Sau Khi Bị Nữ Phụ Xuyên Thư Hoán Đổi Cuộc Đời - Chương 43

Cập nhật lúc: 19/01/2026 11:12

Đại đội trưởng: "Chị tưởng đấy là nhà chị à? Muốn đổi là đổi được chắc? Đường Kiến Quân hắn ta có bản lĩnh đó không, một gã đàn ông sức dài vai rộng đi tranh công của một đứa trẻ, cũng không biết xấu hổ."

"Tôi có bảo là cướp công đâu, chỉ là để bố nó đi lĩnh hộ thôi, một đứa con gái chạy lên công xã, thật không tiện chút nào."

"Nếu các người không yên tâm thì cứ để Đường Kiến Quân đi cùng."

Triệu Đại Hoa lập tức mừng rỡ: "Thật sao?!"

"Có điều cục công an chỉ chi trả tiền xe và tiền trọ cho một mình con bé Thanh thôi."

Triệu Đại Hoa nghe xong, lập tức xìu xuống như bánh đa nhúng nước.

Đại đội trưởng vẫn chưa chịu buông tha cho bà ta: "Trước đây lão Lưu có tìm tôi, lão bảo chuyện đ.á.n.h cược lần trước vẫn chưa xong đâu. Nếu các người làm lão không vui, lão sẽ nhắc lại chuyện đó đấy."

Tim Triệu Đại Hoa run lên bần bật, mấy ngày nay không thấy động tĩnh gì, bà ta cứ tưởng chuyện đã qua rồi, không ngờ lão già đó vẫn còn nhớ.

"Đại đội trưởng, không phải nói là cấm đ.á.n.h bạc sao, chúng tôi chỉ là đùa vui thôi mà, sao có thể tính là thật được."

Đại đội trưởng liếc xéo bà ta một cái: "Nếu chị thừa nhận là đ.á.n.h bạc, vậy chị chính là người tham gia, phải bị đưa đi cải tạo lao động đấy. Hơn nữa cả chuyện này đều do chị khơi mào, tức là người tổ chức, phải bị nhốt lâu hơn một chút."

Triệu Đại Hoa lập tức im bặt.

Đại đội trưởng mắng Triệu Đại Hoa một trận xối xả, cảnh cáo rằng:

"Con bé Thanh hiện giờ là đối tượng được cả công xã quan tâm, chị tốt nhất đừng có giở thói hồ đồ như trước nữa, nếu xảy ra chuyện gì, các người cũng đừng hòng sống yên ổn!"

Tìm được kẻ phóng hỏa, đại đội trưởng sẽ không bị kỷ luật nữa, nếu không chắc chắn sẽ bị chỉ trích là không làm tốt công tác bảo vệ, nghiêm trọng hơn có khi cái ghế đại đội trưởng cũng phải nhường cho người khác.

Tất cả những điều này đều nhờ công của Đường Thanh Thanh, nên đại đội trưởng cũng không tiếc công giúp cô một tay.

Đường Thanh Thanh trước đó còn đang cân nhắc xem có nên chọn lúc nào để đi công xã cùng Địch Hoằng Nghị và Vương Hắc T.ử không.

Không ngờ, cô lại nhận được lời mời, cô không hề do dự mà đồng ý ngay.

Nghĩ đến việc ngày mai mình có thể lên công xã, cả ngày hôm đó Đường Thanh Thanh luôn nở nụ cười trên môi.

Triệu Đại Hoa thấy nụ cười đó thì ngứa mắt, không nhịn được nói:

"Con gái con lứa mà thích chơi trội như thế, sau này có mà khổ."

Đường Thanh Thanh cười: "Hóa ra mẹ nhìn chị Trân Trân như vậy à, có cần lần này lên công xã con gọi điện cho họ, nói cho họ biết suy nghĩ của mẹ không."

Đường Trân Trân đã vào đoàn văn công, từ khi biết tin này, Triệu Đại Hoa không ít lần khoe khoang khắp đại đội.

Sắc mặt Triệu Đại Hoa sa sầm: "Mày ăn nói bậy bạ gì đó!"

Đường Thanh Thanh chẳng thèm để ý đến bà ta.

Triệu Đại Hoa tức giận định vơ lấy cái gậy, Đường Thanh Thanh vươn cổ lên nói:

"Có giỏi thì mẹ đ.á.n.h đi, ngày mai con lên cục công an rồi đấy!"

"Tao làm cha làm mẹ mà không được đ.á.n.h con mình chắc? Mày có đi đâu cũng chẳng ai bênh cái lý đấy đâu."

Đôi mắt đen láy của Đường Thanh Thanh cứ thế tĩnh lặng nhìn chằm chằm bà ta: "Nhưng bà có phải mẹ ruột của tôi không?"

Triệu Đại Hoa nghẹn họng, thẹn quá hóa giận định vung gậy xuống.

"Thôi đi!" Ngô lão thái hét lớn một tiếng ngăn Triệu Đại Hoa lại, "Vốn dĩ là chuyện tốt, giờ lại ra cái vẻ gì thế này!"

Đường Thanh Thanh lập công lớn như vậy, quay về chắc chắn phần thưởng không ít, hưng hửng còn có cả tiền thưởng nữa.

Nếu thật sự đ.á.n.h hỏng rồi, ngày mai xảy ra trục trặc gì thì mất trắng hết.

Ngô lão thái làm chủ gia đình bao nhiêu năm, uy nghiêm vẫn còn đó.

Triệu Đại Hoa cũng biết hiện giờ Đường Thanh Thanh đã khác xưa rồi, trước kia muốn đ.á.n.h là đ.á.n.h, nhưng bây giờ con bé đã có tên tuổi trên công xã, lại còn giúp đại đội tìm ra kẻ phóng hỏa, thân phận đã không còn bình thường nữa, bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào đấy.

Tìm được kẻ phóng hỏa cũng đồng nghĩa với việc lần này họ gặp tai bay vạ gió, không những có thể được miễn nộp lương thực công mà công xã còn có trợ cấp.

Nếu là do sơ suất của chính họ, công xã chắc chắn sẽ không giải quyết dứt khoát như vậy.

Ngô lão thái hét lên như vậy cũng là tạo bậc thang cho Triệu Đại Hoa đi xuống.

Bà ta ném khúc gỗ trong tay xuống, buông lời đe dọa đầy vẻ hung hăng giả tạo:

"Đừng tưởng lông cánh cứng rồi là tao không làm gì được mày."

Ngô lão thái lườm bà ta một cái, rồi vươn tay nắm lấy tay Đường Thanh Thanh.

Đường Thanh Thanh không kịp phản ứng, bàn tay nhỏ nhắn đã bị đôi bàn tay thô ráp bao bọc lấy.

"Con bé Thanh, con là đứa thông minh có tiền đồ, làm rạng danh cho nhà họ Đường ta rồi."

Đường Thanh Thanh muốn rút tay về, nhưng tay Ngô lão thái như cái kìm sắt, căn bản không rút ra nổi.

"Tục ngữ có câu, anh em đồng lòng, đất sét hóa vàng. Sau này con đấy, nhớ dìu dắt các em trai, phận đàn bà mà không có anh em trai làm chỗ dựa thì sau này bị người ta bắt nạt cũng chẳng biết tìm ai mà đòi công bằng."

Đường Thanh Thanh nghe là hiểu ngay, đây là muốn cô dạy cho mấy đứa em trai cái bản lĩnh nhìn vết chân (mã tông) đây mà.

"Bà nội, nếu mấy đứa Hưng Vượng muốn học, con đương nhiên có thể dạy."

Mắt Ngô lão thái lộ vẻ vui mừng, "Bà biết ngay con bé Thanh là đứa nghe lời và hiểu chuyện nhất nhà mà."

Nhiều nghề trong tay không bao giờ thừa, Ngô lão thái dù không hiểu lắm về cái trò nhìn vết chân này, nhưng cũng biết là nó có ích.

Nếu mấy đứa cháu trai học được, sau này biết đâu có thể vào cục công an hoặc đồn công an hưởng bát cơm nhà nước thì sao.

"Nhưng mà..."

"Nhưng mà sao?" Vẻ mặt vui mừng của Ngô lão thái khựng lại.

"Sư phụ con nói rồi, muốn học nhìn vết chân thì cần phải có thiên phú. Nếu chúng không vượt qua được bài kiểm tra thì dù có cố học cũng không học nổi đâu."

Ngô lão thái nhíu mày: "Kiểm tra kiểu gì?"

"Cách thức rất đơn giản, cứ để chúng quan sát dấu chân dê, nếu có thể phân biệt chính xác dấu chân của từng con dê thì mới có thể bắt đầu học."

"Chỉ thế thôi sao?"

"Chỉ thế thôi, rất đơn giản."

Ngô lão thái hoàn toàn không cảm nhận được độ khó trong đó, nếu là bình thường bà ta sẽ thấy quá kỳ diệu, đây không phải chuyện người thường làm được.

Nhưng Đường Thanh Thanh là một đứa con gái còn làm được, bà ta nghĩ mấy đứa cháu trai không lý nào không làm được, thậm chí sẽ còn làm tốt hơn.

Đường Thanh Thanh cũng không giải thích thêm, cứ để họ đi thử là biết.

Quan sát dấu chân không chỉ cần sự tỉ mỉ, quan trọng hơn là lòng kiên nhẫn và nghị lực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.