
Sau Khi Bị Thế Tử Ép Làm Thiếp, Ta Gả Cho Quyền Thần
Thế tử Hầu phủ quỳ sụp xuống ngay trong tiệc thọ tuế của tổ mẫu ta, nói rằng vào ngày mùng Tám khi lên chùa dâng hương, chính ta là người đã chủ động nhét canh thiếp vào tay hắn.
Hắn bảo ta và hắn đã tư định chung thân, xin Lão thái quân làm chủ, nâng ta vào cửa làm Quý thiếp.
Ta nhìn gương mặt thâm tình tha thiết của hắn, bỗng nhớ lại kiếp trước, khi ta bị gậy gộc đáznh ch tươi trong phòng củi, hắn cũng đứng một bên lạnh lùng nhìn như thế: "Tống Vân, đừng trách ta, có trách thì trách ngươi đã ngáng đường Sương nhi."
Ta sống lại rồi.
Trùng sinh ngay đúng khoảnh khắc Lục Thừa An hủy hoại khuê danh của ta trước mặt bao người, ép ta làm thiếp.
Khắp sảnh đường im phăng phắc.
Thân thích các phòng đều đổ dồn ánh mắt về phía ta.
Lão thái quân ngồi ở vị trí thượng tọa sa sầm mặt mũi:
"Nhị nha đầu, lời Thế tử nói có đúng là thật không?"
Ta chậm rãi đứng dậy, vuốt lại nếp váy, bước ra giữa sảnh, quỳ thẳng lưng.
"Bẩm tổ mẫu, không đúng sự thật ạ."
Lục Thừa An ngẩng đầu nhìn ta, thần sắc khựng lại.
Hắn đại khái không ngờ được rằng, kiếp này ta lại không hề kinh hoàng khóc lóc hay chỉ tay lên trời thề thốt như kiếp trước, mà lại bình tĩnh đến nhường này.
Ta ngước mắt, từng chữ từng câu nói rõ:
"Ngày mùng Tám hôm đó, tại chùa Hàn Sơn ở phía bắc thành, con tháp tùng mẫu thân nghe thiền, chép kinh Kim Cang cho đến lúc hoàng hôn. Đại sư Tuệ Minh giảng kinh, vị tiểu sa di dẫn đường và phu xe của Tống gia đều có thể làm chứng."
"Còn về Lục Thế tử, con mới chỉ gặp hai lần tại hội hoa đăng Tết Nguyên tiêu và tiệc thọ hôm nay."
"Tôn nữ không rõ vì sao ngài ấy lại bịa đặt chuyện tư tình để hủy hoại danh tiết của con, nhưng tôn nữ tuyệt đối không nhận."












