Sau Khi Bị Tra Nam Từ Hôn, Tôi Kết Hôn Với Cố Tổng - Chương 1
Cập nhật lúc: 26/06/2026 19:00
01.
"Cái tên ngốc đó lại đến tìm Lục thiếu gia nữa kìa, phiền c.h.ế.t đi được!"
Lục Tư Ngôn lạnh lùng liếc tôi một cái, trong mắt thấp thoáng vẻ chán ghét, "Ai bảo cậu đến? Cút về đi."
Dáng vẻ ấy của cậu ấy khiến tôi hơi sợ, tôi lắp bắp nói: "Mẹ Lục... bảo Bạch Bạch đến gọi anh Ngôn về."
Mọi người xung quanh nhìn bộ dạng nói chuyện của tôi thì im lặng một thoáng. Ngay sau đó là cả tràng cười ầm ĩ.
"Hahaha, Lục thiếu gia, vị hôn phu ngốc nghếch này của cậu nói chuyện buồn cười thật."
"Cậu ta tưởng mình vẫn là trẻ con à? Nào là Bạch Bạch, nào là anh Ngôn."
Tiếng cười nhạo mỗi lúc một lớn hơn, sắc mặt Lục Tư Ngôn cũng ngày càng khó coi. Cậu ấy đứng dậy, kéo tay tôi đi ra ngoài.
Tôi bị kéo loạng choạng, nhưng trong lòng lại có chút vui. Lục Tư Ngôn định về nhà rồi sao? Vậy chẳng phải tôi đã hoàn thành nhiệm vụ do mẹ Lục giao rồi sao?
"Anh Ngôn, mình về nhà hả? Chú tài xế ở bên kia mà, chúng ta đi nhầm hướng rồi." Thấy Lục Tư Ngôn đi về phía ngược lại, tôi tốt bụng nhắc cậu ấy.
Thế nhưng Lục Tư Ngôn bỗng đứng khựng lại, cậu ấy nhìn về phía đại sảnh, rồi chỉ vào người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, quay lưng về phía chúng tôi, "Phương Ký Bạch, từ nay cậu đi theo người đó. Không có lệnh của tôi thì không được quay về."
Nói xong, Lục Tư Ngôn tức giận bỏ đi.
Tôi đứng ngây ra, chẳng biết phải làm sao. Nhưng trước khi ba mẹ về quê, hai người đã căn dặn tôi, bất kể thế nào cũng phải nghe lời Lục Tư Ngôn. Lục Tư Ngôn nói gì tôi cũng phải nghe, cậu ấy bảo tôi làm gì thì tôi làm nấy. Có như vậy Lục Tư Ngôn mới không bỏ rơi tôi.
Nhớ đến vẻ mặt lo lắng của ba mẹ trước khi rời đi, tôi gật đầu thật mạnh. Lời ba mẹ nói chắc chắn không sai. Lời Lục Tư Ngôn cũng chắc chắn không sai.
02.
Cố Lẫm Chu vừa bước ra khỏi cửa lớn thì phát hiện phía sau có thêm một cái đuôi nhỏ. Anh ấy đi sang trái, tôi cũng đi sang trái. Anh ấy rẽ sang phải, tôi cũng rẽ sang phải.
Cố Lẫm Chu dừng lại, tôi không kịp thắng nên đ.â.m sầm vào lưng anh ấy. Tôi ôm chỗ vừa va phải đau nhói. Ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngập nước nhìn anh ấy.
Thấy vẻ mặt tủi thân của tôi, Cố Lẫm Chu bỗng bật cười. Đến lúc này tôi mới nhìn rõ gương mặt của anh ấy.
Anh ấy đẹp thật. Còn đẹp hơn cả Lục Tư Ngôn. Đẹp hơn bất kỳ ai tôi từng gặp.
Cố Lẫm Chu đưa mắt đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới, "Tại sao cứ đi theo tôi?"
Tôi hoàn hồn, không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.
Thấy tôi không nói gì, Cố Lẫm Chu tưởng tôi chưa nghe rõ nên lặp lại lần nữa, "Chúng ta quen nhau sao? Tại sao cậu cứ đi theo tôi?"
Tôi lắc đầu, coi như trả lời câu hỏi đầu tiên của anh ấy, "Bạch Bạch phải đi theo anh."
Nghe cách tôi trả lời. Cố Lẫm Chu lập tức hiểu ra, có lẽ đầu óc tôi không được bình thường. Nhưng anh ấy cũng không muốn xen vào chuyện của người khác. Anh ấy xoay người tiếp tục bước đi.
Chân tôi không dài bằng chân Cố Lẫm Chu, anh ấy chỉ bước hai ba bước đã đến cạnh xe, mở cửa rồi ngồi vào. Tôi đứng bên cạnh xe, luống cuống không biết phải làm sao.
Cố Lẫm Chu cũng chẳng nhìn tôi thêm lần nào, anh ấy lái xe rời đi.
Thấy xe của Cố Lẫm Chu chạy mất, tôi lập tức hoảng hốt. Lục Tư Ngôn bảo tôi phải đi theo anh ấy, vậy thì tôi không được cách Cố Lẫm Chu quá xa.
Mặc kệ dòng xe cộ qua lại nguy hiểm, tôi cắm đầu đuổi theo chiếc xe của Cố Lẫm Chu. Nhưng hai chân làm sao chạy nhanh bằng bốn bánh xe? Chỉ một lát sau, xe của Cố Lẫm Chu đã bỏ tôi lại một đoạn rất xa.
Chiếc xe càng lúc càng xa dần. Tôi tủi thân, vừa khóc vừa gọi lớn về phía anh ấy: "Đợi... đợi Bạch Bạch với..."
Qua gương chiếu hậu, Cố Lẫm Chu nhìn thấy bộ dạng của tôi thì khẽ nhíu mày. Chẳng hiểu vì sao, anh ấy vô thức giảm tốc độ.
Tôi chạy đến mức gần như cạn sức, nhưng vẫn không dám dừng lại. Tôi sợ chỉ chớp mắt một cái là Cố Lẫm Chu sẽ biến mất. Thế nhưng chỉ vì sơ ý. Tôi tự vấp chân mình, chân trái đá vào chân phải.
Khi ngã xuống đất, cánh tay và đầu gối đều bỏng rát đau đớn. Nhìn chiếc xe đã đi mất dạng, tôi lại tủi thân oà khóc. Trước đây Lục Tư Ngôn vốn không thích tôi khóc, lúc nhỏ anh bảo tôi chẳng giống con trai chút nào. Nhưng cậu ấy cũng từng nói, không giống con trai cũng chẳng sao, cậu ấy sẽ luôn bảo vệ tôi.
Lớn lên rồi, Lục Tư Ngôn lại càng ghét tôi khóc. Cậu ấy luôn nói, vốn đã là đồ ngốc, khóc lên lại càng ngốc hơn. Tôi không thích Lục Tư Ngôn gọi tôi là đồ ngốc, tôi chỉ là phản ứng chậm một chút thôi.
Càng nghĩ càng buồn. Buồn đến mức tôi khóc òa thành tiếng. Nhưng mới khóc được một nửa, trước mắt tôi đã xuất hiện một chiếc khăn tay màu đen.
Tôi ngẩng đầu nhìn chủ nhân của chiếc khăn. Chính là Cố Lẫm Chu.
Nhìn người đang khóc trước mặt mình như một chú cún con bị bỏ rơi, có lẽ anh đã hiểu vì sao vừa rồi mình lại mềm lòng quay xe trở lại.
Tôi không nhận chiếc khăn tay của anh ấy, chỉ dùng tay áo lau nước mắt. Rồi ngẩng khuôn mặt đầy vui mừng nhìn anh ấy, "Anh đến đón Bạch Bạch phải không?"
03.
Cố Lẫm Chu đưa tôi về nhà mình, anh ấy còn bôi t.h.u.ố.c cho tôi.
Tôi vui đến mức trong lòng như nở đầy bong bóng, vừa nghĩ vừa thấy lâng lâng hạnh phúc.
