Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Thái Tử Không Muốn Làm Hoàng Đế, Chỉ Muốn Cùng Ta Đi Hóng Biến. - Chương 147: Chuyện Năm Xưa Ngươi Và Ta Đều Có Nỗi Khổ Riêng, Ta Không Trách Ngươi Nhưng Hai Ta Không Đội Trời Chung
Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:42
"Ký chủ, đổi góc độ suy nghĩ một chút, nếu phụ thân cô là người đáng tin cậy, coi như không biết chuyện gì, luôn giúp đỡ nhị thúc và tiểu cô của cô, với tư cách là đích trưởng t.ử của Hầu phủ, lại là đứa con duy nhất, ông ấy có xứng đáng với tổ phụ đã quy tiên nhiều năm của cô không? Nhiều năm sau khi ông ấy qua đời, còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông của Thẩm gia?"
"Cũng đúng, Qua Qua, ngươi nói như vậy, ta liền hiểu ra ngay. Lựa chọn hiện tại của phụ thân ta chính là lựa chọn tốt nhất."
Nhìn Thẩm Trường Viễn gật đầu tán thành, trong lòng lão phu nhân Vương thị lạnh toát.
Xong rồi, xong rồi, tiêu tùng hết rồi!!!
Con của mình mình rõ nhất.
Đại nhi t.ử Thẩm Trường Viễn bề ngoài có vẻ trầm ổn khoan dung, chăm sóc đệ muội chu đáo, nhưng một khi chuyện ông đã quyết định, người làm mẫu thân như bà cũng không can thiệp được.
Rất rõ ràng, Trường Viễn tán thành quan điểm của nha đầu Minh Châu kia.
Diệu Diệu của bà sắp phải chịu khổ rồi!
Trường Sơn còn chưa biết tiền đồ ra sao, Thanh Yến sau này phải làm thế nào a!
Phải biết rằng khoảng cách giữa huân quý và bình dân, là rãnh sâu mà có những người ba đời cũng không bước qua được.
Bên ngoài viện, sau hòn non bộ.
An Vương nhìn Thẩm Thanh Trạm một cái, sau đó nhìn về phía Thái t.ử Yến Bắc Thần.
"Đại điệt t.ử, làm sao bây giờ a?"
"An Vương thúc, đừng vội, cứ để đó cho nguội!"
"Hắc hắc~~~ Cứ để đó cho nguội!"
Giờ phút này, Cố Thượng thư nhìn Thẩm Thanh Hồng bên cạnh, Thẩm Thanh Hồng mặt như quan ngọc, mắt sáng như sao, mũi cao thẳng tắp, thiếu niên phiên phiên, phong độ ngời ngời, nghe nói kỳ khoa cử lần này có thể đỗ Nhị giáp đệ ngũ danh, với tư cách là Thế t.ử Hầu phủ, người thừa kế tương lai, một trợ lực của gia tộc, tiền đồ không thể đo lường.
Nếu không phải Thải Vi gả vào sẽ mất mạng, nhà bọn họ lại là gia đình thương xót nữ nhi, Trường Bình Hầu phủ thực sự là lựa chọn tốt nhất.
Sau đó ông lại nhìn về phía Thẩm Thanh Trạm, thiếu niên công t.ử đôi mắt sâu thẳm như biển, lấp lánh ánh sáng trí tuệ, sống mũi cao thẳng, môi đỏ như thoa son, căn bản không giống một người quanh năm sống ở biên cương.
Nếu người mà nữ nhi vừa gặp đã yêu là hắn, thì tốt biết mấy!!!
Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Thượng thư dâng lên một trận sóng to gió lớn.
Đúng rồi, ông có thể bảo phu nhân dẫn nữ nhi đi gặp tam t.ử và tứ t.ử của Hầu phủ, nói không chừng sẽ có kỳ tích thì sao!
Thấy Cố Từ cứ chằm chằm nhìn Thẩm Thanh Trạm, Điền Học Châu vỗ ông một cái.
"Nghĩ gì thế? Ngươi xem lại ngươi đi, ngày nào cũng lo chuyện của nhi t.ử nhà mình đã xong chưa?"
"Lo bò trắng răng!!!"
Đại tướng quân Điền Học Châu trong lúc nhất thời bị chặn họng đến mức không nói nên lời.
Liếc nhìn Tô Hoài Viễn bên cạnh, trực tiếp quay đầu nhìn về phương xa.
Hừ!!!
Ông cũng có tỳ khí đấy nhé!
"Qua Qua, ngươi nhìn tổ mẫu ta hiện tại cứ kéo lấy phụ thân ta, trên mặt cứ như cái bảng pha màu, rực rỡ sắc màu, sao bà ấy lại như vậy chứ?"
"Ký chủ, tổ mẫu cô là có khổ mà không nói được, nghẹn khuất đấy!"
"Bà ấy thì có gì mà nghẹn khuất, người nghẹn khuất nhất đáng lẽ phải là tổ phụ chứ? Tổ phụ đáng thương, người lên chầu Tây Thiên rồi mà còn phải đội hai cái nón xanh, trên đầu là cả một thảo nguyên xanh mướt!"
Thẩm Trường Viễn: Cha, hài nhi bất hiếu!
Lão phu nhân Vương thị: Chuyện năm xưa, đôi bên đều có nỗi khổ riêng.
Tổ phụ Thẩm lão Hầu gia: Chuyện năm xưa, đôi bên đều có nỗi khổ riêng, ta không oán trách ngươi, nhưng hai ta không đội trời chung!!!
Thẩm Minh Châu: Tổ phụ, tối nay báo mộng nói chuyện với tổ mẫu đi.
Thẩm Trường Sơn nhìn bộ dạng của mẫu thân, dường như có lời muốn nói với đại ca.
"Nương, con đưa tiểu muội về Lễ Quốc Công phủ trước, người yên tâm, con sẽ hảo hảo trao đổi với Tư gia, Hầu phủ chúng ta hiện nay đang được sủng ái, Tư gia không dám làm gì đâu."
Lão phu nhân Vương thị nhìn nhị nhi t.ử Thẩm Trường Sơn, muốn nói lại thôi.
"Trường Sơn, xử sự ôn hòa thân thiện một chút, đưa tiểu muội con về là được rồi."
"Nương, con biết rồi."
Thẩm Trường Sơn vỗ vỗ tay mẫu thân nhà mình, mỉm cười, sau đó chào hỏi Thẩm Trường Viễn và những người khác, dẫn Thẩm Diệu Diệu rời khỏi Thọ Khang Viện.
Đi đến sân của Thọ Khang Viện, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, ông đảo mắt nhìn quanh bốn phía không phát hiện ra điều gì bất thường, lập tức dẫn Thẩm Diệu Diệu đi đến Lễ Quốc Công phủ.
An Vương: May quá, may quá không bị phát hiện.
Nếu không để người ta biết đường đường là Vương gia như ông lại ở đây nghe lén chuyện nhà người ta, thì mất mặt quá.
Thái t.ử: May quá không bị phát hiện.
Nếu không mình sẽ mất mặt trước mặt tiểu Thái t.ử phi của mình mất.
Các vị đại nhân: Không tồi, không bị phát hiện.
Có thể tiếp tục hóng hớt rồi!
