Sau Khi Bị Từ Hôn, Tôi Gả Cho Tam Thúc Của Anh Ta - 17

Cập nhật lúc: 19/07/2026 10:03

Hai ngày sau, tại phòng tiếp khách riêng của bệnh viện.

Một bầu không khí trang nghiêm bao trùm khi kết quả xét nghiệm ADN chính thức được bác sĩ phụ trách gửi đến tận tay tôi.

Tờ giấy trắng mực đen khẳng định một sự thật chấn động: tôi chính là vị thiên kim tiểu thư ruột thịt đã thất lạc nhiều năm của Cố gia - gia tộc quyền quý bậc nhất Kinh Thành.

Chiếc mặt dây chuyền cũ mà tôi đeo từ nhỏ chính là tín vật độc quyền của Cố gia, được làm riêng cho tôi khi vừa chào đời.

Năm đó, một vụ bắt cóc tàn khốc liên quan đến tranh chấp tài sản nội bộ đã khiến tôi bị bỏ rơi và thất lạc.

Sau nhiều lần bị chuyển qua các viện mồ môi, tôi may mắn được mẹ nuôi tìm thấy và một tay nuôi nấng thành người.

Cố phu nhân đứng đối diện tôi, bà khóc nấc lên vì xúc động, muốn ôm tôi nhưng vẫn kìm nén để không làm tôi cảm thấy bị ép buộc.

Tôi cần có thời gian để tiếp nhận thân phận mới này, nhưng tôi không hề có ý định dựa vào hào môn Kinh Thành để đổi đời hay xem thường quá khứ.

Tôi quay sang, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay thô ráp của mẹ nuôi, dịu dàng nói.

"Dù con là ai, mẹ vẫn là người mẹ duy nhất đã nuôi con khôn lớn."

Đại diện Cố gia và Cố phu nhân nghe vậy đều vô cùng cảm động, họ hoàn toàn tôn trọng quyết định của tôi.

Tôi quyết định giữ lại tên Diệp Thanh Miên để tri 恩 mẹ nuôi, chưa vội đổi sang họ Cố, và Kỷ Thừa Uyên đứng bên cạnh luôn im lặng, tuyệt đối không can thiệp hay thay tôi đưa ra bất kỳ quyết định cảm tính nào.

Sau khi tôi xuất viện, một cuộc họp đối chất khẩn cấp được tổ chức tại phòng an ninh bảo mật của Tập đoàn Kỷ thị dưới sự chủ trì của Kỷ Thừa Uyên.

Tần Phong lần lượt trình bày toàn bộ chuỗi chứng cứ dữ liệu và camera điều tra được cho tất cả mọi người cùng xem, bao gồm cả cảnh sát hình sự.

Đầu tiên là dữ liệu lịch trình di chuyển riêng của tôi bị rò rỉ từ một tài khoản đối tác chiến lược.

Kế tiếp là các đoạn tin nhắn và lịch sử chuyển khoản chứng minh Lạc Tinh Nghi đã chủ động cung cấp thông tin và bức ảnh cũ cho một người đàn ông trung gian.

Đáng nói hơn, gã trung gian này lại chính là nội gián làm việc cho tập đoàn đối thủ không đội trời chung của Kỷ thị.

Camera bãi đỗ xe cũng ghi lại rõ ràng cảnh có người tiếp cận phá hoại phanh xe của tôi, và hồ sơ vụ t.a.i n.ạ.n sáu năm trước cũng từng bị chính nhóm người này truy cập.

Tất cả là một âm mưu lớn do một thành viên thuộc nhánh phụ Kỷ gia cấu kết với đối thủ bên ngoài nhằm triệt hạ Kỷ Thừa Uyên bằng cách tấn công vào điểm yếu duy nhất của anh—chính là tôi.

Lạc Tinh Nghi đứng trước các điều tra viên, gương mặt tái mét, hoảng loạn tìm cách giải thích để tự bảo vệ mình.

"Tôi chỉ muốn gửi thông tin cho họ để tạo áp lực dư luận, bôi nhọ danh tiếng và ép cô ta rời khỏi dự án 'Miên Bạch' thôi! Tôi thề là tôi không hề biết bọn họ là kẻ thù của Kỷ thị, tôi không muốn g.i.ế.c người!"

Tôi nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng, bình tĩnh lên tiếng chặn đứng lời ngụy biện.

"Không trực tiếp ra tay không có nghĩa là vô tội. Cô biết rõ những thông tin riêng tư đó sẽ gây nguy hiểm cho tôi, nhưng cô vẫn ích kỷ cung cấp cho bọn họ vì mục đích bẩn thỉu của mình."

Lạc Tinh Nghi cứng họng, hoàn toàn sụp đổ trước những bằng chứng pháp lý đanh thép, cô ta chính thức bị chấm dứt mọi hợp tác và phải đối diện với sự trừng phạt của pháp luật.

Ngay sau đó, cuộc họp hội đồng gia tộc Kỷ gia được diễn ra dưới sự chủ trì của Kỷ lão phu nhân để xử lý những sai phạm nội bộ.

Quá trình điều tra sâu hơn phát hiện, Kỷ Dịch Thần vì quá tin tưởng và muốn bao che cho Lạc Tinh Nghi nên đã tự ý cho cô ta sử dụng quyền truy cập nội bộ cấp cao của mình.

Hắn bỏ qua mọi cảnh báo an ninh, làm rò rỉ dữ liệu dự án và vô tình tạo ra một lỗ hổng nghiêm trọng để kẻ thù lợi dụng gây ra vụ t.a.i n.ạ.n suýt cướp đi mạng sống của tôi.

Sự hèn nhát, thiếu trách nhiệm và bất lực của hắn trong việc phân biệt giữa tình cảm cá nhân và lợi ích tập đoàn đã khiến các cổ đông hoàn toàn phẫn nộ.

Kỷ lão phu nhân thất vọng nhìn đứa cháu trai, bà đập tay xuống bàn, tuyên bố đình chỉ mọi chức vụ của hắn trong tộc.

Kỷ Thừa Uyên đứng dậy, lạnh lùng công bố quyết định dứt khoát của ban điều hành.

"Kỷ Dịch Thần không còn nằm trong danh sách người thừa kế của Kỷ gia."

Quyết định này chính thức tước bỏ toàn bộ tương lai hào môn của hắn, đẩy hắn xuống vực sâu vì chính sự ích kỷ của mình.

Kỷ Dịch Thần không hề phản kháng, hắn nhìn tôi bằng ánh mắt đỏ hoe, tuyệt vọng hỏi một câu cuối cùng.

"Thanh Miên, nếu sáu năm trước anh không hèn nhát im lặng trước hiểu lầm, nếu hôm đó anh không ích kỷ chia tay em... thì chúng ta có khác đi không?"

Tôi nhìn hắn, ánh mắt bình thản như nhìn một người xa lạ, dứt khoát c.h.ặ.t đứt mọi ảo tưởng của hắn.

"Không có nếu như. Chuyện của chúng ta đã thực sự kết thúc từ ngày anh lựa chọn quay lưng bước về phía người khác rồi."

Sau khi cuộc họp kết thúc, tại hành lang vắng người bên ngoài phòng hội nghị.

Kỷ Dịch Thần chạy đuổi theo bước chân của tôi, cầu xin tôi cho hắn được nói lời xin lỗi lần cuối cùng.

Hắn quỳ một gối xuống, giọng nói nghẹn ngào trong sự hối hận muộn màng.

"Anh sai rồi, Thanh Miên. Sáu năm qua anh đã coi tình yêu và sự bao dung của em là điều hiển nhiên, anh nghĩ em sẽ mãi đứng ở phía sau để chờ đợi anh."

"Anh đã hèn nhát dùng áp lực gia đình làm cái cớ để che giấu sự d.a.o động ích kỷ của bản thân khi Lạc Tinh Nghi trở về, đến khi em thực sự rời đi, anh mới hiểu mình đã đ.á.n.h mất báu vật lớn nhất đời mình."

Hắn ngước nhìn tôi, giọng cầu xin: "Xin em hãy tha thứ cho anh..."

Tôi đứng im, nhìn thẳng vào sự t.h.ả.m hại của hắn, thanh thản đáp.

"Tôi không còn hận anh nữa."

Kỷ Dịch Thần vừa lóe lên một tia hy vọng, ngẩng đầu lên thì câu nói tiếp theo của tôi đã dập tắt tất cả.

"Nhưng tha thứ không có nghĩa là sẽ quay lại. Tôi đã có người đàn ông mà tôi muốn dùng cả đời để yêu thương rồi."

Đúng lúc đó, Kỷ Thừa Uyên từ trong phòng họp sải bước đi ra, tôi không một chút do dự, chủ động tiến lên nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh trước mặt hắn.

Chúng tôi mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau, không cần thêm bất kỳ lời giải thích thừa thãi nào nữa.

Kỷ Dịch Thần nhìn bàn tay đan c.h.ặ.t của hai chúng tôi, cả người như mất hết sức lực, hắn rốt cuộc đã hiểu ra tôi không còn thuộc về hắn nữa, tình yêu sáu năm đã bị hắn tiêu hao sạch sẽ.

Một tuần sau, tại phòng làm việc của bộ phận thiết kế Tập đoàn Kỷ thị.

Sức khỏe của tôi đã hoàn toàn hồi phục, tôi chính thức trở lại làm việc để hoàn thiện những công đoạn cuối cùng của bộ sưu tập "Miên Bạch".

Học trưởng Tạ Cảnh Du đứng bên cạnh bàn làm việc, giúp tôi chỉnh sửa lại các chi tiết phối màu trên bản phác thảo cuối cùng.

Anh nhìn thấy chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của tôi, ánh mắt khẽ động nhưng nụ cười vẫn vô cùng lịch thiệp, trưởng thành.

"Thanh Miên, anh từng nghĩ lần này mình trở về nước vẫn còn kịp để theo đuổi em thêm một lần nữa."

Tạ Cảnh Du khẽ thở dài, nhưng ánh mắt tràn đầy sự chúc phúc chân thành.

"Nhưng hiện tại anh hiểu rõ rồi, người em luôn chờ đợi và hướng lòng về chưa từng là anh."

Tôi nhìn anh, lòng dâng lên sự áy náy: "Học trưởng, xin lỗi anh..."

Tạ Cảnh Du khoát tay, mỉm cười lắc đầu: "Em không nợ anh điều gì cả, giữa chúng ta là cộng sự và học trưởng tốt. Chỉ cần em hạnh phúc là đủ rồi."

Anh chủ động lùi lại về đúng vị trí bạn bè, không dùng bất kỳ thủ đoạn nào để gây áp lực cho cuộc hôn nhân của tôi.

Đường Vãn Ca đứng ở cửa phòng nhìn thấy cảnh tượng nhẹ nhàng này liền thở phào một cái nhẹ nhõm.

Cô ấy lập tức lấy điện thoại ra, lén lút nhắn một tin nhắn mật cho Kỷ Thừa Uyên: "Kỷ tổng yên tâm, tình địch lớn nhất đã chính thức rút lui, anh không cần ghen nữa đâu nhé!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Bị Từ Hôn, Tôi Gả Cho Tam Thúc Của Anh Ta - Chương 17: 17 | MonkeyD