Sau Khi Bị Nữ Phụ Xuyên Thư Hoán Đổi Cuộc Đời - Chương 511

Cập nhật lúc: 21/01/2026 02:01

Đường Trân Trân cứ như thể không biết những chuyện này, vẫn cứ đối xử với Tô Dung như trước kia, chỉ có điều cái miệng dẻo quẹo hơn, rất dễ nói trúng tâm can của Tô Dung, khiến Tô Dung vừa muốn vạch rõ ranh giới với cô ta, lại vừa không nhịn được mà mong chờ sự xuất hiện của cô ta.

Đường Thanh Thanh ban đầu không biết những chuyện này, hằng ngày cô đều rất bận rộn, lại không trực diện chạm mặt Đường Trân Trân, cho dù có biết cũng sẽ không quá bận tâm.

Cô đã qua cái tuổi sẽ cảm thấy đau lòng khổ sở vì cha mẹ mình bị cướp mất rồi.

Cô sẽ không đặt tâm trí và sức lực của mình vào những chuyện đó.

Tuy nhiên, việc cô không có ý nghĩ đó không có nghĩa là người khác cũng không có.

Đường Trân Trân từng chút từng chút một thử thách giới hạn của Tô Dung. Tô Dung từ sự không hài lòng lúc ban đầu, dần dần chuyển sang chấp nhận. Mặc dù bên ngoài vẫn giữ thái độ cao ngạo, không còn cưng chiều cô ta như trước, nhưng Đường Trân Trân có thể nhận thấy Tô Dung đã không còn tức giận như trước nữa.

Đường Trân Trân ban đầu là cố ý tránh mặt Đường Thanh Thanh, không để chạm mặt cô. Dần dần cô ta bắt đầu kéo dài thời gian ở lại trong nhà. Có một lần ở ngoài khu tập thể, cô ta đã lướt qua Đường Thanh Thanh.

Cả hai đều đã nhìn thấy đối phương, nhưng không ai dừng lại để chào hỏi.

Ngày hôm sau, Đường Trân Trân liền thảng thốt nhắc chuyện này với Tô Dung.

"Mẹ, con xin lỗi, con không ngờ lại vừa vặn chạm mặt Thanh Thanh, lúc con phát hiện ra thì đã không kịp tránh rồi. Việc con xuất hiện có phải đã ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai người rồi không?"

Trong lòng Tô Dung thắt lại một cái, bà hiểu rất rõ Đường Thanh Thanh có thái độ như thế nào đối với Đường Trân Trân.

Bà cố gắng nhớ lại vẻ mặt của Đường Thanh Thanh lúc về nhà ngày hôm qua, dường như chẳng có gì khác lạ, vẫn giống như mọi ngày. Trái tim đang hoảng loạn của bà lại dần dần lấy lại sự bình tĩnh.

"Thanh Thanh không phải hạng người hẹp hòi như vậy."

"Nhưng liệu em ấy có hiểu lầm, nghĩ rằng con quay về là đang ấp ủ ý đồ xấu xa gì không? Con xin thề với trời, con thực sự không hề có ý đồ đen tối nào cả, chỉ là sau khi chịu thiệt thòi lớn như vậy, cuối cùng mới hiểu ra trước kia mình đã không hiểu chuyện và ích kỷ đến mức nào. Mẹ, con thực sự chỉ muốn bầu bạn nói chuyện với mẹ thôi, thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện gì khác. Thực chất con luôn muốn gặp mặt xin lỗi em ấy, nhưng lại sợ em ấy không tin, nghĩ rằng con có ý đồ khác.

Mẹ, liệu em ấy có bắt con sau này đừng bao giờ đến nữa không? Mẹ, con thực sự không phải quay về để tranh giành đồ đạc với em ấy, con thực sự chỉ là trong lòng thấy quá đau khổ, nhìn thấy mẹ con mới thấy an lòng. Con biết lỗi rồi, thực sự biết lỗi rồi."

Đường Trân Trân cúi đầu vò gấu áo, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, mắt đỏ hoe ngấn lệ, cả người vô cùng hoảng loạn.

Tô Dung nhìn thấy dáng vẻ khép nép của cô ta, trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Trước kia làm gì có lúc nào nhìn thấy Đường Trân Trân trong bộ dạng này.

Lúc trước cãi nhau với gia đình, cô ta còn ngẩng cao đầu mà đi, lúc đó nhìn đúng là rất đáng giận, nhưng so với dáng vẻ nhếch nhác khiếp nhược hiện tại, trong lòng bà vẫn không khỏi xót xa.

"Con đừng nghĩ nhiều quá." Tô Dung thở dài, "Thanh Thanh đâu có nói gì."

"Mẹ, mẹ không cần an ủi con đâu. Đều là do con quá tham lam, mọi người không đuổi con ra khỏi cửa, con đã cảm động đến mức chẳng biết làm thế nào cho phải, con không thể làm mẹ khó xử được."

Đường Trân Trân đứng dậy khỏi ghế sofa, cúi người thật sâu trước Tô Dung:

"Mẹ, con xin lỗi, sau này con sẽ không đến làm phiền mẹ nữa. Thời gian qua đều đa tạ mẹ, nếu không con thực sự chẳng biết phải làm sao. Mẹ nhất định phải giữ gìn sức khỏe, chú ý nghỉ ngơi đừng có lúc nào cũng lo lắng cho người khác, hãy quan tâm đến bản thân nhiều hơn. Rất xin lỗi vì con không thể phụng dưỡng bên cạnh mẹ..."

Tô Dung nghe thấy những lời này, trong lòng càng thêm chua xót: "Cái đứa trẻ này, nói năng vớ vẩn gì thế! Đừng có nghĩ ngợi lung tung, không phải như con nghĩ đâu."

"Nhưng mà..."

"Những chuyện trước kia thảy đều đã qua rồi, việc quan trọng nhất của con bây giờ là dưỡng tốt cơ thể, xem kìa, con gầy đi so với trước kia bao nhiêu rồi. Lần sau con lại đến, mẹ sẽ hầm canh cho con. Mẹ vừa mới học được từ một người từ tỉnh Quảng Đông qua đấy, không chỉ mùi vị ngon mà còn đặc biệt tốt cho sức khỏe nữa."

"Mẹ, canh mẹ làm chắc chắn mùi vị sẽ tuyệt lắm! Những đầu bếp lớn bên ngoài cũng chẳng sánh nổi bằng một móng tay của mẹ đâu." Đường Trân Trân ôm lấy cánh tay Tô Dung, tựa đầu vào vai bà.

Trái tim Tô Dung càng thêm mềm yếu. Mặc dù bà sinh được bốn đứa con, tính cả Đường Trân Trân là năm đứa, nhưng chỉ có Đường Trân Trân là thân thiết với bà như vậy, ôm lấy cánh tay bà nũng nịu.

Những đứa con ruột của bà luôn không thể làm được như vậy, đặc biệt là khi tuổi tác ngày càng lớn thì lại càng không thể.

Hơn nữa lũ trẻ đứa nào đứa nấy đều vô cùng giỏi giang, người làm mẹ như bà dường như chẳng còn đất dụng võ nữa.

Sự nũng nịu của Đường Trân Trân khiến bà tìm lại được cảm giác làm mẹ.

Rõ ràng trong lòng vẫn còn có sự ngăn cách, nhưng bà vẫn không thể từ chối được cảm giác này.

Tuy nhiên dù Tô Dung nói vậy nhưng bà vẫn rất thận trọng, không để cho Đường Thanh Thanh và Đường Trân Trân chạm mặt nhau, thậm chí đối với những người khác trong nhà bà cũng không mấy khi nhắc tới.

Bà chẳng thể nào ngờ được, Đường Trân Trân đã bí mật đi tìm Đường Thanh Thanh.

Đường Trân Trân cố tình canh chừng trên con đường mà Đường Thanh Thanh bắt buộc phải đi qua. Nhìn thấy Đường Thanh Thanh đạp xe tới, cô ta liền tiến lên phía trước chặn đường cô lại.

Mặc dù khi vào khu dân cư, tốc độ đạp xe của Đường Thanh Thanh đã chậm đi nhiều, nhưng việc chặn xe đột ngột như vậy vẫn là một hành động rất nguy hiểm. Nếu không phải Đường Thanh Thanh phản ứng nhanh thì đã đ.â.m sầm vào rồi.

Đường Thanh Thanh nhìn Đường Trân Trân, không khỏi nhíu mày.

Trước kia cứ nghe Thang Tiểu Tiểu nói Đường Trân Trân lần này quay về đã thay đổi rất nhiều, Đường Thanh Thanh mặc dù có thể từ lời nói của cô ấy mà hình dung ra dáng vẻ hiện tại của Đường Trân Trân, nhưng khi nhìn thấy người thật cô vẫn cảm thấy rất bất ngờ.

Đường Trân Trân trước kia mặc dù luôn theo đuổi sự gầy gò, nhưng vì còn trẻ, mặc dù cơ thể rất gầy nhưng khuôn mặt vẫn rất đầy đặn.

Đường Trân Trân hiện tại thì khuôn mặt lõm xuống, xương gò má nhô cao hơn trước, khuôn miệng cũng vì quá gầy mà hơi vổ ra một chút, mắt trũng sâu, da mặt cũng sạm đen đi nhiều, cả người trông già đi mấy tuổi.

Đường Trân Trân của ngày xưa giống như một đóa hoa rực rỡ, hiện tại lại giống như một đóa hoa sắp tàn, héo rũ ra vậy.

Chẳng trách Đường Kiến Quốc và Tô Dung lại bỏ qua chuyện cũ, nhanh ch.óng chấp nhận Đường Trân Trân đến vậy, thực sự là trạng thái hiện tại của cô ta trông quá tệ, rõ ràng là dáng vẻ đã bị cuộc đời mài giũa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.