Sau Khi Bị Nữ Chính Vạn Người Mê Cô Lập - 2
Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:03
Dù sao thì bây giờ cũng không có bạn cùng bàn, cũng chẳng ai thèm để ý đến tôi nên tôi lén lút lấy điện thoại ra, mở nhóm lớp lên thì thấy trong đó im ắng lạ thường.
Thế là tôi lại chọt chọt cậu lớp trưởng.
"Lớp trưởng đại nhân, sao nhóm lớp mình tối qua chẳng có tin nhắn nào thế?"
Tôi như thể đọc được một tia kinh ngạc trên khuôn mặt liệt của cậu ta: "Tháng trước, lớp trưởng bảo lập một nhóm riêng để tránh bị giáo viên soi, cậu không được thêm vào à?"
Tôi quả thực không có trong nhóm, căn bản chẳng ai thông báo cho tôi cả.
Trong lòng tôi bỗng dưng dấy lên một nỗi sợ hãi.
Đều tại tôi xưa nay cứ vô tư quen thói, rốt cuộc thì mọi chuyện đã âm thầm thay đổi từ lúc nào thế này?
4
Cả ngày hôm đó, tôi cứ thẫn thờ chẳng tập trung được gì.
Tôi bắt đầu nhớ lại từng chuyện nhỏ nhặt kể từ khi Lục Thanh Gia dọn đến nhà tôi.
Lúc mới đến, Lục Thanh Gia lúc nào cũng tỏ vẻ nhút nhát, e dè.
Bố mẹ bảo tôi phải chăm sóc, nhường nhịn cô ta nhiều hơn.
Sau đó, cô ta chuyển đến cùng trường, cùng lớp với tôi.
Cố Diệp lúc đó đang ngồi ngả ngớn, vừa nhìn thấy Lục Thanh Gia thì ngồi thẳng người lại ngay lập tức.
Tôi từng cười nhạo cậu ta là đồ thấy sắc nảy lòng tham.
Lục Thanh Gia xinh đẹp, vừa mới chuyển đến đã thu hút bao ánh nhìn nồng nhiệt của đám con trai.
Tôi cứ tưởng mình đang đóng vai một người bảo vệ cô ta.
Đi học, tan học, đi vệ sinh, ăn cơm, học thể d.ụ.c, tôi đều dính lấy Lục Thanh Gia.
Tôi vốn có mối quan hệ tốt trong lớp nên đã dẫn Lục Thanh Gia đi làm quen với mọi người.
Về sau, Lục Thanh Gia cũng có bạn mới nên bắt đầu đi ăn, đi vệ sinh với mấy nữ sinh khác rồi bắt đầu đi học cùng trúc mã của tôi.
Đôi khi họ lén lút nói nhỏ với nhau mà tính tôi vốn thẳng thắn, thường là cứ sán lại gần hỏi xem họ đang nói gì.
Lục Thanh Gia và Cố Diệp lập tức tách ra, mỉm cười với tôi rồi đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý.
Tôi la lối bảo hai người có phải giấu tôi có bí mật gì không, họ bảo làm gì có rồi lại nở nụ cười hiểu ý nhau như vậy.
Giờ nghĩ lại mới thấy bọn họ rõ ràng là mèo mả gà đồng, dan díu với nhau cả rồi!
Bố mẹ cũng thế, lúc nào cũng bảo tôi phải nhường nhịn cô ta.
Cô ta thích mấy món mô hình trong phòng tôi, mẹ bảo tôi tặng cho cô ta, tôi cũng tặng.
Mô hình tàu thuyền bố tặng dịp sinh nhật năm ngoái, tôi tỉ mẩn lắp ráp cả tháng trời rồi cho vào hộp trưng bày, vậy mà Lục Thanh Gia vừa nhìn đã ưng. Bố bảo sau này sẽ mua cho tôi cái khác, lúc đó tôi dù không muốn nhưng cũng miễn cưỡng nhường lại.
Tôi vốn đăng ký học lớp Taekwondo, sau đó vì Lục Thanh Gia muốn học đàn piano mà điều kiện gia đình không cho phép quá nhiều, thế là bố mẹ cắt lớp của tôi để sắp xếp cho cô ta.
Lúc đó tôi nghĩ mình cũng học kha khá rồi thêm nữa là thành tích của tôi bình bình, thôi thì dành thời gian tập trung học hành cho xong nên chẳng để ý mấy chuyện tiểu tiết đó.
Giờ nghĩ lại, cô ta rõ ràng đang bòn rút không gian sống của tôi mà!
Lục Thanh Gia, đúng là đáng sợ thật!
Chẳng lẽ cô ta chính là nữ chính vạn người mê trong truyền thuyết?
5
Trong quãng thời gian tiếp theo, tôi bị cô lập một cách đơn phương.
Bố mẹ chiến tranh lạnh với tôi, họ nói chừng nào tôi chưa nhận ra lỗi lầm của mình thì sẽ không quản đến tôi nữa.
Đám bạn cùng lớp thì thường xuyên túm năm tụm ba, chỉ trỏ về phía tôi, kèm theo cái biểu cảm 'cậu hiểu, tôi hiểu, ai cũng hiểu'.
Thế là tôi cũng đơn phương cô lập bọn họ luôn.
Lục Thanh Gia nói gì bọn họ cũng tin, bọn họ bị ngốc à?
Tôi không kết bạn với những kẻ đần độn.
Nhưng mà tôi cũng nhanh ch.óng có bạn mới.
Cậu bạn trong lớp vốn nghỉ học vì bệnh giờ đã khỏi hẳn và quay trở lại.
Lê Dịch trở thành bạn cùng bàn mới của tôi.
Trước kia cậu ấy thường xuyên nghỉ học, chẳng để lại ấn tượng gì trong lớp, nay nhìn kỹ mới thấy, tên này lại đẹp trai đến vậy!
"Chào cậu nhé, Chu Thiển." Lê Dịch mỉm cười nhìn tôi.
"Trước đây tôi bỏ lỡ khá nhiều bài vở, mấy chỗ không hiểu trên lớp chắc phải nhờ cậu giúp đỡ rồi."
"Haha, tôi sẽ cố, vài ngày nữa là cậu sẽ thấy chính tôi còn đang lo không xong thân đây này."
Tôi sợ cậu ấy rồi cũng sẽ bị thu phục bởi cái thể chất mị ma của Lục Thanh Gia nên thôi cứ giữ khoảng cách trước đã.
Lê Dịch chống cằm, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi lên đôi mày thanh tú của cậu ấy nhưng lời cậu ấy vừa nói ra lại khiến tôi hoảng hồn.
"Tôi biết bí mật của cậu và Lục Thanh Gia."
Cái gì cơ, tôi có bí mật gì chứ? Sao chính tôi còn chẳng biết?
Mà còn Lục Thanh Gia nữa, chẳng lẽ cô ta thực sự là nữ chính vạn nhân mê?
Tôi xoay b.út, nghiêng đầu nhìn cậu ấy.
"Cậu nói xem là bí mật gì?"
"Mỗi khi căng thẳng là cậu sẽ xoay b.út." Cậu ấy khẽ cười.
Tôi lập tức đặt cây b.út trên tay xuống.
"Có phải cậu là người công lược không? Ví dụ như tôi là nữ phụ bị ghét bỏ, cậu nhận nhiệm vụ từ hệ thống để cứu tôi rồi hệ thống sẽ giúp cậu hồi phục sức khỏe?"
"Hay là Lục Thanh Gia mới là người công lược, cướp đi vận khí nữ chính của tôi để trở thành vạn nhân mê, còn cậu là quản trị viên từ cục quản lý thời không được cử đến để giúp tớ đòi lại tất cả?"
Lê Dịch cười đến mức gục đầu xuống bàn.
"Trí tưởng tượng của cậu phong phú thật đấy!"
Tôi cuống lên: "Thế rốt cuộc là bí mật gì, mau nói đi, tôi đang sốt ruột c.h.ế.t mất đây!"
Cậu ấy thấy cô giáo dạy văn bước vào thì làm bộ làm tịch mở sách ra: "Không nói nữa, vào học rồi."
Mấy kẻ nói chuyện úp mở biến ra chỗ khác chơi dùm!
6
Lê Dịch là một người thật kỳ lạ.
Cậu ấy biết rõ sở thích của tôi, còn hay mua những món ăn vặt tôi thích cho tôi.
Những nhân vật anime tôi thích hay mấy trend trên mạng tôi học được, cậu ấy đều bắt chuyện rất mượt.
Lúc đầu bảo là nhờ tôi kèm cặp học tập, cuối cùng cậu ấy cái gì cũng biết, thành ra là cậu ấy kèm cặp tôi thì có.
Quan trọng hơn là cậu ấy hoàn toàn ngó lơ sự lấy lòng của Lục Thanh Gia.
Trong tiết thể d.ụ.c, giáo viên yêu cầu mỗi hai người làm một cặp để gập bụng.
Kể từ khi bị cả lớp cô lập vào tuần trước, tôi luôn là người bị lẻ loi.
Nhưng tôi không phải loại ngốc ngồi đó ủ rũ một mình, tôi chủ động tìm giáo viên nhờ giữ chân giúp.
Giờ có Lê Dịch rồi, số lượng học sinh trong lớp lại trở về chẵn.
Lục Thanh Gia không thèm ngó ngàng đến tên 'liếm cẩu' Cố nào đó mà nhắm thẳng hướng về phía Lê Dịch đẹp trai nhất đám đông.
Một làn gió nhẹ thổi qua, chiếc váy trắng bay bay, cô ta trông chẳng khác nào đóa sen trắng thanh khiết không vướng bụi trần, suýt chút nữa làm lóa cả mắt tôi.
Cô ta dịu dàng mỉm cười với Lê Dịch: "Lê Dịch, chúng ta làm một nhóm nhé?"
Trong lòng tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
Tôi nhớ lại rất nhiều lần trước đây cũng có những cảnh tượng như vậy.
Chỉ cần nhìn thấy tôi chơi thân với ai, Lục Thanh Gia sẽ lập tức sán lại gần để chơi cùng.
Cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ, nghe yếu ớt như đang làm nũng vậy.
Vì lời dặn dò của bố mẹ, tôi cũng nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ cô ta một cách khó hiểu, thế nên tôi cũng chưa bao giờ kháng cự.
Những người bạn tốt của tôi dần dần trở thành bạn tốt của cô ta.
