Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 538

Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:26

Chương 442 Nhanh lên chút đi 2

Khi Vương quản gia đưa Chư Tầm Đào ra làm lá chắn, mọi nghi hoặc đều đã có lời giải đáp:

“Tôn thị đã dùng kỳ d.ư.ợ.c từ chỗ Chư Tầm Đào, sẽ không còn bị lây đậu mùa nữa, tự nhiên là không sợ tiếp xúc với Chư Doanh Yên.”

“Chư đại nhân muốn đi đâu, lại muốn đi tìm ai thế?"

Thái t.ử mình mặc triều phục màu vàng, xuất hiện bên trong Chư phủ.

Chư Định Hưng giật mình, vội vàng hành lễ với Thái t.ử:

“Vi thần tham kiến Thái t.ử, Thái t.ử thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế."

“Thái t.ử, sao ngài lại tới..."

Hiện nay trong kinh thành còn ai mà không biết, đại tiểu thư nhà họ Chư nhiễm phải bệnh đậu mùa.

Vì vậy làm sao có thể có người không sợ ch-ết mà tìm đến cửa Chư phủ, chứ đừng nói đến bậc thiên hoàng quý trâu như Thái t.ử.

“Thái t.ử xin dừng bước, tiểu nữ nhiễm phải đậu mùa, mà đậu mùa lại vô phương cứu chữa, mong Thái t.ử đừng làm tổn hại đến bản thân."

Chư Định Hưng thành hoàng thành khủng, chỉ muốn Thái t.ử mau ch.óng rời khỏi Chư phủ, tránh xảy ra chuyện gì bất trắc.

Giả sử Thái t.ử nhiễm đậu mùa tại Chư phủ của ông ta, vậy thì ông ta có muôn ch-ết cũng không chuộc hết tội.

“Chư đại nhân không cần căng thẳng như thế, về tình hình Chư phủ, trong lòng cô đã có tính toán, tuyệt đối không thể khinh suất mạo hiểm đâu."

“Chư đại nhân, đứng lên đi."

Không có Chư Tầm Đào, chẳng cần Chư Định Hưng mở miệng, người trong Chư phủ không ai có thể ra ngoài nửa bước, người ngoài cũng không được vào Chư phủ.

Nhưng vận may của hắn tốt, trời phù hộ Đại Ung triều, ban xuống ngôi sao may mắn Chư Tầm Đào này, cứu lê dân khỏi nguy nan, chấn hưng cương kỷ xã tắc.

Cho nên, khu khu bệnh đậu mùa, có gì đáng sợ?

Hôm nay Thái t.ử đến, đó là mang theo sự tự tin mười phần.

Dáng vẻ không hề kiêng kị cũng không chút sợ hãi của Thái t.ử được Chư Định Hưng thu vào tầm mắt, ghi tạc vào lòng.

Nghĩ đến quan hệ giữa Thái t.ử và Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, cộng thêm việc thủy tinh là do Thái t.ử giúp Chư Tầm Đào tiến cử cho Hoàng thượng, Chư Định Hưng liền hiểu ra.

Trong tay Chư Tầm Đào thật sự có đồ tốt như vậy, đến hạng người như Tôn thị mà nàng còn đưa cho, chẳng lẽ lại bỏ qua Hoàng thượng và Thái t.ử đang ở trong cung sao?

Xem ra, Thái t.ử chắc chắn đã dùng qua thu-ốc mà Chư Tầm Đào đưa cho rồi.

Vì vậy, loại thu-ốc mà Vương quản gia vừa nói không chỉ có thật, mà còn đang nằm trong tay Chư Tầm Đào!

Chư Định Hưng càng nghĩ, mắt càng sáng lên.

Ông ta không cần sợ ch-ết nữa, cả Chư phủ đều có cứu rồi!

“Thái t.ử..."

Biết trong tay Chư Tầm Đào có lương d.ư.ợ.c có thể cứu bản thân và cả Chư phủ, Chư Định Hưng đâu còn tâm trí nào tiếp tục tiếp đãi Thái t.ử, để Thái t.ử lưu lại Chư phủ thêm chút nữa.

Ông ta chỉ hận không thể lập tức tiễn Thái t.ử đi, để mình còn đi tìm Chư Tầm Đào xin thu-ốc.

“Chư đại nhân không cần căng thẳng, Tôn phu nhân đã bình an trở về phủ chưa?"

Ngày hôm qua ở trang viên nhỏ của Chư Tầm Đào, Thái t.ử đã nhìn thấy Tôn phu nhân rồi.

Chỉ là trước mặt Thái t.ử, lại dưới sự so sánh với Chư Tầm Đào, Tôn phu nhân thật sự không có địa vị gì cả.

Nếu như Tôn phu nhân và Chư Tầm Đào giữ được tình cảm mẫu nữ bình thường, Thái t.ử ngày hôm qua cũng không đến mức ngó lơ Tôn phu nhân như vậy.

Hôm nay, Thái t.ử ngược lại nguyện ý để Tôn phu nhân có thêm một chút sự tồn tại.

“Bẩm Thái t.ử, phu nhân của vi thần đã ở trong phủ rồi."

Thái t.ử muốn tìm Tôn thị hỏi chuyện sao?

Đây là tình huống gì?

Thái t.ử gật đầu, chọn vị trí chủ tọa ngồi xuống:

“Vậy Tôn phu nhân có nói cho ông nghe về phương pháp phòng trị đậu mùa không?"

“Còn nữa, Chư đại nhân, ông có biết hiện giờ phụ hoàng đang ở đâu không?"

Chư Định Hưng đầu tiên là nhíu mày, sau đó thăm dò hỏi:

“Chẳng lẽ Hoàng thượng lại đến trang viên nhỏ của thứ nữ vi thần?"

Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, trừ phi là Thịnh lão phu nhân không xong rồi, bằng không, Hoàng thượng chắc chắn sẽ không đặt chân vào cổng Hầu phủ.

Chương 443 Chỉ có khả năng này 1

Thái t.ử đã hỏi ông ta như vậy, nơi Hoàng thượng đi, ắt hẳn phải có chút quan hệ với ông ta.

Dựa theo những manh mối này, Chư Định Hưng chỉ có thể đoán lên người Chư Tầm Đào.

Ngoài Chư Tầm Đào ra, ông ta thật sự không nghĩ ra được đáp án thứ hai.

Chư Định Hưng nhớ mang máng, lần đầu tiên Hoàng thượng đến trang viên nhỏ của Chư Tầm Đào, đã khen ngợi nàng hết lời, thậm chí suốt cả một buổi thiết triều, đám đại thần bọn họ cứ đứng đó nghe Hoàng thượng khen Chư Tầm Đào tốt thế nào, giỏi giang ra sao.

Chuyện này, cho đến tận hôm nay, Chư Định Hưng vẫn còn nhớ như in.

“Chư đại nhân lần này phản ứng ngược lại khá nhanh đấy."

Thái t.ử hơi ngạc nhiên một chút trước tốc độ phản ứng của Chư Định Hưng.

Sau đó nghĩ lại Chư Định Hưng dù sao cũng là cha đẻ của Chư Tầm Đào, Chư Tầm Đào đã thông minh đến nhường ấy, nếu Chư Định Hưng quá ngu ngốc, chẳng phải làm mất mặt Chư Tầm Đào sao?

“Chư Thế t.ử phi một lòng vì thiên hạ, đã quen lo âu, thấy một lượng lớn tai dân tràn vào kinh thành, sợ rằng sẽ có dịch bệnh gì đó, nên đã dốc lòng vào y thuật, dốc sức nghiên cứu."

“Cũng may hoàng thiên không phụ lòng người, một phen dụng tâm của Chư Thế t.ử phi đã được ông trời thành toàn, quả nhiên thật sự bị nàng nghiên cứu ra kỳ d.ư.ợ.c có thể phòng trị đậu mùa."

“Lúc này, phụ hoàng đang dưới sự tháp tùng của Chư Thế t.ử phi, xem thử ruộng nước di chủng theo phương pháp cấy mạ của nàng phát triển ra sao."

“Thấy tai dân dời đến trang viên ai nấy tinh thần chấn hưng, thậm chí chẳng khác gì bách tính trong kinh thành, phụ hoàng rồng lòng vui mừng, mấy lần khen ngợi Chư Thế t.ử phi."

“Nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải nhờ Chư đại nhân, Đại Ung triều sao có thể may mắn được Chư Thế t.ử phi hộ trì."

“Cho nên, Chư đại nhân, trong đó cũng có một phần công lao của ông đấy."

Chỉ là phần công lao này nhiều bao nhiêu, nên tính thế nào, đó là chuyện của hắn và phụ hoàng.

“Đâu, đâu có..."

Chư Định Hưng dưới những lời này của Thái t.ử, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bị dọa cho sợ khiếp vía.

Công?

Chỉ cầu không có tội!

Chư Tầm Đào càng có bản lĩnh, Chư Định Hưng lại càng hối hận, cảm xúc mãnh liệt hơn cả hối hận chính là sợ hãi.

Ông ta sợ Chư Tầm Đào sẽ ghi hận cũ, chỉ cần Chư Tầm Đào muốn, cơ hội để gây khó dễ cho ông ta có đầy rẫy.

Chư Định Hưng một lòng muốn leo lên cao, sao có thể cam tâm bị đứa con gái Chư Tầm Đào này vây khốn ở vị trí Lễ bộ Thượng thư, thậm chí còn có khả năng bị tụt lùi.

Điều khiến Chư Định Hưng kiêng kị hơn nữa là, Vĩnh Tĩnh Hầu phủ liệu có thay Chư Tầm Đào báo thù ông ta, báo thù Chư phủ hay không?

Thái t.ử và Hoàng thượng coi trọng Chư Tầm Đào như thế, Hoàng thượng liệu có vì muốn an ủi Chư Tầm Đào mà phạt mình ngồi ghế lạnh hay không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.