Sau Khi Bị Thái Tử Điên Cuồng Cưỡng Ép Yêu Thương - Chương 6

Cập nhật lúc: 17/07/2026 03:04

10

Tạ Ninh Uyên đưa ta trở về Đông Cung.

Vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là, ân sủng của Thái t.ử, sự hâm mộ của muôn người.

Tất cả đều như nước chảy vào tẩm điện của ta.

Ai nấy đều cảm thán số mệnh ta thật tốt.

Một bước hóa phượng hoàng.

Nhưng lòng ta đã nguội lạnh như tro tàn.

Không ăn nổi cơm.

Cũng không uống nổi nước.

Ban đầu Tạ Ninh Uyên còn kiên nhẫn dỗ dành ta dùng bữa.

Sai người đổi đủ món ăn mỗi ngày.

Nhưng sau nhiều lần thất bại.

Cuối cùng y cũng nổi giận.

Sắc mặt âm trầm, y nâng cằm ta lên.

Lạnh giọng nói:

“Nam nhân hoang dã kia c.h.ế.t rồi, nàng đau lòng đến thế sao?”

“Không ăn không uống, còn dám chống lại ý chỉ của ta... sao, nàng định xuống dưới đó tuẫn tình cùng hắn à?”

Nói đến câu cuối cùng.

Tạ Ninh Uyên đột nhiên rút bội kiếm bên hông.

Mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng ta.

Sát ý lạnh lẽo.

Khiến người sợ quỷ kinh.

Thế nhưng ta chỉ chậm rãi quỳ xuống.

Dập đầu trước mặt y.

“Xin điện hạ thành toàn.”

Tay Tạ Ninh Uyên run lên.

Thanh kiếm leng keng rơi xuống đất.

Như thể chính y cũng bị câu nói ấy đ.â.m đau.

Y cúi xuống c.ắ.n mạnh lên cổ ta.

Nghiến răng nghiến lợi nói:

“Nàng nằm mơ đi.”

“Ta tuyệt đối sẽ không để nàng xuống đó gặp lại hắn.”

“Bất kể nàng có muốn hay không, nàng cũng chỉ có thể ở lại nhân gian này, dây dưa với ta đời đời kiếp kiếp!”

Đau đến mức cả người ta khẽ run lên.

Thấy vậy.

Giọng nói của Tạ Ninh Uyên lại dịu xuống.

“A Uyển, có phải nàng còn đang ghen với Thẩm Vãn nên mới giận dỗi ta không?”

“Nhưng thật ra tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

Y hạ mắt xuống.

Nghiêm túc giải thích:

“Lúc gặp lại Thẩm Vãn, vừa nhìn thấy gương mặt nàng ta, ta đã rung động tâm thần, khó lòng kiềm chế.”

“Ta cứ tưởng bản thân vẫn chưa quên được nàng ta, cho nên mới đưa nàng ta về Đông Cung, sủng ái vài ngày.”

“Nhưng không ngờ sau khi nàng bỏ đi.”

“Lúc ta nhìn lại nàng ta, lại chỉ thấy ảm đạm vô vị.”

“Mãi đến khi đó ta mới hiểu.”

“Sở dĩ ta rung động với Thẩm Vãn, chẳng qua vì nàng ta có gương mặt giống nàng mà thôi.”

“Người quan trọng nhất trong lòng ta từ đầu đến cuối vẫn luôn là nàng.”

Tạ Ninh Uyên ôm lấy ta.

Vùi mặt vào hõm cổ ta.

Cẩn thận dè dặt nói:

“A Uyển, ta đã bù đắp lỗi lầm của mình rồi.”

“Ta đuổi nàng ta ra khỏi cung, mặc nàng ta tự sinh tự diệt.”

“Nàng có thể tha thứ cho ta được không?”

Giọng nói ấy nghe thật tủi thân.

Tựa như chỉ hận không thể moi t.i.m mình ra.

Để chứng minh một lòng chân thành dành cho ta.

Nếu là ta của trước kia.

Có lẽ thật sự sẽ cảm động đến rơi nước mắt.

Nhưng hiện tại.

Ta không còn chút cảm xúc nào nữa.

Ta đã hoàn toàn không để tâm.

Những yêu hận dây dưa năm xưa.

Kể từ ngày cả nhà ta bị g.i.ế.c sạch.

Đã bị biển m.á.u thù sâu nhấn chìm.

Y yêu hay hận.

Ta không quan tâm.

Tấm chân tình của y.

Cũng chẳng đáng một đồng.

Ta cứ lạnh nhạt nhìn Tạ Ninh Uyên như vậy.

Giống hệt trước kia.

Khi y nhìn ta bị phạt quỳ trong hồ băng.

Bị sỉ nhục.

Bị vu oan.

Bị ném vào lãnh cung.

Cả người Tạ Ninh Uyên cứng đờ.

Đợi rất lâu.

Vẫn không đợi được câu trả lời của ta.

Cuối cùng.

Y phẫn nộ đập cửa bỏ đi.

11

Ta vẫn không ăn nổi cơm.

Một ngày.

Hai ngày.

Ba ngày.

Thân thể nhanh ch.óng gầy đi.

Người cũng ngày càng suy yếu.

Đến cả sức lực xuống giường cũng không còn.

Cuối cùng Tạ Ninh Uyên cũng thật sự hoảng rồi.

Y dùng hết mọi cách để dỗ ta vui.

Mời danh trù khắp nơi làm sơn hào hải vị cho ta.

Mời gánh hát nổi tiếng nhất kinh thành tới hát cho ta nghe.

Trang sức châu báu lại càng từng rương từng rương được mang tới trước mặt ta.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Tạ Ninh Uyên đi qua đi lại bên giường ta.

Tựa như một con thú bị nhốt đang bồn chồn bất an.

Là Thái t.ử bò ra từ núi thây biển m.á.u.

Từ trước đến nay y luôn giỏi nhất việc ép người khác khuất phục.

Y có hai chiêu gần như trăm lần đều hiệu nghiệm.

Một là uy h.i.ế.p tính mạng đối phương.

Hai là uy h.i.ế.p tính mạng của người mà đối phương coi trọng nhất.

Nhưng lúc này.

Cả hai chiêu ấy đều hoàn toàn mất tác dụng trước mặt ta.

Điểm yếu sao?

Ta đã mất từ lâu rồi.

Cái c.h.ế.t sao?

Đó lại là điều ta cầu còn không được.

Ngày ấy Tạ Ninh Uyên g.i.ế.c sạch cả nhà ta.

Vốn là vì muốn cướp ta trở về.

Nhưng y không ngờ.

Chính việc ấy lại đẩy hai chúng ta vào vực sâu không thể cứu vãn.

Y thật sự không còn cách nào nữa.

Trong lúc bệnh cấp vái tứ phương.

Y thậm chí còn thả lão ma ma từng lén giúp ta xuất cung, sau đó bị nhốt vào thiên lao.

Chỉ vì bà còn khá thân thiết với ta.

Tạ Ninh Uyên dẫn lão ma ma tới bên giường.

Muốn bà khuyên nhủ ta.

Nhưng chỉ nhìn ta một cái.

Bà đã quay sang nhìn Tạ Ninh Uyên.

“Điện hạ, người đã từng nghe qua tập tính của cây quýt chưa?”

Tạ Ninh Uyên nhíu mày.

Lắc đầu.

Lão ma ma chậm rãi nói:

“Quýt mọc ở Hoài Nam thì là quýt, mọc ở Hoài Bắc thì thành quả dại.”

“Loài cây này không thể rời xa cố thổ.”

“Lão nô thấy Trần cô nương cũng như vậy.”

“Người nhìn xem, trước kia ở quê nhà, nàng ấy sắc mặt hồng hào, ăn được cười được.”

“Nhưng sau khi người giữ nàng ấy lại Đông Cung.”

“Dù có sơn hào hải vị, vàng bạc châu báu, nàng ấy vẫn ngày một héo mòn.”

“Không phải người đối xử với nàng ấy chưa đủ tốt.”

“Mà bởi cội rễ của nàng ấy vốn không ở nơi này.”

“Điện hạ, xin thứ cho lão nô cả gan.”

“Nếu người thật sự muốn Trần cô nương sống tiếp... vậy hãy thả nàng ấy về quê nhà đi.”

Lời vừa dứt.

Cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Đám cung nữ thái giám ai nấy đều run như cầy sấy.

Đến thở mạnh cũng không dám.

Chỉ sợ Tạ Ninh Uyên nổi giận.

Rồi lập tức c.h.é.m c.h.ế.t lão ma ma.

Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ là—

Tạ Ninh Uyên im lặng.

Nhìn nàng nằm trên giường với gương mặt trắng bệch.

Y do dự rất lâu.

Cuối cùng khàn giọng nhượng bộ:

“Được thôi.”

Hơi mở to mắt.

Nhưng ngay sau đó nàng lại nghe thấy câu tiếp theo.

“Có điều, ta sẽ cùng nàng trở về.”

12

Ngoài cỗ xe ngựa, cảnh sắc dần từ kinh thành phồn hoa biến thành đồng quê sông núi, hương phấn son cũng được thay thế bằng mùi đất và cỏ xanh.

Ta dần khôi phục sức sống, đôi mắt ngày càng sáng, cũng ăn uống được nhiều hơn.

Thậm chí còn chủ động bắt chuyện với Tạ Ninh Uyên.

“Chàng làm sao biết nhà ta ở đâu?”

Tạ Ninh Uyên vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Bởi đây là lần đầu tiên trong mấy tháng qua ta chủ động mở lời.

Y cẩn thận đáp:

“A Uyển, nàng quên rồi sao, là hồi nhỏ nàng kể cho ta nghe mà.”

“Khi ấy ta bị bệnh, nàng thường kể cho ta nghe những câu chuyện về vùng sông nước Giang Nam. Nàng nói nơi đó có nước, có cá, còn có một người bạn thuở nhỏ ít nói nhưng rất đáng yêu.”

“Nàng còn nói, sau này nếu có cơ hội nhất định sẽ dẫn ta đến đó ngắm nhìn.”

“Nhưng sau này nàng lại một mình chạy về nhà, bỏ lại ta...”

Giọng y càng lúc càng nhỏ, trong lời nói cũng nhuốm vài phần tủi thân.

Ta khẽ mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay Tạ Ninh Uyên.

“Nhưng bây giờ chẳng phải chúng ta có thể cùng nhau về nhà sao?”

Toàn thân Tạ Ninh Uyên cứng đờ.

Y chăm chú nhìn ta, trong đôi mắt ấy từ mờ mịt chuyển thành kinh ngạc, cuối cùng bùng nổ thành niềm vui mừng ngập trời.

Y đột ngột siết c.h.ặ.t t.a.y ta, ôm ghì ta vào lòng, mạnh đến mức như muốn dung nhập ta vào tận xương m.á.u.

“A Uyển, cuối cùng nàng cũng chịu tha thứ cho ta rồi!”

Giọng y run rẩy.

“Được, đừng nói là nhà nàng, cho dù là chân trời góc bể, vạn thủy thiên sơn... mọi nơi trên thế gian này, ta đều sẽ cùng nàng đi xem!”

“Ăn uống, đi lại, sinh hoạt, bất kể là chuyện gì, ta cũng sẽ chuẩn bị cho nàng những thứ tốt nhất, đắt giá nhất, không để nàng chịu khổ dù chỉ một chút...”

Y hết câu này đến câu khác thổ lộ tình cảm mãnh liệt trong lòng.

Nhưng ta lại đưa tay chặn lên môi y, lắc đầu nói:

“Không, ta không cần thứ đắt giá nhất hay tốt nhất.”

“A Yến, chúng ta cải trang vi hành đi.”

“Không mang theo thị vệ, không bày nghi trượng. Giống như một đôi phu thê bình thường, chỉ có hai người chúng ta thôi, chẳng phải rất tốt sao?”

Vành mắt Tạ Ninh Uyên lập tức đỏ lên.

Rất lâu sau, y mới trân trọng nắm lấy tay ta, nghẹn ngào gật đầu.

“Được, đều nghe theo nàng.”

“A Uyển của ta, thê t.ử... của ta.”

...

Ban ngày, chúng ta cùng nhau dạo chợ, xem múa bóng da, thưởng thức đủ loại món ăn vặt, tận hưởng trọn vẹn phong tình vùng sông nước.

Đến đêm, chúng ta lại tới bên bờ sông.

Trên mặt sông đen thẫm trôi đầy hoa đăng, sáng tối đan xen, đẹp đến mê người.

Tạ Ninh Uyên hỏi:

“A Uyển, đây là thứ gì vậy?”

Ta khẽ đáp:

“Đây là phong tục ở quê ta.”

“Nghe nói hoa đăng có thể gửi gắm tâm nguyện của con người. Chỉ cần hướng về nó mà cầu nguyện, nó sẽ mang điều ước của chúng ta trôi đến chỗ Thủy Thần, để thần linh biết được.”

Tạ Ninh Uyên hứng thú hẳn lên.

“Nếu đã vậy, chúng ta cũng cầu một điều ước đi.”

Hai người chúng ta đều lặng lẽ hướng về hoa đăng mà cầu nguyện.

Tạ Ninh Uyên quay đầu nhìn ta trước, ánh mắt dịu dàng.

“A Uyển, điều ước của nàng là gì?”

Ta không trả lời, trái lại bỗng tiến sát đến bên y, khóe môi khẽ cong lên.

“Chàng muốn biết sao?”

“Vậy thì nhắm mắt lại đi, ta sẽ nói cho chàng biết.”

Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi thở giao hòa, mập mờ mà thân mật.

Hiếm khi Tạ Ninh Uyên đỏ cả vành tai.

Y ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hàng mi khẽ run, dường như vô cùng mong đợi.

Còn ta nhân lúc ấy nhanh ch.óng rút cây trâm bạc trên tóc xuống, nhắm thẳng vào cổ họng Tạ Ninh Uyên, rồi—

Một trâm đoạt mạng!

Tạ Ninh Uyên đột ngột mở mắt, không dám tin nhìn ta.

Máu tươi từ cổ họng y điên cuồng phun ra.

Dường như y muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng đã bị đ.â.m thủng, một chữ cũng không thể thốt nên lời.

Bộ dạng ấy giống hệt người thân của ta trước lúc c.h.ế.t.

Ta nhìn y, thật lòng bật cười.

“Điều ước của ta chính là—”

“Xuống cửu tuyền tạ tội với người nhà của ta đi.”

Ánh mắt Tạ Ninh Uyên đau đớn đến cực điểm, nước mắt hòa lẫn m.á.u tươi cùng nhau rơi xuống.

Nhưng ta không hề mềm lòng.

Giống như lúc ấy, y cũng chưa từng mềm lòng với những người thân tay không tấc sắt của ta.

Ta rút cây trâm ra rồi lại đ.â.m xuống, một lần, hai lần, ba lần.

Ngày đại hôn ấy c.h.ế.t bao nhiêu người, ta trả lại cho y bấy nhiêu nhát.

Sau đó, ta lảo đảo đứng dậy rời đi.

Sau lưng vang lên những âm thanh hấp hối của Tạ Ninh Uyên, nhưng ta không một lần quay đầu.

Ta mặc bộ hỉ phục đã nhuộm đỏ bởi m.á.u, từng bước đi về phía nhà mình.

Rồi càng đi càng nhanh.

Càng đi càng nhanh.

Cuối cùng không kìm được mà chạy lên.

Những ngày qua, sự dịu dàng của ta với Tạ Ninh Uyên là giả.

Nhưng niềm vui của ta lại là thật.

Ta thật sự rất vui.

Bởi vì cuối cùng ta cũng đã trở về quê hương.

C.h.ế.t ở nơi này, ta sẽ được gặp lại họ.

Gió gào thét bên tai, ta chạy qua bờ ruộng, chạy qua cây cầu nhỏ, chạy qua sân viện quen thuộc.

Cuối cùng, lao đầu đ.â.m thẳng vào cánh cổng nhà.

Cơn đau dữ dội truyền từ trán tới, chất lỏng ấm nóng làm mờ tầm mắt.

Nhưng ta không hề sợ hãi.

Thậm chí còn bật cười.

Bởi trong vùng sáng tối mờ ảo ấy, ta nhìn thấy cha, nhìn thấy mẹ, còn nhìn thấy cả Giang Yến.

“Cha, mẹ, Tiểu Yến!”

Khóe môi ta cong lên thành nụ cười rạng rỡ, lớn tiếng gọi:

“Ta về nhà rồi.”

“Ta đến gả cho chàng đây!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.