Sau Khi Bị Tước Đoạt Tất Cả, Tôi Phong Thần Trở Về - Chương 29: Cảnh Báo Vả Mặt
Cập nhật lúc: 13/01/2026 03:09
"..."
Xung quanh tĩnh lặng trong giây lát, nụ cười của Tả Tình Nhã tắt ngấm.
Tư Phù Khuynh khựng lại, cũng có chút bất ngờ.
Cô hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào người đàn ông trong xe: "Sao lại đổi xe rồi?"
Chiếc xe này đúng là thương hiệu nổi tiếng thế giới, vẻ ngoài cũng oách hơn nhiều, nhưng so với chiếc xe do Mặc gia chế tạo thì vẫn kém xa lắc.
"Ừ." Giọng điệu Úc Tịch Hành không nhanh không chậm, hắn chống đầu nhìn cô, "Nhiều tiền."
Tư Phù Khuynh: "..."
Đáng ghét!
Tên ông chủ lòng dạ đen tối này là cố ý!
Cô nhìn hắn vài giây, rồi vẫn mở cửa xe, chui vào trong.
Mọi người xung quanh chỉ thấy chiếc xe này một lần nữa phóng v.út đi, lần này ngay cả khói xe cũng chẳng để lại.
Ngón tay Tả Huyền Ngọc siết c.h.ặ.t, móng tay đã vô thức bấm sâu vào lòng bàn tay.
Úc Diệu cũng im lặng nhìn chiếc siêu xe biến mất ở cuối con đường.
"Tôi, tôi nhìn không nhầm chứ?" Gã công t.ử lắp bắp, "Xe mới của MS, bản giới hạn toàn cầu mười chiếc."
Loại xe giới hạn này đều sẽ không được bán trên thị trường, đã sớm được đặt trước nội bộ hết rồi.
Hắn cũng là nhìn thấy trên trang web chính thức.
Lúc đó còn tiếc nuối nói với Úc Diệu là cũng chỉ có thể ngắm thôi.
Ai ngờ đâu, quay đầu lại đã có người lái chiếc xe này đến đón Tư Phù Khuynh.
Là ai?
Mặt gã công t.ử đau rát, hắn rất xấu hổ: "Huyền Ngọc tiểu thư, chiếc xe đó là?"
Úc Diệu cũng nhìn sang.
Đối mặt với Úc Diệu, biểu cảm của Tả Huyền Ngọc dịu dàng hơn nhiều, cô ta gật đầu: "Mấy hôm trước cũng có một chiếc xe đến đón cô ấy, chắc là người trong giới giải trí thôi."
Những người có mặt ở đây đều là kẻ tinh ranh, đều có thể nghe ra ẩn ý trong câu nói này.
Tư Phù Khuynh không quyền không thế không tiền, đương nhiên không thể là do cô tự mua xe.
Mấy tay kim chủ, cũng thật là đủ loạn.
Nghe Tả Huyền Ngọc nói vậy, nỗi bực bội vô cớ trong lòng Úc Diệu cũng tan biến sạch sẽ.
Hắn thu hồi ánh mắt, thần sắc nhàn nhạt: "Đi thôi."
Tư Phù Khuynh tự cam chịu sa ngã, thì có liên quan gì đến hắn.
**
Trên xe.
"Hôm nay lái xe thế này mới ra dáng chứ." Tư Phù Khuynh vỗ tay, "Tam Tam, thể hiện không tồi."
Tay Phượng Tam đang cầm vô lăng run lên, trái lương tâm nhận lấy lời khen: "Tư tiểu thư, cô quá khen rồi."
Đoạn đường này quá hẹp, vốn dĩ cậu ta định đi lên phía trước quay đầu xe, thì nghe thấy anh Chín nhà mình nói hai chữ——
Tốc độ.
Trong lúc tình thế cấp bách, cậu ta gạt thẳng sang số lùi.
Úc Tịch Hành nghe vậy ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại trên tóc cô gái, bỗng nhiên nghiêng người, đưa tay phủi nhẹ.
Đầu ngón tay hắn lạnh lẽo, lòng bàn tay ấm áp.
Cái chạm lướt qua này, dường như khiến cả dây đàn trong tim cũng khẽ rung lên.
Trong mùi hương hoa quế thoang thoảng của đêm trăng, Tư Phù Khuynh nhìn thấy trong tay Úc Tịch Hành có thêm một chiếc lá rụng.
Không biết rơi lên đầu cô từ lúc nào.
"Vẫn là ông chủ tốt." Tư Phù Khuynh lại giơ ngón cái lên, "Ông chủ, anh là tuyệt nhất, nhưng có phải anh bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế không?"
Đuôi lông mày Úc Tịch Hành khẽ động.
"Tư tiểu thư, tôi và anh Chín đã xem chương trình của cô." Phượng Tam kịp thời lên tiếng, giọng khô khốc, "Cô thật lợi hại, tập sau là có thể thấy học viên cô dẫn dắt rồi nhỉ?"
"Đừng." Tư Phù Khuynh lập tức mặt không cảm xúc, "Tốt nhất là không ai chọn tôi, tôi muốn làm một con cá mặn nhỏ, mỗi ngày phơi cái bụng nhỏ."
Phượng Tam: "..."
Quả nhiên cậu ta không nên ôm hi vọng quá lớn.
Xe chạy được một đoạn, ra đến đường lớn.
Vài phút sau, Tư Phù Khuynh đột nhiên lên tiếng: "Khoan đã, dừng xe——"
Phượng Tam theo bản năng nhìn Úc Tịch Hành qua gương chiếu hậu.
Úc Tịch Hành mở miệng: "Dừng."
Phượng Tam lập tức dừng xe.
Cậu ta còn chưa kịp hỏi Tư Phù Khuynh muốn làm gì, đã thấy cô vui vẻ xuống xe, chạy sang bên kia đường mua một cây kẹo hồ lô, lúc này mới quay lại xe.
Lần đầu tiên Úc Tịch Hành có thêm vài phần bất lực, hắn khẽ thở dài: "Đừng để dính vào quần áo."
"Không đâu." Tư Phù Khuynh c.ắ.n một miếng sơn tra, "Bẩn tôi sẽ giặt, đảm bảo sạch sẽ."
Úc Tịch Hành "ừ" một tiếng, khép đôi mắt lại, dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Góc nghiêng của hắn đắm chìm trong ánh nắng vàng nhạt, giống như bạch ngọc nhuốm màu hổ phách.
Tư Phù Khuynh vừa ăn, vừa ngắm, vô cùng thích thú.
Phượng Tam có chút mờ mịt.
Tư tiểu thư không sợ anh Chín, mà anh Chín nhà cậu ta hình như cũng quá dung túng cho Tư tiểu thư rồi.
Úc Tịch Hành không phải là người nói nhiều, xưa nay tiếc chữ như vàng.
Những năm này, câu mà Phượng Tam nghe Úc Tịch Hành nói với mình nhiều nhất là——
Cậu làm hộ vệ như thế đấy à?
Mỗi lần nghe câu này, cậu ta cảm giác như hồi nhỏ bị mẹ gọi cả họ tên.
Phượng Tam không thể hiểu nổi, đành chọn cách lái xe.
**
Bên kia.
Căn cứ huấn luyện "Thanh Xuân Thiếu Niên".
Tập thứ hai của chương trình đã phát sóng xong, thứ hạng của các thực tập sinh cũng có sự thay đổi tương ứng.
Lộ Yếm và Tạ Dự vẫn vững vàng ở vị trí thứ nhất và thứ hai, Lộ Yếm còn vượt Tạ Dự hơn một nghìn vạn phiếu bầu.
Nhưng thực tế nhìn từ hậu đài, ngược lại số phiếu của Tạ Dự nhiều hơn.
Người hâm mộ hoàn toàn không biết Tạ Dự bị ém phiếu.
Còn Mục Dã rớt thẳng ra khỏi top 20.
Nếu giai đoạn sau Thiên Nhạc Truyền Thông không bảo vệ cậu ta, Mục Dã về cơ bản là hết duyên với việc ra mắt (debut).
Ngay cả bản thân cậu ta cũng không ngờ mình lại ngã một vố đau đến vậy.
Lúc này, các thực tập sinh đều đang điền đơn đăng ký phân lớp trong ký túc xá.
"Anh Tạ, anh định chọn ai?" Hứa Tích Vân có chút buồn rầu, "Vocal (hát) và Dance (nhảy) của em đều không ổn lắm, chọn ai cũng bị loại thôi đúng không?"
"Hát hò của cậu đúng là cần phải cải thiện." Tạ Dự nhận lấy tờ đơn đăng ký, "Nhưng tôi thấy dạo này cậu nhảy tốt lên nhiều rồi."
Hứa Tích Vân gãi đầu: "Thì tự nhiên thông suốt thôi."
Cậu ta cũng khá thắc mắc.
Tư Phù Khuynh chỉ điểm cho cậu ta không nhiều, sao cậu ta lại học được ngay nhỉ?
Hứa Tích Vân còn đang suy nghĩ, Tạ Dự đã cầm b.út lên, viết xuống một cái tên.
"Anh Tạ, anh chọn ai thế?" Hứa Tích Vân ngó đầu vào, "Cô Lâm?"
Tạ Dự được mệnh danh là "ông hoàng sân khấu".
Video nhảy solo của cậu ta đã phá mốc hai mươi triệu lượt xem.
Chọn tổ vũ đạo sẽ giúp ích cho cậu ta nhiều hơn.
Tạ Dự gấp tờ đơn đăng ký lại, lơ đãng nói: "Đến lúc đó sẽ biết."
"Thôi kệ, không quan tâm nữa, em sẽ chọn Tư Phù Khuynh." Hứa Tích Vân lúc này quả quyết bắt đầu viết, "Anh Tạ, không sợ anh cười em đâu, em cảm thấy cô ấy rất lợi hại, cô ấy chắc chắn đã giấu giếm thực lực!"
Cậu ta cũng không định ra mắt, nhưng ít nhất không thể để lại tiếc nuối.
Tạ Dự nhướng mày.
Hứa Tích Vân viết xong, cùng Tạ Dự nộp đơn đăng ký cho nhân viên công tác.
Đơn đăng ký nhanh ch.óng được chuyển đến phòng giáo viên hướng dẫn.
Lâm Khinh Nhan nhận được một xấp đơn đăng ký thuộc về mình.
Ước tính sơ sơ ít nhất cũng có bốn mươi tờ.
Tổng cộng có 101 thực tập sinh, mỗi giáo viên tối đa chỉ được chọn hai mươi lăm người.
Điều này có nghĩa là sẽ có rất nhiều thực tập sinh bị loại bỏ.
"Cô Lâm, Tạ Dự là tuyển thủ toàn năng, nhưng có vẻ nhảy tốt hơn." Giáo viên thanh nhạc nói, "Cậu ấy chắc chắn chọn cô rồi nhỉ? Xấp đơn đăng ký của cô dày thật đấy."
Lâm Khinh Nhan cười cười: "Chắc chắn rồi, hiệu ứng sân khấu của Tạ Dự rất bùng nổ."
Không chọn cô ta, chẳng lẽ chọn Tư Phù Khuynh hát nhảy đều vô dụng?
Những người cô ta chọn còn thừa lại, mới đến lượt Tư Phù Khuynh.
Lâm Khinh Nhan lấy b.út ra, lật mở xấp đơn đăng ký.
