Sau Khi Bị Quái Vật Ký Sinh - Chương 51: Có Bản Lĩnh Thì Cô Ấy Bò Ra Đây Mắng Tôi Đi.

Cập nhật lúc: 09/01/2026 20:35

Vù —

Gió lạnh thổi qua khu nghĩa trang xám trắng xếp như những quân cờ domino, hai người phụ nữ tóc ngắn một trước một sau bước vào Lăng viên 78. Họ mặc chính trang màu sắc trang nghiêm, tay ôm bó hoa, trên áo khoác quân phục màu xanh đen cài một đóa hoa trắng trước n.g.ự.c.

Nơi họ đi qua để lại những dấu chân màu xám nhạt, những ngọn cỏ non nớt lay động.

Là đất mới xới, vẫn chưa hoàn toàn được dọn dẹp xong.

Nói ra thì có chút "địa ngục", nhưng quả thực là do nghĩa trang công cộng ban đầu không còn chỗ chứa, nên mới phải đặc biệt khai phá khu đất này để thu liệm những nhân viên công chức đã hy sinh trong sự kiện Hải phòng 78.

Lăng viên nằm đối diện với Trung Tâm Phòng Thủ từ xa.

Nơi này nằm ngoài Tuyến Cách Ly hai mươi — à không, hiện tại là mười lăm cây số.

Mỹ danh là để các liệt sĩ đã cúc cung tận tụy bảo vệ lục địa, sau khi c.h.ế.t chắc hẳn cũng mong muốn được trấn thủ đường bờ biển.

Nhưng ai nấy đều ngầm hiểu, ý nghĩa thực tế là: giá đất ven biển rẻ.

Xây dựng và duy trì một Trung Tâm Phòng Thủ quá tốn kém tài lực, từ năm 2143 đến nay không ít bộ phận chính phủ bị thâm hụt ngân sách nghiêm trọng, không ngoa khi nói rằng, một số chính quyền địa phương ven biển có khi còn chẳng giàu bằng vài doanh nghiệp cỡ trung.

Hai tháng qua, cùng với công tác tái thiết và tìm kiếm cứu nạn được tiến hành khẩn trương, tung tích của những người mất tích về cơ bản đã rõ ràng. Hài cốt hoặc di vật bị sóng thần cuốn đi được trục vớt tập trung thông qua robot dưới nước, sau đó kiểm tra thông tin sinh học, xác định danh tính và thông báo cho người nhà đến nhận.

Nhiều t.h.i t.h.ể do ngâm trong nước biển thời gian dài, bị nhiễm phóng xạ nghiêm trọng, cần dùng xi măng đúc khối cố định, sau đó chôn sâu. Nếu nhìn từ quan niệm nhân văn truyền thống, không ít người sẽ cảm thấy làm vậy là không tôn trọng người c.h.ế.t.

Cái gọi là c.h.ế.t cũng không được yên.

Thế nên hai người vừa bước qua cổng lớn, liền nghe thấy tiếng ồn ào ở lối vào.

Người nhà tỏ ra cực kỳ bất mãn với công tác hậu sự của Trung Tâm Phòng Thủ, hoàn toàn không nghe giải thích gì về phóng xạ, thậm chí còn mang theo đội thi công, dọa sẽ đào t.h.i t.h.ể lên.

Trời lạnh thế này mà người phụ trách lăng viên mồ hôi đầm đìa, khom lưng uốn gối nói hết nước hết cái đến rát cả họng.

Ô nhiễm hạt nhân đã xảy ra hơn ba mươi năm, vậy mà vẫn có chuyện như thế này, vẫn có những người nhận thức chưa được cập nhật, phải nói là vô cùng khó tin.

Một trong hai người phụ nữ tóc ngắn, Hàn Hứa Hoa không nhịn được quay đầu lại liên tục, nói: "Ồn ào như vậy chẳng lẽ người c.h.ế.t sẽ được yên nghỉ sao?"

"Kẻ ngu ngốc tự cho mình là thông minh luôn chiếm đa số." Nghiêm Lị đi phía trước, bình thản lướt qua màn kịch bên cạnh.

Đôi khi thực sự hoài nghi có phải do Trung Tâm Phòng Thủ được xây dựng quá nhanh ch.óng, không thể để nhiều người dân trong nội địa thực sự cảm nhận được bài học đau đớn, mức độ t.a.i n.ạ.n còn chưa đủ, nên nội bộ cứ liên tục xảy ra những chuyện quái gở.

Giống như sau t.h.ả.m họa lần này, đối mặt với thử thách khôi phục nghiêm trọng, Bộ Trinh Sát còn bắt được một nhóm nghi là cấp dưới của tổ chức phản động chống đối Trung Tâm Phòng Thủ. Bọn họ nhân lúc nhân sự các bộ không đủ, Tuyến Cách Ly cũng chưa hoàn toàn xây xong, trà trộn vào cản trở công tác tái thiết, lúc bị phát hiện đang khí thế ngất trời tháo dỡ lưới cách ly kim loại.

Sau khi bị bắt, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thừa nhận mình là phần t.ử phản động, cứ khăng khăng là thiếu tiền muốn kiếm chút quặng đem bán.

Trong cục diện vốn dĩ phải đồng lòng đối ngoại như thế này, lại vẫn có những con sâu mọt nội bộ đục nước béo cò, chia rẽ lẫn nhau, không khỏi khiến các chiến sĩ vừa đổ m.á.u và mồ hôi vì an nguy của người dân cảm thấy sự chia cắt đầy lố bịch.

Hàn Hứa Hoa kinh ngạc quay đầu, suýt chút nữa bị một góc đá nhô lên khỏi mặt đất làm vấp ngã, lảo đảo một cái, vội vàng ôm c.h.ặ.t bó hoa.

Cô nàng oán thán: "Tổ trưởng, chị bây giờ nói chuyện càng ngày càng sắc bén rồi đấy."

"..." Nghiêm Lị day day trán, "Còn gọi chị là tổ trưởng à. Sau này chị phải cùng em học lại từ đầu rồi."

"Chị mãi mãi là tổ trưởng của bọn em." Giọng Hàn Hứa Hoa trầm xuống.

Bộ Trinh Sát tuyệt đối là phân bộ cơ bản nhất và cũng bận rộn nhất trực thuộc Bộ Hậu Cần. Đơn vị chiến lực cơ sở là tổ, mỗi tổ từ 5 đến 10 người. Khi xảy ra các sự kiện nguy hại, thường là họ phát hiện đầu tiên và đi đầu trong việc ngăn chặn. Khi nhiều tiểu tổ cùng xuất động, Nghiêm Lị thường đảm nhiệm vai trò đội trưởng.

Thế nên tiểu tổ do cô dẫn dắt thường xuyên xông pha tuyến đầu, trực diện đối mặt với nguy hiểm nhất.

Trong chiến dịch phòng thủ biển lần này, Tổ 1 gần như toàn quân bị diệt.

Hôm nay là ngày 17 tháng 9, trời đã vào thu.

Cuối cùng họ cũng đi đến nơi chôn cất các chiến sĩ Bộ Trinh Sát, tìm thấy tên đồng đội trong biển bia mộ mênh m.ô.n.g.

Bia đá như rừng, từng người từng người có sức nặng ngàn cân đối với người thân bạn bè, rốt cuộc cũng chỉ là từng chiếc lá, gió thu đến liền nhẹ nhàng lá rụng về cội, hóa thành đất vàng.

...

Vù —

Cùng một cơn gió thu thổi qua không khí ngưng trệ của nghĩa trang, lướt qua cơ thể người, thổi bay mái tóc, khiến những sợi tóc mai bên thái dương tản ra như làn khói xanh.

Khúc Doanh đứng trước bia mộ của Trình Minh.

Không có biểu cảm gì, chỉ lẳng lặng đứng đó, trầm mặc kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá nhỏ, dưới chân đã có vài đầu lọc t.h.u.ố.c.

Thời gian trở về muộn hơn dự định một tháng, sai lệch ngẫu nhiên, hoàn toàn bỏ lỡ.

Lần gặp cuối cùng không gặp được, ngay cả tin nhắn cuối cùng cũng không gửi đi được.

Câu nói đùa trước khi chia ly đã trở thành sự thật theo một cách khá "địa ngục", Trình Minh quả thực không vào bệnh viện, cô chỉ có thể đến nghĩa trang gặp em ấy.

Viên Tinh Sa chưa kịp tặng đặt trên mặt đá hoa cương tối màu. Cô còn chưa kịp hỏi Trình Minh muốn kiểu dáng gì, chưa qua mài giũa, hiện tại cứ để nguyên trạng thái thô sơ này, ban ngày nhìn vào chẳng qua cũng chỉ là một hòn đá bình thường không có gì lạ.

Càng nhìn tâm trạng cô càng tồi tệ.

Người đã mất dường như luôn chọn những lúc vô lý nhất để nhảy ra, nói với bạn rằng, tôi không còn nữa rồi nhé.

Mà người còn sống không biết làm cách nào giao tiếp với người đó, nói cho người đó biết, tôi biết rồi, em đừng lặp lại nữa.

Đừng lặp lại nữa...

...

"Ở đây, vốn dĩ nên có một vị trí của tôi."

Đứng giữa những hàng bia mộ trật tự, Nghiêm Lị khẽ nói.

"Đừng mà, tổ trưởng."

Hàn Hứa Hoa bình thường không phải người quá cảm tính, tình cảm với đồng nghiệp tính ra cũng chỉ mới vài tháng. Nhưng cùng nhau vào sinh ra t.ử, tình nghĩa đâu thể đo đếm bằng thời gian. Nhìn thấy những khoảnh khắc này, cô nàng đều cảm thấy cổ họng như bị đá chặn lại, đè nén đến không thở nổi, huống chi là Nghiêm Lị.

Cô nàng muốn cố gắng làm cho không khí thoải mái hơn chút, tiếc là nụ cười trông không được đẹp mắt cho lắm: "Em không thể không có chị được đâu."

Ngày hôm đó đột ngột xảy ra sự cố, v.ũ k.h.í mới cần dùng cô nàng chưa kịp học. Đồng đội nhất trí cho rằng cô nàng thiếu kinh nghiệm, chọn để cô nàng ở lại trong tường thành, càn quét những con cá lọt lưới.

Nhưng nguyên nhân thực sự mọi người đều biết, là do cô nàng còn quá trẻ.

Bảo vệ lực lượng nòng cốt thế hệ mới dường như luôn là nhận thức chung của tất cả mọi người.

Vì vậy, Hàn Hứa Hoa đã tránh được nguy hiểm khi sinh vật biến dị tập thể phát điên chưa từng gặp trong ba mươi năm qua, cũng tránh được cơn sóng thần sau đó.

Nghiêm Lị cũng bị sóng cuốn đi, đến ngày hôm sau bộ đội tiếp viện dọn dẹp chiến trường mới phát hiện cô nằm dọc bờ biển.

Cô nằm trong phòng hồi sức tích cực hơn một tháng, trải qua đủ loại quét chiếu kiểm tra sàng lọc, cơ thể vậy mà không có vấn đề gì lớn, chỉ là não bộ chịu chấn động không nhỏ, trí nhớ xảy ra chút vấn đề.

Viếng mộ đặt hoa xong, lễ truy điệu kết thúc, trong tay Hàn Hứa Hoa vẫn còn một bó cúc non, nói muốn đi sang bên kia xem thử.

Nghiêm Lị hiểu ý, chủ động nói: "Chị đi cùng em."

Lại đi qua cổng lớn lăng viên, hiện trường đã khôi phục sự yên tĩnh.

Người nhà đã bị đuổi đi, người phụ trách đang gọi điện thoại.

Loáng thoáng bay tới vài đoạn đối thoại nóng nảy, nghe ý tứ, đại khái là người nhà yêu cầu tiền bồi thường gấp đôi.

Tiền à.

Hóa ra là vì tiền.

Hai người vừa nãy còn bình luận cay độc về chuyện này, lúc này nhìn thấy những bóng lưng còng xuống đi xa dần, lại đều rơi vào trầm mặc.

Dùng người thân đã mất để đổi tiền, nghe quả thực rất vô liêm sỉ.

Nhưng có thể chỉ trích thế nào đây.

Người c.h.ế.t đã đi rồi, cuộc sống của người sống vẫn phải tiếp tục.

Rất nhiều người từng hỏi sống có ý nghĩa gì, nhưng càng nhiều người thực hành việc sống, bản thân việc sống sót đã là ý nghĩa rồi.

Bên kia lối đi rừng tùng bách, là khu mộ của những người t.ử nạn thuộc Viện Nghiên Cứu.

Hình bóng lẻ loi đứng đó, đối lập với những cây tùng xanh mới trồng.

Áo trên màu trắng hạnh rộng rãi, quần dài đen, so với trang phục nghiêm túc trang trọng của họ, người này tùy ý hơn nhiều.

Có người đến trước họ rồi.

Khúc Doanh một tay đút túi, nghiêng đầu nhìn họ một cái, gật đầu, tư thế không thay đổi, thái độ không nóng không lạnh.

Hàn Hứa Hoa đi qua đặt hoa.

Thấy người kia đi thẳng đến bên cạnh mình, Khúc Doanh vốn đã lùi sang một bên mở miệng: "Tổ trưởng Nghiêm, quen biết Trình Minh sao?"

Bộ Trinh Sát là bộ phận cơ sở, họ từng có một lần hợp tác, coi như là quen biết sơ sơ.

"Không thân lắm." Nghiêm Lị theo bản năng trả lời như vậy, hất cằm chỉ về phía Hàn Hứa Hoa, "Tôi đi cùng Tiểu Hoa tới."

Ánh mắt cô luôn có một phần dừng lại trên người Khúc Doanh, như có như không, nói một câu: "Nén bi thương."

Khúc Doanh nhíu mày, dường như cảm thấy hơi kỳ lạ, lơ đãng ngậm lại đầu lọc t.h.u.ố.c lá, nhìn chằm chằm Hàn Hứa Hoa đang động tay động chân với bia mộ đằng kia, không đáp lời nữa.

Nhưng Nghiêm Lị dường như không biết nhìn sắc mặt người khác cho lắm.

Thấy cô trầm mặc hút t.h.u.ố.c, Nghiêm Lị lại ra hiệu về hướng bia mộ, làm như không có chuyện gì nói: "Tôi nhớ là, cô ấy không thích mùi t.h.u.ố.c lá."

Người kia gạt tàn t.h.u.ố.c, "Có bản lĩnh thì cô ấy bò ra đây mắng tôi đi."

Người bên cạnh: "..."

"Ồ, bên trong là trống rỗng." Khúc Doanh bình thản trần thuật, "Cô ấy ngay cả xương cốt cũng không còn, không bò ra được."

Âm cuối vương chút hơi gió, phảng phất mang theo chút cười nhạo.

Nhưng đôi mắt cô đen láy đậm đặc, làm nổi bật khuôn mặt có phần tái nhợt khác thường.

Đa số những người gặp nạn căn bản không tìm thấy t.h.i t.h.ể, chỉ có thể vớt được một ít quần áo hoặc mảnh vụn, thông qua thông tin sinh học còn sót lại để xác định danh tính. Trình Minh là một trong số đó.

Bầu không khí hiện trường ngưng trệ, chỉ còn gió lạnh lặng lẽ cuốn qua giữa họ.

"Cơ hội hiếm có, ngươi có thể mắng cô ta ngay bây giờ." Lúc này, một giọng nói phấn khích vang lên trong đầu.

Tiểu Minh không có ý tốt xúi giục.

Nghiêm Lị — à không, Trình Minh đang ngụy trang thành "Nghiêm Lị" âm thầm đáp trả: "Ngươi câm miệng cho ta."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.