Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Thành Ánh Trăng Sáng Của Thái Tử - Chương 4

Cập nhật lúc: 20/09/2026 09:01

Khách đến chúc mừng, một bàn tay cũng đếm hết. Ba người là cựu thuộc hạ của Triệu Hành, hai người là các đại thẩm nàng quen ở chợ rau, còn một người là đồ tể Vương đầu phố.

Bởi vì Thẩm Vân Vãn đã đồng ý rằng giò heo trong tiệc cưới sẽ mua ở nhà ông ta.

Nhưng Thẩm Vân Vãn vẫn vui vẻ hớn hở, mặc áo cưới đỏ, đội khăn voan đỏ, được hỉ nương dìu vào động phòng.

Nàng ngồi bên mép giường, chờ Triệu Hành đến vén khăn.

Đợi hồi lâu vẫn không thấy Triệu Hành, trái lại lại chờ được một vị khách không mời mà đến.

Cánh cửa bị đá “rầm” một tiếng, một luồng gió lạnh tràn vào.

Qua lớp khăn voan, Thẩm Vân Vãn nhìn thấy một đôi giày đen thêu hoa văn vàng, chính là Thái t.ử Triệu Nguyên Cẩn.

“Thẩm Vân Vãn.”

Giọng Triệu Nguyên Cẩn đè xuống rất thấp, mang theo tức giận.

“Nàng cứ thế tự chà đạp bản thân sao? Gả cho một tên bệnh tật? Nàng có biết hắn bất cứ lúc nào cũng có thể c.h.ế.t không?”

Thẩm Vân Vãn tự tay vén khăn voan lên.

Nàng nhìn Triệu Nguyên Cẩn. Mắt hắn đỏ hoe, trông như thật sự nổi giận.

Nàng cảm thấy buồn cười:

“Điện hạ, ngài đang làm gì vậy? Ngài không cần ta nữa, chẳng lẽ còn không cho ta gả chồng?”

“Ta chưa từng nói không cần nàng!”

Triệu Nguyên Cẩn buột miệng nói ra, sau đó lập tức ngậm miệng, sắc mặt khó coi.

“Ta chỉ... ta chỉ cảm thấy ta không cưới nàng, nàng cũng không thể gả cho Cửu hoàng thúc! Hắn là cái gai trong mắt ta!”

“Vậy thì sao?”

Thẩm Vân Vãn nghiêng đầu nhìn hắn.

“Điện hạ, ngài biết không? Cửu hoàng thúc ngài...”

Nàng chỉ vào giường.

Triệu Nguyên Cẩn nhìn theo ngón tay nàng, liền thấy Triệu Hành đang dựa vào đầu giường.

Trên người hắn mặc hỉ bào đỏ thẫm, sắc mặt tuy trắng bệch nhưng giữa hàng mày vẫn mang ý cười, ung dung nhìn hắn.

Trong tay hắn còn bưng một chén trà, hơi nóng lượn lờ, dáng vẻ rõ ràng là đang ngồi xem kịch vui.

“Cửu hoàng thúc?!”

Triệu Nguyên Cẩn trợn to mắt.

“Ngươi, ngươi sao lại ở đây?”

“Động phòng của bổn vương, bổn vương không ở đây thì ở đâu?”

Triệu Hành chậm rãi nói.

Mặt Triệu Nguyên Cẩn đỏ bừng:

“Ngươi, ngươi chẳng phải bệnh đến mức không đi lại được sao?”

“Ồ.”

Triệu Hành nhấc chân lên.

“Hôm nay khỏi rồi.”

Triệu Nguyên Cẩn sững sờ.

Thẩm Vân Vãn cười tủm tỉm đi đến, ngồi bên cạnh Triệu Hành, khoác tay hắn:

“Điện hạ, Cửu hoàng thúc của ngài nói rồi, bệnh của ngài ấy chỉ có ta mới chữa được.”

Triệu Nguyên Cẩn theo bản năng hỏi:

“Bệnh gì?”

Triệu Hành đưa tay ôm lấy eo Thẩm Vân Vãn, kéo nàng lại gần lòng mình.

Sau đó nhìn Triệu Nguyên Cẩn, chậm rãi nói từng chữ:

“Bệnh... sợ... vợ.”

Đầu óc Triệu Nguyên Cẩn nổ tung.

5.

Triệu Nguyên Cẩn đứng trong động phòng, chẳng khác nào kẻ ngốc, nhìn Triệu Hành và Thẩm Vân Vãn.

“Các ngươi, các ngươi...”

Hắn lắp bắp hồi lâu.

“Các ngươi từ khi nào...”

“Sớm hơn ngươi.”

Triệu Hành nói.

“Ta quen nàng sớm hơn ngươi ba năm.”

Triệu Nguyên Cẩn sững người.

“Ba năm trước, ở trấn Thanh Hà nơi biên cương.”

Triệu Hành nói.

“Khi ấy ta còn đang đ.á.n.h trận, đi ngang qua chợ thì nhìn thấy một cô nương một mình đ.á.n.h ba tên du côn. Cô nương đó chính là Thẩm Vân Vãn.”

Triệu Nguyên Cẩn há miệng, không nói nên lời.

“Sau đó ta trở về kinh thành, trúng độc tiễn, giả bệnh sống qua ngày. Ta cứ tưởng đời này sẽ không bao giờ gặp lại cô nương ấy nữa.”

Triệu Hành nhìn Thẩm Vân Vãn, ánh mắt dịu dàng.

“Cho đến cung yến ba năm trước, ta nhìn thấy nàng bên cạnh ngươi, liếc mắt một cái đã nhận ra.”

“Cho nên...”

Giọng Triệu Nguyên Cẩn hơi run.

“Ngươi vẫn luôn biết nàng là ai? Ngươi cố ý tiếp cận nàng?”

“Ta không cố ý tiếp cận nàng.”

Triệu Hành nói.

“Là ngươi đẩy nàng đến bên cạnh ta.”

Triệu Nguyên Cẩn sững người.

“Ngươi chê nàng thô lỗ, chê nàng không có học thức, chê nàng không xứng với ngươi.”

Triệu Hành nhìn hắn, ánh mắt bình thản.

“Nhưng ngươi có từng nghĩ vì sao nàng thô lỗ không? Nàng lớn lên ở biên cương từ nhỏ. Cha nàng là Trấn Bắc Hầu, quanh năm trấn thủ biên cương. Mẹ nàng sức khỏe không tốt, một mình nàng chống đỡ cả Hầu phủ. Nàng không có thời gian học cầm kỳ thi họa, nàng phải học cách sống sót.”

Triệu Nguyên Cẩn há miệng, không nói nên lời.

“Nàng không phải thô lỗ, nàng chỉ không có thời gian để làm bộ làm tịch.”

Triệu Hành tiếp tục nói.

“Nàng mạnh hơn những kẻ quyền quý được nuông chiều các ngươi gấp trăm lần.”

Thẩm Vân Vãn ngồi bên cạnh, nghe Triệu Hành nói những lời ấy, mũi bỗng cay lên.

Nàng chưa từng nói những chuyện này với bất kỳ ai, vậy mà Triệu Hành lại biết hết.

“Ngươi... sao ngươi biết những chuyện này?”

Nàng hỏi.

Triệu Hành cúi đầu nhìn nàng, cười:

“Ta đã điều tra rồi. Từ ba năm trước, khi nhìn thấy nàng ở chợ, ta đã cho người điều tra nàng.”

Thẩm Vân Vãn sững người.

Triệu Nguyên Cẩn đứng đó, nhìn hai người họ, bỗng cảm thấy bản thân giống như một trò cười.

Hắn luôn cho rằng Thẩm Vân Vãn không xứng với mình, nhưng đến lúc này hắn mới hiểu, người không xứng với nàng lại là hắn.

“Các ngươi...”

Hắn lên tiếng, giọng hơi khàn.

“Các ngươi cố ý sao? Cố ý để ta từ hôn, cố ý để ta đến phá động phòng?”

“Ừ.”

Triệu Hành gật đầu.

Triệu Nguyên Cẩn trợn to mắt:

“Ngươi...”

“Ta biết ngươi sẽ đến.”

Triệu Hành nói.

“Từ nhỏ ngươi đã như vậy. Đồ của ngươi, cho dù ngươi không cần nữa, cũng không cho người khác chạm vào.”

Mặt Triệu Nguyên Cẩn lúc đỏ lúc trắng.

“Triệu Nguyên Cẩn.”

Triệu Hành bỗng gọi cả tên hắn, giọng nghiêm túc.

“Ngươi nên trưởng thành rồi.”

6.

Triệu Nguyên Cẩn đứng tại chỗ, im lặng rất lâu.

Sau đó hắn bỗng cười, nụ cười có chút chua xót:

“Cửu hoàng thúc, thúc thắng rồi.”

“Ta không thắng.”

Triệu Hành nói.

“Ta chỉ đi trước ngươi một bước.”

Triệu Nguyên Cẩn nhìn hắn, rồi lại nhìn Thẩm Vân Vãn. Cuối cùng hắn hít sâu một hơi:

“Các ngươi... sống cho tốt.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Đi đến cửa, hắn bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Vân Vãn:

“Thẩm Vân Vãn, sau này nếu nàng chịu uất ức, có thể đến tìm ta.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.