Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Trở Thành Con Cưng Của Nhà Phu Quân - Chương 577
Cập nhật lúc: 27/02/2026 02:16
“Mãi đến lần này, Chư Định Hưng bị ám s-át, Tôn phu nhân đều tìm cớ thoái thác, người không thèm tới một lần nào.”
Vương di nương mới dám chắc chắn rằng, lần này sự kiên trì của Tôn phu nhân có lẽ sẽ lâu dài hơn so với suy đoán của bà.
Tôn phu nhân không chịu tới, nếu Chư Tầm Đào muốn gặp bà thì Vương di nương chỉ có thể sắp xếp cho nàng tới Cầm Phương Viện thôi.
“Tạm thời không cần."
Chư Tầm Đào lắc đầu, lúc này nàng vừa không muốn gặp lão cha tồi, cũng chẳng có ý định gặp mặt mẫu thân ruột.
Về phần bạc, Chư Tầm Đào tạm thời gác sự hiện diện của nó sang một bên, không nghĩ tới nữa.
Dẫu sao số bạc đó đối với Chư Tầm Đào ngày nay mà nói có cũng được không có cũng chẳng sao, không hề hiếm lạ.
Mẫu thân ruột muốn đưa, nàng có thể nhận.
Mẫu thân hối hận rồi, nàng cũng sẵn lòng trả lại cho bà.
Chương 475 Người chủ sự tới rồi 2
Ngoại trừ Chư Doanh Yên, chắc hẳn không còn ai khác lo lắng về số bạc này nữa.
Vì thế, Chư Tầm Đào tuyệt đối sẽ không vì số bạc đó mà thay đổi thái độ đối với mẫu thân ruột.
Về chuyện này, người lo lắng nhất không ai khác ngoài Tiêu Mịch Lạc.
Dù Tiêu Mịch Lạc không có mặt bên cạnh để nhắc nhở, nhưng những gì Chư Tầm Đào từng nói với Tiêu Mịch Lạc, nàng nhất định sẽ thực hiện được.
“Rõ."
Vương di nương không nói thêm lời nào, càng không có ý định khuyên can một câu.
Hà di nương mím môi, không hài lòng với thái độ của Chư Tầm Đào khi chỉ nói chuyện với Vương di nương mà phớt lờ mình.
Bà ta và Vương di nương đều là thiếp thất của Chư Định Hưng, chẳng có gì khác biệt, dựa vào cái gì mà Chư Tầm Đào chỉ đoái hoài tới Vương di nương mà không đếm xỉa tới bà ta?
Nghĩ ngày xưa, khi Chư Tầm Đào còn chưa phải là thế t.ử phi, Chư phủ bao nhiêu người như vậy, ngoại trừ bà ta ra còn có ai bằng lòng quan tâm tới nàng, coi nàng như một con người chứ?
Con người ta ấy mà, giỏi nhất chính là lật mặt vô tình.
“Thế t.ử phi, thiếp thân từ lâu đã nghe nói người tuy là phận nữ nhi nhưng lại làm được rất nhiều việc mà nam nhi cũng không làm nổi."
“Người không biết đâu, mỗi khi Tứ thiếu gia nhắc tới chuyện của thế t.ử phi, nó đều ngưỡng mộ người biết bao."
“Các người đều là anh chị em một nhà, nên thường xuyên qua lại mới phải."
“Hơn nữa, về chuyện bệnh đậu mùa, thiếp thân thay mặt toàn thể Chư phủ cảm tạ ơn cứu mạng của thế t.ử phi."
“Thế t.ử phi trước tiên bận rộn chuyện cày cấy mùa xuân, sau đó lại giải quyết đại họa đậu mùa, thực sự là vất vả."
“Hiện tại thế t.ử phi còn phải dành thời gian chạy tới Chư phủ thăm lão gia, thế t.ử phi ơi, người chắc chắn là g-ầy đi rồi."
Chư Tầm Đào g-ầy đi sao?
Sau khi so sánh với bóng dáng trong ấn tượng của mình, Hà di nương không nói nên lời khi nhận ra rằng Chư Tầm Đào sau khi gả vào Vĩnh Tĩnh Hầu phủ thì chỗ nào g-ầy đi chứ, rõ ràng là b-éo lên không ít.
Ngày tháng đúng thật là tốt đẹp lên rồi.
“Thế t.ử phi, hay là thế này đi, người về Hầu phủ nghỉ ngơi trước."
“Lão gia ở đây đã có thiếp... và Vương tỷ tỷ ở đây rồi, chúng thiếp sẽ trông nom lão gia."
“Lão gia có tình hình gì, chúng thiếp nhất định sẽ báo cho thế t.ử phi biết sớm nhất."
Hiếm khi được nghe những lời “hiểu chuyện" như vậy từ miệng Hà di nương, Chư Tầm Đào nhướng mày cười:
“Hà di nương đây là thật lòng quan tâm tới ta, hay đơn thuần là hy vọng ta mau ch.óng rời khỏi Chư phủ để khỏi làm lỡ việc gì đó của bà?"
Có lẽ lão cha tồi nạp thiếp không nhiều, mẫu thân ruột học mãi không khôn, còn Hà di nương thì lại thích khôn lỏi.
Hà di nương cấp thiết như vậy là vì sợ người khác không nhìn ra bà ta đang tính toán cái bàn tính nhỏ của mình sao?
Người Hà di nương cứng đờ, không ngờ Chư Tầm Đào lại chẳng nể nang gì mà đ-âm trúng tim đen của mình như thế.
“Thế... thế t.ử phi, thiếp thân không có..."
“Được rồi."
Chư Tầm Đào ngắt lời giải thích của Hà di nương, “Bà có tâm tư gì ta không có hứng thú biết, càng không muốn tìm hiểu."
“Nhưng tình hình của cha ta hiện giờ, ta hy vọng trước khi mọi chuyện ngã ngũ, bà có thể thành thật một chút, đừng có giở trò, làm được không?"
Lão cha tồi nếu có thể thuận lợi sống sót thì Chư phủ vẫn là chuyện của lão.
Lão cha tồi lần này xui xẻo, thật sự hồn lìa khỏi xác thì về chuyện người thừa kế Chư phủ đúng là phải có một kết quả.
Đợi tang sự của lão cha tồi làm xong, cỗ bàn ăn xong, người giải tán rồi, Hà di nương muốn quậy thế nào nàng không cản.
Hà di nương:
“..."
“Thế t.ử phi, có phải người có hiểu lầm gì với thiếp thân không?"
“Hay là nói, thế t.ử phi người oán hận thiếp thân ngày trước không chăm sóc tốt cho người, mặc cho nô tài bắt nạt người?"
“Thế t.ử phi chắc hẳn còn nhớ, quyền quản gia rơi vào tay thiếp thân mới được mấy ngày thôi."
Chương 476 Hà khổ quái tha 1
“Năm đó, thiếp thân dẫu có thương xót thế t.ử phi thế nào thì cũng lực bất tòng tâm, không lo liệu nổi cho người mà."
Hà di nương bất mãn, những khổ cực Chư Tầm Đào phải chịu ở Chư phủ đều là do Tôn phu nhân ban cho, Tôn phu nhân vừa là mẫu thân ruột vừa là chủ mẫu Chư phủ, nắm quyền sinh sát trong tay.
Chư Tầm Đào không tính toán với Tôn phu nhân, cứ luôn gây khó dễ với một thiếp thất như bà ta là có ý gì?
Đến khi Hà di nương nghĩ lại mình là người duy nhất trong Chư phủ bằng lòng gửi đồ cho Chư Tầm Đào, Hà di nương trong lòng mắng một câu, bao nhiêu lòng tốt ngày trước của bà ta đúng là đem cho ch.ó ăn hết rồi.
Chư Tầm Đào đúng là hạng sói mắt trắng nuôi mãi không thân, ông trời sớm muộn gì cũng có ngày thu hồi lại tất cả những gì đã ban cho nàng ta, vì nàng ta không xứng!
“Hà muội muội!!"
Lần này không cần Chư Tầm Đào nói gì, Vương di nương đã phản ứng trước.
Vương di nương bị những lời Hà di nương nói làm cho tức đến đau cả đầu.
Thế t.ử phi đều không chủ động nhắc tới chuyện cũ ở Chư phủ, điều đó chứng tỏ nàng không có ý định tính sổ với mọi người.
Thế t.ử phi đã sẵn lòng tha cho họ rồi, vậy mà Hà di nương lại không biết điều, cứ phải sán tới, ý gì đây, cứ nhất định phải khơi dậy cơn giận của thế t.ử phi, khiến nàng hận lây cả Chư phủ, đối phó với mọi người trong Chư phủ Hà di nương mới vừa lòng sao?
Hà di nương nói những lời đó là có ý đồ này sao?
Không biết nói chuyện thì có thể ngậm miệng lại được không?!
Hà di nương không nhận ra rằng những lời bà ta nói ra chỉ khiến bà ta ngày càng rời xa thành công sao?
Vương di nương không sợ Hà di nương làm kẻ thù của mình.
Nhưng giống như lúc này, họ đều là người trong Chư phủ, lập trường thống nhất, đã trở thành đồng đội rồi.
Gemini đã nói
