Sau Khi Bị Nữ Phụ Xuyên Thư Hoán Đổi Cuộc Đời - Chương 35
Cập nhật lúc: 19/01/2026 11:10
"Con ranh kia đâu?"
"Không biết, con gái con lứa mà chỉ biết tối ngày không về nhà, sau này không biết còn hoang dã đến mức nào."
Vẻ mặt Đường Kiến Quân càng thêm u ám: "Đợi nó về, bà là mẹ thì phải dạy bảo nó cho hẳn hoi."
"Tôi lại chẳng muốn quản sao, nhưng người ta có thèm nghe đâu. Trước đây tôi đã thấy lạ, hồi nhỏ nó còn khá nghe lời, sao càng lớn tính khí càng mạnh. Giờ thì hiểu rồi, nó tự tìm được chỗ dựa cho mình đấy."
Triệu Đại Hoa trước đây đã thấy lạ, trước năm tám tuổi, tính tình Đường Thanh Thanh khá mềm mỏng và nũng nịu, bảo gì làm nấy, cam chịu đ.á.n.h mắng.
Nhưng càng lớn tính tình càng nóng nảy, hơn nữa hễ bị đ.á.n.h, bị bỏ đói là chậm nhất đến ngày hôm sau cả đại đội đều biết hết.
Hóa ra là vì có người đứng sau dạy bảo!
Nếu là trước đây, Triệu Đại Hoa có thể trực tiếp xông đến nhà lão già độc nhãn kia, một lão già góa bụa không con không cái, bà ta mà không đối phó được sao?
Nhưng bây giờ thì không dám nữa rồi, người ta là người nhà liệt sĩ, bà ta mà dám làm gì, cái mũ lớn x.úc p.hạ.m người nhà liệt sĩ chụp xuống thì bà ta gánh không nổi.
"Sau này bà quản cái miệng cho kỹ, đừng có cái gì cũng bô bô ra ngoài."
Triệu Đại Hoa không phục, nhưng thấy sắc mặt chồng như vậy cũng không dám nói gì thêm.
"Chuyện cá cược ấy, lão già kia có lợi hại đến đâu cũng không thể thật sự làm gì chúng ta được. Lát nữa bà đi xin lỗi một tiếng, chuyện này coi như qua."
Triệu Đại Hoa nhảy dựng lên khỏi giường: "Bảo tôi đi xin lỗi lão già khọm đó á? Ông điên rồi à."
"Chứ bà muốn thế nào? Chuyện này không qua đi, sau này chúng ta không bao giờ ngóc đầu lên nổi ở cái thôn này đâu."
"Tôi mặc kệ người ta nói gì, tại sao chứ! Lão còn vụt tôi một gậy đấy, lão còn chưa xin lỗi tôi, tại sao tôi phải xin lỗi lão."
"Bà có đi không, nếu ở đại đội còn có người lấy chuyện này ra nhạo báng tôi, bà xem tôi xử lý bà thế nào!"
Đường Kiến Quân trực tiếp cởi giày, leo lên giường nằm.
"Bố nó này, ông không đi làm à?"
"Làm cái thá gì, tôi đâu có rẻ rúng đến mức đem mặt mình đến cho người ta vả."
Triệu Đại Hoa tức giận ném xấp quần áo trong tay xuống giường, trong lòng lại nghĩ cách làm sao để lấp l.i.ế.m chuyện này cho xong.
Lúc nấu cơm chiều, Triệu Đại Hoa đi tìm bà nội Ngô lấy trứng gà.
"Mẹ, Thanh Thanh lập được công lớn như vậy, chúng ta cũng nên làm món gì ngon ngon để chúc mừng chứ."
Bà nội Ngô nhíu mày: "Năm nay lương thực của chúng ta bị cháy hết rồi, sau này đến cơm còn chẳng có mà ăn, ăn trứng gà cái gì."
Triệu Đại Hoa cực kỳ coi thường sự bủn xỉn của mẹ chồng, nhưng ngoài mặt vẫn nịnh nọt:
"Thì cũng đâu có thiếu một quả trứng gà, chúng ta chỉ làm cho mỗi Thanh Thanh ăn thôi, không tốn bao nhiêu đâu."
Bà nội Ngô liếc xéo bà ta: "Chị mà lại tốt với con bé đó thế sao?"
"Mẹ, mẹ xem mẹ nói kìa, con là hạng người hẹp hòi thế sao?"
Bà nội Ngô cười khẩy một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn lấy ra một quả trứng gà nhỏ nhất.
Triệu Đại Hoa nhìn quả trứng nhỏ hơn hẳn trứng bình thường một vòng lớn, trong lòng vô cùng cạn lời.
Mặc dù quả trứng rất nhỏ, nhưng sau khi đ.á.n.h tan trứng ra, Triệu Đại Hoa vẫn bớt lại một ít.
Phần còn lại thì đem hấp thành trứng, lúc ra nồi mới cho thêm vài hạt hành hoa điểm xuyết, đến dầu mè cũng không nỡ cho.
Thế nhưng trời dần tối sầm lại mà vẫn không thấy Đường Thanh Thanh về nhà.
"Mẹ, bụng con đói sắp c.h.ế.t rồi, sao vẫn chưa được ăn cơm?" Đường Hưng Vượng xoa bụng, tỏ vẻ không hài lòng.
Triệu Đại Hoa lườm nó một cái: "Ăn ăn ăn, ăn cái gì mà ăn, con ngoài biết ăn ra thì còn biết cái gì nữa."
Đường Hưng Vượng trực tiếp chạy đến bên cạnh bà nội Ngô khóc lóc: "Bà nội, mẹ mắng con!"
"Chị cũng thật là, con nó đói thì chị mắng nó làm gì. Muộn thế này rồi, mau dọn cơm đi."
Đường Hưng Vượng vừa khóc, hai đứa em trai cũng hùa theo.
Triệu Đại Hoa hết cách, đành phải tuyên bố khai cơm.
"Con ranh c.h.ế.t tiệt kia đi đâu rồi, đến cơm tối mà cũng không về ăn."
Bà nội Ngô chẳng cảm thấy có gì lạ, chuyện này đâu phải lần đầu:
"Nó là đứa thông minh, chắc chắn tìm được chỗ ăn rồi, biết tiết kiệm lương thực cho nhà mình đấy."
"Tôi thấy nó đúng là đồ không có phúc, có đồ ngon cũng không được ăn."
Triệu Đại Hoa không để lại cơm cho Đường Thanh Thanh, còn đem phần trứng hấp chia cho ba đứa con trai.
Trứng hấp được chia ngay trước mặt mọi người, Đường Xảo Xảo nhìn chúng ăn trứng hấp mà không nhịn được nuốt nước miếng, nhưng không nói một lời nào.
Đường Thanh Thanh "không có phúc" lúc này đang ở nhà lão Lưu đầu, hôm nay họ mới lấy được một dải thịt hun khói từ đại đội Hồng Kiều về, Đường Thanh Thanh đang chuẩn bị làm món gì đó để ăn.
Việc bếp núc Đường Thanh Thanh cũng đã làm quen tay, mặc dù bình thường không đến lượt cô cầm muôi, nhưng xem nhiều cũng biết rồi.
Hơn nữa trong một đoạn ký ứ khác, cô là một tay nấu ăn cừ khôi.
Cô dựa vào tài nghệ này mà thu phục được hai đứa con riêng.
Nghĩ đến đây, Đường Thanh Thanh cảm thấy mình và mình trong sách là không giống nhau, nếu là cô thì chắc chắn cô sẽ không gả cho người đàn ông đã qua một đời vợ lại còn mang theo con cái.
Đặc biệt là trong sách điều kiện của cô tốt như vậy, tìm người thế nào chẳng được, việc gì phải đi làm mẹ kế cho người ta.
Mẹ kế khó làm, không phải con ruột mình sinh ra, nặng nhẹ thế nào cũng khó lòng nắm bắt.
Thu hồi dòng suy nghĩ, Đường Thanh Thanh dựa vào đoạn ký ức kia để xử lý dải thịt hun khói này.
Dải thịt này sau khi phơi khô vẫn còn nặng hơn nửa cân, đại đội Hồng Kiều thật sự là rất có thành ý rồi.
Theo ý định của Đường Thanh Thanh, chỉ cần cắt một đoạn nhỏ là được, để dành sau này ăn dần.
Lão Lưu đầu không đồng ý: "Khó khăn lắm mới được bữa thịt, phải ăn cho thỏa thuê. Chia nhỏ ra ăn mỗi lần chẳng nếm được vị thịt đã hết rồi, cuối cùng cũng giống như chưa được ăn thịt vậy."
Đường Thanh Thanh không nói lại được ông lão, thế là nhượng bộ một bước, hôm nay làm một nửa.
Dải thịt hun khói này được hun rất tốt, phần mỡ đặc biệt nhiều.
Đường Thanh Thanh thái thịt thật mỏng, giơ lên nhìn còn có thể xuyên thấu ánh sáng.
Lão Lưu đầu chê bai hết mức: "Cháu không cần phải tiến bộ tay nghề ở khoản này đâu, thái mỏng thế này, ngậm trong miệng chắc tan mất quá."
