Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 503

Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:20

“Chỉ vì bị tuổi thơ của cả hai kiếp ám ảnh nên Chư Tầm Đào mới không muốn đứa con bé bỏng do mình sinh ra phải chịu khổ cực như mình mà thôi.”

Nếu không có một gia đình đủ hòa thuận hạnh phúc làm chỗ dựa, Chư Tầm Đào dẫu thích trẻ con đến mấy cũng kiên quyết không sinh.

Lúc nàng mới gả tới đây, nàng luôn ghi nhớ sự không thích và chán ghét của mọi người trong Vĩnh Tĩnh Hầu phủ dành cho mình.

Nàng không dám để sự t.ử tế đột ngột của họ làm mụ mị đầu óc, vì sợ họ còn có mưu đồ gì khác phía sau.

Nhưng giờ đây, nửa năm đã trôi qua, thái độ của mọi người trong Vĩnh Tĩnh Hầu phủ đối với nàng vẫn như lúc mới gả tới, thậm chí còn tốt hơn trước.

Dần dần, sự đề phòng của Chư Tầm Đào đối với Vĩnh Tĩnh Hầu phủ cũng không còn nặng nề như vậy nữa.

Dù sao trong lòng Chư Tầm Đào, người của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ cũng giống như Dục Vương, đều là những anh hùng bảo vệ đại Ung triều, hành sự quang minh, làm người lỗi lạc.

Loại người như vậy làm sao có thể vì đối phó với một nữ t.ử nhỏ bé mà bỏ ra cả nửa năm trời để diễn kịch cùng nàng chứ?

Nhân phẩm của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ vẫn có thể tin tưởng được.

Sau khi tâm thái thay đổi, Chư Tầm Đào chọn một cách khác để tự trấn an mình.

Người của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ chưa bao giờ truy hỏi tại sao nàng lại hiểu biết nhiều đến vậy.

Vì thế ngoại trừ Tiêu Cảnh Trạm ra, Chư Tầm Đào cũng chưa từng hỏi những người khác trong Tiêu gia tại sao trước đây lại ghét nàng đến thế mà giờ lại đột ngột thay đổi?

Mỗi người đều có bí mật riêng, người trong Hầu phủ sẵn lòng dành cho nàng không gian riêng, nàng cũng dành cho họ sự tôn trọng tương tự.

Ôn tồn một lát, Chư Tầm Đào mới đẩy Tiêu Cảnh Trạm, người còn bám dính hơn cả Tiêu Thần Lương, ra:

“Ăn xong bữa trưa rồi đi nhé?"

“Được."

Tiêu Cảnh Trạm tiếc nuối vì sự thân mật giữa hai người phải dừng lại ở đây, nếu là ở Hầu phủ, trong Quân Trúc Viện của bọn họ thì...

Không được, không thể nghĩ nữa, nghĩ tiếp Tiêu Cảnh Trạm sợ c-ơ th-ể mình sẽ mất mặt mất thôi.

“Chuyện dân tị nạn, nàng không cần bận tâm, ta nhất định sẽ xử lý ổn thỏa giúp nàng."

Tiêu Cảnh Trạm vẫn thấy uất ức thay cho Chư Tầm Đào, chán ghét cái kiểu ngậm m-áu phun người của đám dân tị nạn đó.

Kẻ điêu toa, chắc hẳn là như vậy.

“Được!"

Chư Tầm Đào cười gật đầu với Tiêu Cảnh Trạm, hiện giờ tâm trạng nàng đang cực kỳ tốt, chuyện dân tị nạn gì đó đều không thể ảnh hưởng đến nàng.

“Kỹ thuật chủng đậu chắc là không còn vấn đề gì nữa rồi, lát nữa ta sẽ tìm Lâm ngự y chủng đậu cho chàng."

“Chàng chủng xong thì mang theo Lâm ngự y về luôn đi."

Đãi ngộ mà Hoàng hậu nương nương có, Chư Tầm Đào chắc chắn cũng phải sắp xếp cho người của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ chứ.

Tiêu Cảnh Trạm không từ chối ý tốt của Chư Tầm Đào:

“Vậy tất cả đều nhờ phúc của Đào Đào rồi."

Mặt Chư Tầm Đào dụi dụi vào người Tiêu Cảnh Trạm, động tác đó lại có vài phần giống khi Tiêu Thần Lương bám lấy nàng làm nũng:

“Chàng g-ầy đi rồi!"

“Chàng dù có bận rộn đến mấy cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình."

Chương 413 Là Như Vậy Sao (1)

“Đợi hôm nay chủng đậu xong, chàng đừng làm gì cả, cứ giao hết cho đám Tiêu Ngư là được, tự mình nghỉ ngơi nửa ngày đi."

“Mịch Lạc chủng đậu xong cũng bị phát sốt nửa canh giờ đấy."

Tiêu Cảnh Trạm vẫn luôn bận rộn chuyện dân tị nạn, đến giờ vẫn khỏe mạnh không bị nhiễm đậu mùa, cũng là nhờ hắn là người luyện võ, c-ơ th-ể đặc biệt cường tráng.

Tuy nhiên Chư Tầm Đào vẫn kiên trì chủng đậu cho Tiêu Cảnh Trạm, chủng đậu dẫu có phản ứng thì triệu chứng cũng cực nhẹ, hoàn toàn không thể so được với người mắc bệnh đậu mùa.

Vì thế, chi bằng cứ chủ động chủng đậu, đừng để bị động mà mắc bệnh.

“Tất cả nghe theo Đào Đào."

Trong lời nói của Chư Tầm Đào, từng chữ đều thấm đượm sự quan tâm, khóe miệng Tiêu Cảnh Trạm nhếch lên cao còn khó đè xuống hơn cả s-úng AK.

Nỗ lực bấy lâu nay, cuối cùng hắn cũng sắp nắm bắt được trái tim Đào Đào rồi sao?

Cảm giác lưỡng tình tương duyệt thật sự tuyệt vời khôn tả!

“Đúng rồi, còn một chuyện này nữa, ta phải nói rõ với nàng, tốt nhất nàng nên làm được."

Nghĩ đến chuyện gì đó, sắc mặt Tiêu Cảnh Trạm thay đổi, trở nên nghiêm túc hẳn.

Nghe ra sự thay đổi trong ngữ điệu, Chư Tầm Đào muốn rời khỏi vòng tay Tiêu Cảnh Trạm để đứng thẳng dậy nói chuyện đàng hoàng với hắn.

Ai ngờ vừa mới ngẩng đầu lên đã bị hắn ấn trở lại.

Chư Tầm Đào cạn lời, đâu phải chỉ lúc ôm nhau mới nói hết chuyện được đâu.

“Chuyện gì vậy?"

“Thần Lương hiện là nam duệ duy nhất của Hầu phủ, nói không chừng sau này sẽ tiếp quản vị trí của ta, gánh vác cả Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, cho nên tuyệt đối không được quá nuông chiều thằng bé."

Nếu Đào Đào kiên quyết không sinh thì Thần Lương chắc chắn sẽ là người thừa kế của Hầu phủ!

Chư Tầm Đào nhướng mày:

“Tự hỏi lòng mình, ta tuy không được coi là một người mẹ nghiêm khắc, nhưng cũng tuyệt đối không hề nuông chiều nhóc b-éo đó."

“Nhóc b-éo làm sai chuyện gì là ta mắng dữ lắm đấy!"

Dĩ nhiên là nàng vừa mới nghiêm mặt, nhóc b-éo đã lập tức nhận lỗi, hơn nữa còn có thể nói rõ mình sai ở đâu, sau này nhất định sẽ sửa, thế là Chư Tầm Đào chẳng còn chút giận hờn nào nữa, lại tiếp tục ôm Tiêu Thần Lương gọi bảo bối.

Dù sao Chư Tầm Đào cũng thấy mình dạy dỗ Tiêu Thần Lương rất tốt, chắc chắn không thể làm hỏng thằng bé được.

“Thật sao?"

Tiêu Cảnh Trạm tỏ vẻ không tin, hắn lặp lại động tác Chư Tầm Đào đã làm với Tiêu Thần Lương, hôn trộm hai cái lên mặt nàng, chiếm hết tiện nghi:

“Vừa rồi ở trước mặt mọi người, nàng có phải cũng đối xử với Thần Lương như vậy không?"

Chư Tầm Đào bị hôn còn chưa kịp trách Tiêu Cảnh Trạm chiếm tiện nghi của mình thì đã bị câu hỏi này làm cho ngẩn người:

“Có vấn đề gì sao?"

Nàng chẳng qua chỉ là “hít" nhóc b-éo hai cái thôi mà.

Một đứa bé đáng yêu như vậy, làm sao có thể không hít không nựng cơ chứ?

Tiêu Cảnh Trạm dùng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nói với Chư Tầm Đào:

“Nam nữ thụ thụ bất thân, Thần Lương dần lớn lên rồi, nên phải biết giữ khoảng cách với nữ t.ử."

“Cứ suốt ngày vùi đầu vào phấn son như thế, sau này còn có thể trưởng thành một nam nhi đường đường chính chính được không?"

Lời này của Tiêu Cảnh Trạm khiến trong đầu Chư Tầm Đào hiện lên cái tên của một người —— Giả Bảo Ngọc.

Nhưng rất nhanh sau đó, Chư Tầm Đào đã phản ứng lại được:

“Chàng nói bậy bạ gì đó?

Tiêu Cảnh Trạm, những lời chàng vừa nói có phải là muốn lừa gạt ta không?"

“Chàng cũng nói nam nữ thụ thụ bất thân, nhóc b-éo năm nay còn chưa đầy ba tuổi, ba tuổi đấy!"

Giữ khoảng cách cái con khỉ khô ấy, Tiêu Cảnh Trạm đang tính toán cái quái gì vậy?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.