Sau Khi Bị Từ Hôn, Tôi Gả Cho Tam Thúc Của Anh Ta - 10
Cập nhật lúc: 19/07/2026 10:02
"Tôi không chấp nhận việc người khác dùng xuất thân để kết luận phẩm hạnh của tôi."
"Về dự án, tôi được hội đồng chuyên môn lựa chọn ẩn danh bằng chính thực lực thiết kế của mình. Tôi có thể chịu trách nhiệm hoàn toàn về công việc, không thẹn với lòng."
Vị trưởng bối kia tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, ông ta quay sang ép buộc Kỷ Thừa Uyên.
"Cậu nghe cô ta nói xem! Thừa Uyên, cậu lập tức đưa Diệp Thanh Miên ra khỏi dự án 'Miên Bạch', đồng thời cân nhắc lại cuộc hôn nhân bốc đồng này đi!"
Kỷ Dịch Thần đứng ở góc phòng, nhìn tôi bị vây hãm, trong lòng dâng lên sự hối hận tột cùng.
Anh ta muốn đứng ra nói giúp tôi một câu, nhưng đôi chân như đổ chì, anh ta hiểu mình giờ đây chẳng có tư cách gì để bảo vệ tôi nữa.
Trước khi Kỷ Dịch Thần kịp tiến lên, Kỷ Thừa Uyên đã tiến lên một bước, bàn tay rộng lớn đặt vững chãi trên vai tôi.
Anh quét ánh mắt sắc lẹm khắp phòng họp, giọng nói trầm thấp đầy uy lực vang lên.
"Người vào dự án là nhà thiết kế Diệp Thanh Miên. Người tôi cưới là vợ tôi."
Anh siết nhẹ vai tôi, tuyên bố đanh thép.
"Two việc này đều không cần các vị phê chuẩn."
Một người khác không cam lòng, cố vớt vát: "Nhưng vị trí chủ mẫu Kỷ gia..."
Kỷ Thừa Uyên lạnh lùng cắt ngang.
"Ai làm chủ mẫu, do tôi quyết định."
Cả phòng họp trong nháy mắt im phăng phắc, không một ai dám đứng ra thách thức quyền lực của người đàn ông nắm quyền tối cao.
Kỷ Thừa Uyên quay sang Tần Phong, ra lệnh truy tìm kẻ đứng sau phát tán tin đồn để khởi tố, đồng thời tuyên bố nếu ai trong Kỷ gia can thiệp vào dự án của vợ anh, người đó sẽ bị tước quyền biểu quyết ngay lập tức.
Trong giờ nghỉ giải lao của cuộc họp, tôi bước vào phòng trà bên cạnh để tìm một chút không gian yên tĩnh.
Cửa phòng mở, Lạc Tinh Nghi mỉm cười thanh lịch, chủ động mang một tách trà đến đặt trước mặt tôi.
Cô ta giữ vẻ ngoài đúng mực của một thiên kim tiểu thư, nhỏ nhẹ nói.
"Cô Diệp, tôi hoàn toàn không tin những tin đồn mập mờ của cô và nhà thiết kế Tạ trên mạng đâu."
Cô ta nhấp một ngụm trà, ánh mắt lóe lên sự khôn ngoan và tâm cơ của mình.
"Chỉ là trong hào môn này, sự thật đôi khi không quan trọng bằng cách người khác nhìn nhận."
Lạc Tinh Nghi khéo léo gieo rắc sự hoài nghi, đặt nghi vấn nhằm tạo áp lực tâm lý cho tôi.
"Nếu cô thật sự nghĩ cho tiền đồ và danh tiếng của tam thúc, có lẽ cô nên chủ động rút khỏi dự án 'Miên Bạch'. Như vậy sẽ tốt cho cả hai."
Tôi nhìn thấu trò mượn đao g.i.ế.c người của cô ta, khẽ đẩy tách trà ra, bình tĩnh đáp trả.
"Người tạo ra tin đồn mới nên rời đi, không phải người bị hại."
Nụ cười trên môi Lạc Tinh Nghi thoáng cứng lại, ánh mắt cô ta lạnh đi vài phần nhưng vẫn giữ được tư duy tỉnh táo, không hề tranh cãi tay đôi.
Kỷ Dịch Thần từ ngoài cửa bước vào, nghe thấy lời tôi nói liền đứng sững lại, trong lòng tràn ngập cảm giác bất lực và cay đắng.
Ngay sau đó, Kỷ lão phu nhân gọi riêng tôi và Kỷ Thừa Uyên vào phòng làm việc riêng của bà.
Không khí trong phòng có chút khác lạ khi vị quản gia lâu năm của Kỷ gia cũng có mặt ở đó.
Kỷ lão phu nhân nhìn tôi, giọng bà đã bớt đi vài phần nghiêm khắc, chỉ tay vào cổ tôi.
"Thanh Miên, cho ta xem chiếc mặt dây chuyền cũ của con một chút."
Tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu, tháo chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc bích có hoa văn kỳ lạ mà tôi đeo từ nhỏ ra đưa cho bà.
Vị quản gia lớn tuổi đón lấy, dùng kính lúp soi kỹ, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi rõ rệt.
Ông ta run giọng báo cáo với lão phu nhân.
"Thưa lão phu nhân, hoa văn này chính là huy hiệu độc quyền của gia tộc quyền quý họ Cố tại Kinh Thành. Hơn hai mươi năm trước, Cố gia từng thất lạc một vị thiên kim tiểu thư trong một chuyến đi."
Tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ, đầu óc ong ong.
Tôi lập tức lấy điện thoại gọi cho mẹ nuôi ở quê để xác nhận hồ sơ nhận nuôi thời thơ ấu.
Đầu dây bên kia, mẹ nuôi ngập ngừng một lát rồi thở dài: "A Miên, món đồ đó đã đeo trên cổ con từ khi viện mồ côi giao con cho mẹ, mẹ cũng không rõ nguồn gốc của nó."
Kỷ lão phu nhân nghe vậy liền muốn lập tức cho người tiến hành điều tra sâu hơn về thân thế của tôi.
Nhưng Kỷ Thừa Uyên lại bất ngờ tiến lên, cầm lấy chiếc dây chuyền từ tay quản gia và nhàn nhạt lên tiếng.
"Chuyện này để tôi xử lý."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, kinh ngạc nhận ra trên gương mặt anh không hề có một chút biểu cảm ngạc nhiên hay bất ngờ nào trước thông tin chấn động này.
Sau khi rời khỏi phòng của lão phu nhân, tôi đi nhanh theo bóng lưng của Kỷ Thừa Uyên và chặn anh lại ở góc hành lang vắng người.
Lòng tôi ngập tràn sự hoang mang và nghi ngờ.
"Anh đã biết chiếc dây chuyền này có vấn đề từ trước đúng không?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi dồn dập.
"Anh đã cho người điều tra thân thế của tôi từ trước khi chúng ta kết hôn?"
Kỷ Thừa Uyên dừng bước, anh cất chiếc dây chuyền vào túi, không hề phủ nhận hoàn toàn.
"Tôi từng cho người kiểm tra hồ sơ nhận nuôi của em, nhưng thông tin bị gián đoạn."
Tôi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn đắng, một cảm giác bị sắp đặt và che giấu khiến tôi tổn thương sâu sắc.
"Vậy vì sao anh không nói với tôi?"
"Vì chưa có bằng chứng xác thực." Anh đáp, giọng điệu vẫn điềm tĩnh.
Tôi khẽ cười giễu cợt, hỏi một câu mà tôi sợ hãi nhất.
"Cuộc hôn nhân này của chúng ta... có phải ngay từ đầu đã liên quan đến thân thế Kinh Thành của tôi không? Anh cưới tôi vì lợi ích phía sau nó?"
Kỷ Thừa Uyên nghe vậy liền biến sắc, anh dứt khoát phủ nhận: "Không liên quan."
Nhưng anh lại im lặng, không thể giải thích lý do thật sự vì sao anh lại chuẩn bị bản hợp đồng kết hôn từ trước.
Sự im lặng của anh vào lúc này giống như một nhát d.a.o, khiến sự hoài nghi và hiểu lầm trong lòng tôi càng thêm lớn.
Buổi chiều cùng ngày, học trưởng Tạ Cảnh Du chủ động tìm đến văn phòng Tập đoàn Kỷ thị.
Để dập tắt những tin đồn ác ý trên mạng, anh đi cùng đại diện pháp lý và chủ động giao nộp toàn bộ lịch trình trao đổi công việc cùng tin nhắn giữa tôi và anh.
"Giữa tôi và cô Diệp chỉ có quan hệ đồng nghiệp thuần túy, tin đồn trên mạng hoàn toàn là vu khống." Tạ Cảnh Du thẳng thắn tuyên bố.
Sau khi hoàn tất thủ tục chứng cứ, Tạ Cảnh Du nhìn sang tôi, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi xách nơi tôi vừa cất mặt dây chuyền cũ.
Anh nhíu mày, như nhớ ra điều gì đó từ quá khứ sáu năm trước.
"Thanh Miên, anh nhớ ra rồi. Sáu năm trước khi em gặp vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng đó, anh đã chạy đến bệnh viện cũ."
Tạ Cảnh Du nhìn sang Kỷ Thừa Uyên đang ngồi trầm mặc cách đó không xa, rồi quay lại nói với tôi.
"Lúc đó có một người đàn ông bị thương rất nặng ở cánh tay, áo sơ mi đẫm m.á.u đã bế em vào phòng cấp cứu. Nhưng trước khi anh kịp nhìn rõ mặt, người đó đã âm thầm rời đi."
Anh lắc đầu, khẳng định một sự thật chấn động.
