Sau Khi Bị Từ Hôn, Tôi Gả Cho Tam Thúc Của Anh Ta - 8
Cập nhật lúc: 19/07/2026 10:02
Sau buổi triển lãm, chúng tôi di chuyển vào phòng làm việc của nhóm thiết kế.
Tạ Cảnh Du lật xem toàn bộ hồ sơ dự án "Miên Bạch" một cách vô cùng nghiêm túc.
Anh lập tức chỉ ra những điểm cải tiến độc đáo trong nét vẽ của tôi, điều mà những đồng nghiệp khác chưa từng nhận ra.
Không giống những kẻ chỉ chăm chăm soi mói danh phận vợ chủ tịch của tôi, Tạ Cảnh Du đ.á.n.h giá tôi hoàn toàn bằng năng lực chuyên môn.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên bản vẽ, đề nghị.
"Anh muốn cùng em hợp tác thiết kế sản phẩm chủ đạo cho triển lãm quốc tế sắp tới."
Tôi rất hứng thú về mặt chuyên môn, nhưng vẫn tỉnh táo lật mở bản thiết kế hợp tác, thẳng thắn yêu cầu.
"Mọi quyền lợi và phần việc của hai bên phải được ghi rõ trong văn bản, tránh tạo ra những hiểu lầm không đáng có."
Tạ Cảnh Du nghe vậy liền khẽ cười, ánh mắt tràn đầy sự hoài niệm.
"Em vẫn giống trước đây. Mềm lòng với người khác, nhưng luôn nghiêm khắc với chính mình."
Lúc này, Kỷ Dịch Thần đang đứng ngoài cửa phòng làm việc, vô tình nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại.
Anh ta nhìn sự ăn ý giữa tôi và Tạ Cảnh Du, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Lần đầu tiên, Kỷ Dịch Thần hoảng loạn nhận ra, có những người đàn ông ưu tú còn hiểu và trân trọng tài năng của tôi hơn anh ta gấp nhiều lần.
Giờ nghỉ trưa, tại khu vực sảnh nghỉ của tầng thiết kế.
Tạ Cảnh Du đứng bên cạnh máy pha cà phê, chủ động đưa cho tôi một ly.
"Tối nay em rảnh không? Chúng ta cùng dùng bữa để bàn kỹ hơn về bản thiết kế hợp tác."
Tôi khéo léo từ chối lời mời, giữ đúng khoảng cách của một người đã có gia đình.
"Xin lỗi học trưởng, buổi tối tôi có việc bận rồi. Có chuyện gì chúng ta cứ trao đổi trong giờ hành chính nhé."
Tạ Cảnh Du nhìn tôi, anh thở dài một tiếng, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối nhưng vô cùng thẳng thắn.
"Anh biết em đã kết hôn. Anh cũng biết mình trở về quá muộn."
Anh bước lại gần một bước, nghiêm túc nhìn vào mắt tôi.
"Nhưng anh vẫn muốn hỏi một câu. Cuộc hôn nhân này có thật sự khiến em hạnh phúc không?"
Tôi không hề né tránh, bình tĩnh và kiên định trả lời anh.
"Đây là lựa chọn của tôi. Tôi không hối hận."
Tạ Cảnh Du nhìn sự kiên quyết của tôi, anh không hề ép buộc hay đeo bám thô lỗ.
"Anh hiểu rồi. Nhưng anh sẽ vẫn chờ, cho đến khi em thật sự xác định được trái tim mình."
Ở góc tường phía sau, Lạc Tinh Nghi đã nghe được một phần cuộc đối thoại này.
Cô ta khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự tính toán.
Chỉ vài giờ sau, tin đồn "nhà thiết kế quốc tế công khai theo đuổi vợ chủ tịch" đã âm thầm lan rộng khắp các phòng ban trong tập đoàn.
Chiều hôm đó, một cuộc họp liên phòng ban khẩn cấp được tổ chức tại hội trường lớn của Kỷ thị.
Không khí phòng họp vô cùng căng thẳng khi tin đồn đã lên đến đỉnh điểm.
Một vị quản lý thuộc phe Lạc gia đứng lên, cố ý chỉ trích.
"Mối quan hệ riêng tư mập mờ giữa Diệp Thanh Miên và Tạ Cảnh Du đang làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của dự án."
Lạc Tinh Nghi ngồi bên cạnh, không trực tiếp công kích nhưng lại khéo léo thêm dầu vào lửa.
"Để tránh tai tiếng không đáng có cho Kỷ thị, tôi đề nghị nên thay đổi người phụ trách chính của bộ sưu tập."
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, vừa định đứng dậy tự mình giải thích bằng chứng cứ chuyên môn thì cửa hội trường đột ngột bị đẩy ra.
Kỷ Thừa Uyên bước vào, khí chất áp đảo của người đứng đầu gia tộc khiến cả phòng họp lập tức rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Anh không nhìn bất kỳ ai, sải bước đi thẳng đến bên cạnh tôi, một tay đặt lên lưng ghế của tôi đầy chiếm hữu.
Anh quét ánh mắt lạnh lẽo khắp lượt những người có mặt, giọng nói trầm thấp vang lên rõ ràng.
"Quan hệ của cô ấy với Tạ Cảnh Du là hợp tác chuyên môn."
Anh dừng lại một nhịp, cao giọng khẳng định danh phận của tôi trước toàn bộ công ty.
"Còn quan hệ với tôi... Diệp Thanh Miên là vợ tôi. Có vấn đề gì sao?"
Cả hội trường im phăng phắc, không một ai dám ho he nửa lời trước lời tuyên bố đanh thép của chủ tịch.
Anh lạnh nhạt ra lệnh mọi quyết định liên quan đến dự án phải dựa trên kết quả chuyên môn, cấm tuyệt đối việc dùng đời tư để công kích.
Sau khi cuộc họp kết thúc, tại hành lang vắng người bên ngoài phòng họp.
Tạ Cảnh Du chủ động đứng lại, chặn đường Kỷ Thừa Uyên để nói chuyện riêng.
Tôi đứng cách đó không xa, có thể nghe thấy cuộc đối thoại trưởng thành giữa hai người đàn ông.
Tạ Cảnh Du thẳng thắn đối diện với người đàn ông quyền lực nhất Lăng Thành, không hề sợ hãi.
"Tôi không phủ nhận mình từng thích Thanh Miên, và hiện tại cũng vậy."
Anh nhìn Kỷ Thừa Uyên, hỏi một câu đầy khiêu khích.
"Kỷ tổng, anh thật sự yêu cô ấy, hay chỉ cần một người vợ hợp pháp phù hợp với gia tộc?"
Kỷ Thừa Uyên đứng chắp tay sau lưng, phong thái điềm tĩnh và trưởng thành của anh hoàn toàn áp đảo đối phương.
Anh không thèm trả lời trực tiếp câu hỏi đó, chỉ nhàn nhạt lên tiếng.
"Cô ấy đã lựa chọn tôi. Cậu nên tôn trọng lựa chọn ấy."
Tạ Cảnh Du nhướng mày.
"Tôi tôn trọng cô ấy, nhưng tôi chưa chắc đã tin tưởng anh có thể cho cô ấy hạnh phúc."
Bầu không khí giữa hai người căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Tôi bước nhanh tới, chủ động đứng sát bên cạnh Kỷ Thừa Uyên, nhìn về phía Tạ Cảnh Du.
"Học trưởng, cảm ơn sự quan tâm của anh. Nhưng chuyện của tôi, tôi sẽ tự quyết định."
Lần đầu tiên, tôi chủ động chọn đứng về phía chồng mình trước mặt người đàn ông khác.
Khi tôi một mình đi xuống bãi đỗ xe ngầm của Kỷ thị để lấy tài liệu, Kỷ Dịch Thần đột ngột lao ra chặn đường.
Gương mặt anh ta tràn đầy sự hoảng loạn và ghen tuông khi thấy Tạ Cảnh Du xuất hiện xung quanh tôi.
"Thanh Miên! Em thật sự quên sáu năm bên nhau rồi sao? Tạ Cảnh Du trở về chắc chắn là có ý đồ với em!"
Anh ta thở dốc, cố nắm lấy vai tôi.
"Em đừng để bị lừa, anh ta không tốt đẹp gì đâu!"
Tôi lạnh lùng lùi lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt chán ghét.
"Dù anh ấy có ý gì, cũng không liên quan đến anh."
Kỷ Dịch Thần mất bình tĩnh, hét lên.
"Anh từng là người hiểu em nhất! Không ai hiểu em bằng anh!"
Tôi dừng bước, khẽ bật cười mỉa mai, ném cho anh ta một câu hỏi chí mạng.
"Nếu thật sự hiểu tôi, vì sao anh lại dùng xuất thân để làm nhục tôi?"
Kỷ Dịch Thần cứng họng, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run lên vì không thể phản bác.
Đúng lúc đó, Kỷ Thừa Uyên bước ra từ phía sau xe, anh dứt khoát kéo tôi ra sau lưng mình để bảo vệ.
Anh không thèm tranh cãi với đứa cháu trai, chỉ dùng giọng điệu của trưởng bối lạnh lạt răn đe.
"Tập trung vào công việc của cậu đi, và giữ đúng khoảng cách với trưởng bối."
Kỷ Dịch Thần đứng trơ mắt nhìn chúng tôi rời đi, sự hối hận tăng sâu cào xé tâm can anh ta khi nhận ra bản thân từng có rất nhiều lựa chọn nhưng đã tự tay đẩy tôi đi.
Những ngày sau đó, mức độ chiếm hữu của Kỷ Thừa Uyên ngày càng lộ rõ, phá vỡ mọi điều khoản hợp đồng trước đây.
Anh vẫn luôn miệng nói mình bận rộn, nhưng tối nào cũng có mặt ở nhà đúng giờ.
Buổi sáng, anh đích thân lái xe đưa cô đến công ty.
Buổi tối, chiếc Rolls-Royce của anh luôn túc trực ở sảnh để đón cô tan làm.
Khi tôi ngồi ôm máy tính làm việc trên sofa, anh cũng mang tập tài liệu đến ngồi ngay bên cạnh để xử lý công việc.
Đến giờ đi ngủ, anh liền tự nhiên kéo tôi vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Mỗi khi tôi lên tiếng nhắc nhở về điều khoản không can thiệp đời tư trong bản thỏa thuận kết hôn, anh đều trả lời bằng vẻ mặt vô cùng bình thản.
"Tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của chồng."
Không chỉ vậy, tôi phát hiện anh rất hay cúi xuống hôn nhẹ lên trán, lên tóc hoặc khẽ chạm vào khóe môi tôi.
Những nụ hôn không quá mãnh liệt nhưng vô cùng kiên định, không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để tránh né.
