Sau Khi Bị Nữ Phụ Xuyên Thư Hoán Đổi Cuộc Đời - Chương 3
Cập nhật lúc: 19/01/2026 09:01
Động tác liền mạch, không một chút vấp váp.
“Chuyện gì thế này?”
Đường Thanh Thanh hét vọng ra từ trong phòng: “Nội ơi, không có gì đâu, nội cứ làm việc của nội đi, lát nữa con ra phơi quần áo ngay ạ.”
Ngô lão thái thấy lạ lùng, cũng không hỏi thêm mà chỉ dặn dò:
“Mau lên đấy, đừng có làm lỡ việc chăn cừu.”
“Nội ơi con biết rồi ạ.”
Đường Thanh Thanh vừa kêu lên, vừa lôi kim chỉ ra.
Đường Xảo Xảo năm tuổi lúc này đã dậy, thấy Đường Thanh Thanh vào phòng liền nở một nụ cười ngọt ngào, nhưng khi nhìn kỹ thì lập tức trợn tròn mắt.
“Oa, chị! Quần của chị...”
Đường Thanh Thanh một tay bịt miệng con bé: “Đừng có làm ồn.”
Chuyện này mà truyền ra ngoài thì mất mặt c.h.ế.t mất.
Đường Xảo Xảo gật đầu liên lịa, Đường Thanh Thanh mới buông tay ra.
“Chị, sao quần chị lại rách thành ra thế này?” Đường Xảo Xảo khẽ hỏi.
Đường Thanh Thanh lộ vẻ lúng túng, mập mờ lấp l.i.ế.m cho qua.
Trong mơ cô có thể gập chân ra sau, kéo bắp chân sát vào sau gáy, thấy thật kỳ diệu, đôi chân đó như dây leo vậy, muốn vặn thế nào thì vặn, trong lòng ngứa ngáy nên cũng muốn thử xem sao.
Nào ngờ chân vừa mới nâng lên, quần đã bị xé rách.
Đường Thanh Thanh nhanh nhẹn xâu kim chỉ, cởi quần ra để khâu.
Cô chỉ có hai chiếc quần, một chiếc vừa mang đi giặt, chiếc này nếu không khâu lại thì không có quần mặc ra ngoài.
Nhà họ Đường vì có người bác là Đường Kiến Quốc thỉnh thoảng tiếp tế nên cuộc sống trong thôn cũng coi là khá khẩm.
Ít nhất thì những cô gái như chị em cô, mỗi mùa đều có quần áo để thay giặt.
Những quần áo này đa phần là đồ cũ của anh em Đường Trân Trân thải ra, nhưng trông vẫn còn rất tốt, có cái còn chẳng có miếng vá nào.
Triệu Đại Hoa tuy không cam lòng, nhưng Đường Thanh Thanh là đứa lớn nhất trong nhà, nếu tháo ra sửa nhỏ lại cho mấy đứa nhỏ hơn thì thật quá lãng phí, điều đó không được phép, nên Đường Thanh Thanh thường được mặc trước.
Mãi đến hai năm gần đây, em trai Đường Hưng Vượng lớn vọt lên, Đường Thanh Thanh lại thấp bé gầy gò, cô mới bắt đầu mặc đồ thừa của Đường Hưng Vượng.
Cô cũng không thấy có vấn đề gì, dù sao trước kia các em cũng mặc đồ của cô, không lẽ đổi ngược lại thì lại không vui.
Còn về những chiếc váy Đường Trân Trân thải ra, Đường Thanh Thanh cơ bản là không lấy, cô chê mặc váy làm việc không tiện.
Vết rách hơi lớn, vải bông bây giờ không bền, Đường Hưng Vượng lại là đứa không biết giữ gìn, đến lượt Đường Thanh Thanh mặc thì chiếc quần này đã rất mỏng manh rồi.
Điều này khiến Đường Thanh Thanh tốn không ít công sức mới khâu xong chiếc quần.
Ngô lão thái ở bên ngoài đã bắt đầu giục: “Trời không còn sớm nữa, con còn không đi là không kịp đâu, thằng Thuyên bên tổ hai đã lùa cừu lên núi từ đời nào rồi.”
“Con đến đây, đến đây!”
Đường Thanh Thanh vội vàng mặc quần vào, lúc xỏ chân vào quần, cô hít một hơi lạnh.
Chỗ đùi đau nhức nhối, chắc chắn lúc gác chân đã bị căng gân rồi.
“Chị, chị sao thế?” Đường Xảo Xảo nhận ra sự bất thường của cô.
“Không sao đâu.”
Đường Thanh Thanh mặc xong quần, thầm nghĩ cái việc nhảy múa này đúng là không phải dành cho người bình thường, ngày nào cũng ép chân thế này, còn khó chịu hơn là c.h.ặ.t c.h.â.n đi nữa.
Khi Đường Thanh Thanh bước ra khỏi phòng, cô thấy quần áo đều đã được phơi xong.
Ngô lão thái bực bội nói: “Bác gái con phơi đấy, đợi con phơi xong thì cừu cũng đến lúc lùa về rồi. Cũng may hôm nay bố mẹ con đi làm sớm, chứ thấy con lề mề thế này, xem họ có đ.á.n.h c.h.ế.t con không.
Nếu con làm hỏng việc, để mất cái nghề này, xem con ăn nói thế nào. Còn có lần sau thì đừng trách sau này bà không giúp con nói đỡ nữa.”
Ngô lão thái chắp tay sau lưng quay người vào nhà, rất không hài lòng với biểu hiện hôm nay của Đường Thanh Thanh.
Đường Thanh Thanh thè lưỡi, rồi quay sang cảm ơn bác gái Vương Tứ Muội: “Bác gái, phiền bác quá!”
Bác gái Vương Tứ Muội đang băm bèo bên cạnh, mỉm cười với cô.
Thấy Ngô lão thái vào nhà, bà vội kéo Đường Thanh Thanh vào góc.
Vương Tứ Muội vóc dáng đặc biệt nhỏ bé, chẳng cao hơn Đường Thanh Thanh còn chưa dậy thì là mấy.
Người nhỏ bé sinh con không dễ dàng, lúc sinh đứa con đầu lòng, suýt chút nữa đã mất mạng.
Cũng chính vì thế, bà tái hôn càng khó lấy chồng, nên mới gả cho người bác cả bị tàn tật là Đường Kiến Thiết.
Hai người kết hôn vài năm, Vương Tứ Muội mới sinh hạ được Đường Xảo Xảo, rồi sau đó không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa.
Vương Tứ Muội dáng người nhỏ nhưng vô cùng chăm chỉ, không chỉ đi làm kiếm công điểm cho đại đội, mà rất nhiều việc trong nhà cũng là bà làm, lại còn thường xuyên giúp đỡ Đường Thanh Thanh.
Vương Tứ Muội ngó vào trong nhà, thấy Ngô lão thái đang bận rộn không chú ý bên ngoài, liền vội vàng nhét cho Đường Thanh Thanh hai cái bánh bao ngô rau dại.
“Bác gái, thế này nhiều quá ạ.”
Bánh bao ngô rau dại nhà họ làm to bằng nắm tay, Đường Thanh Thanh ăn một cái là no rồi.
Lúc nhà cửa thiếu thốn lương thực, một bữa cô cũng chỉ được chia nửa cái.
Bình thường đi ra ngoài, cô cũng chỉ mang theo một cái hoặc một cái rưỡi, rồi cầm cự cả ngày.
“Cầm lấy đi, năm nay mùa màng tốt, không còn thắt lưng buộc bụng như trước nữa.”
Vụ thu vừa mới qua, lương thực chất đầy kho, mọi người ai nấy đều có lòng tin hơn hẳn mọi năm.
“Nhưng nếu bác bị phát hiện...”
Vương Tứ Muội ở trong nhà này cũng chẳng dễ dàng gì, tái hôn lại không sinh được con trai, ở nông thôn không được coi trọng.
Bà lén lấy bánh bao, dù là bị Ngô lão thái hay Triệu Đại Hoa biết được, chắc chắn sẽ bị mắng c.h.ử.i.
“Không sao đâu, con đi mau đi, không được trễ việc đâu đấy.”
Vương Tứ Muội lại quay về băm bèo, cổ tay mảnh khảnh nhưng đầy sức lực, một loáng đã băm được không ít.
Đường Thanh Thanh mím môi, nhét bánh bao vào túi, vội vàng chạy đến chuồng cừu của đại đội.
Khi cô đến bãi chăn cừu, bên trong chỉ còn lại đàn cừu cô phụ trách là chưa được thả ra.
Ông lão trông chuồng cừu thấy cô đến muộn nhưng cũng không giận.
“Hôm nay lại bị bố mẹ sai làm việc gì rồi à?”
Đường Thanh Thanh không được bố mẹ yêu thương, người trong đại đội đều biết, nhiều người cũng chẳng coi đó là chuyện lớn, đều nghĩ con gái nhà quê không đáng tiền.
