu đã nhanh nhảu nói trước:
“Đúng ạ, đúng ạ, các chủ t.ử khác trong Hầu phủ đều đối xử với Thế t.ử phi cực kỳ tốt, ai cũng nghe lời Thế t.ử phi hết."
“Thu Nguyệt tỷ tỷ bảo nô tỳ rằng, từ khi Thế t.ử phi quyết định tìm ra kỳ d.ư.ợ.c phòng trị bệnh đậu mùa, Hầu gia và mọi người đã để Thế t.ử phi nghiên cứu ngay trong Hầu phủ, họ đều sẵn lòng thử thu-ốc giúp Thế t.ử phi trước."
“Thế t.ử phi nói thử thu-ốc ở trang viên thì thích hợp hơn, Hầu gia và mọi người liền đồng ý ngay."
Chương 412 Bao Hết (2)
“Thu Nguyệt tỷ tỷ còn bảo nô tỳ rằng, chỉ thiếu chút nữa là Hầu gia và Hầu phu nhân đã tới trang viên chúng ta ở một thời gian rồi, nhưng bị Thế t.ử phi ngăn lại đấy ạ."
“Hầu gia, Hầu phu nhân đối xử với Thế t.ử phi tốt lắm luôn!"
Mặc dù tất cả những điều này đều là do tiểu nha đầu nghe được từ chỗ Thu Nguyệt.
Nhưng đối với chuyện này, tiểu nha đầu tin tưởng không chút nghi ngờ.
Tôn phu nhân bán tín bán nghi:
“Thật sự tốt đến vậy sao?"
Chuyện đậu mùa này thật khó phán đoán.
Nói không chừng là người của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ cũng sợ nhiễm bệnh đậu mùa, sợ ch-ết, nên mới chiều chuộng Chư Tầm Đào hết mực như vậy?
Cũng giống như bà, trước đây dù ghét Chư Tầm Đào đến mấy, nhưng vì muốn giữ mạng, có một ngày bà lại sẵn lòng chủ động đi tìm nàng.
“Nếu thật sự tốt như vậy, sao Hầu phu nhân không giao quyền quản gia cho Chư Tầm Đào?"
“Trong tay không có quyền, cái danh Thế t.ử phi của Chư Tầm Đào cũng chỉ là cái vỏ rỗng tuếch mà thôi."
Chỉ có quyền lực mới là thứ chân thực nhất.
Tiểu nha đầu nghe lời Tôn phu nhân nói, cứ thấy có chỗ nào đó quái quái.
Cứ như thể vị phu nhân này không muốn Thế t.ử phi sống tốt vậy.
Nhưng vị phu nhân này rõ ràng là mẹ đẻ của Thế t.ử phi mà, mẹ ruột cơ đấy.
Mẹ ruột sao có thể không muốn con gái mình sống tốt được chứ?
Tiểu nha đầu trả lời một cách thận trọng:
“Thu Nguyệt tỷ tỷ nói Hầu phu nhân sớm đã đưa quyền quản gia cho Thế t.ử phi rồi."
“Nhưng Thế t.ử phi cảm thấy như vậy không tốt, nên lại trả lại quyền quản gia cho Hầu phu nhân rồi ạ."
“Hì hì hì..."
Tôn phu nhân cười lạnh.
“Ngươi là một nha đầu hầu hạ ở trang viên, làm sao có thể biết được nhiều chuyện sâu xa trong phủ như thế."
“Những gì ngươi vừa nói đều là nghe từ chỗ Thu Nguyệt mà ra."
“Nếu Thu Nguyệt nói dối, lừa gạt ngươi, thì làm sao ngươi biết được?"
Trả lại cái gì chứ?
Chỉ có quyền quản gia cướp không được, chứ làm gì có đạo lý dâng tặng cho người khác bao giờ.
Đây chắc là Thu Nguyệt nổ để giữ thể diện cho Chư Tầm Đào ở trang viên thôi.
Tiểu nha đầu không muốn nói chuyện nữa, quả nhiên nàng cảm nhận không sai, vị phu nhân này thật quái lạ.
