Sau Khi Bị Tước Đoạt Tất Cả, Tôi Phong Thần Trở Về - Chương 3: Dận Hoàng

Cập nhật lúc: 13/01/2026 03:05

"Chị hai, chị bảo vệ nó làm gì?" Tả Tình Nhã uất ức, "Em mới là em gái chị, sao chị lại nói đỡ cho nó?"

Tả Huyền Ngọc ngẩng đầu, giọng nhẹ nhàng: "Chính vì nó là người ngoài, chị mới phải dạy bảo em, nó tự cam chịu sa ngã cũng chẳng ai thèm nói gì."

"Còn em thân là đích tiểu thư của Tả gia, phải chú ý lời ăn tiếng nói, đừng để mất mặt trong giới danh viện."

"Nhưng em cứ chướng mắt nó." Tả Tình Nhã bĩu môi, mắt bỗng nhiên sáng lên, "Em nhớ trong phòng nó còn khá nhiều đồ tốt, dù sao nó cũng sắp phải cút rồi, em cứ lấy đồ về trước đã."

Cô ta đứng dậy, lạch cạch chạy lên lầu.

Lần này Tả Huyền Ngọc không ngăn cản.

Bất luận thế nào, Tư Phù Khuynh những năm này đều dùng tiền của Tả gia, đồ trong phòng cô, cũng đều nên thuộc về Tả gia.

Tả Huyền Ngọc uống xong ly cà phê đen, soi gương dặm lại son môi, sau đó xách túi xách đi làm.

Trên lầu.

Phòng ngủ của Tư Phù Khuynh nằm trong cùng ở tầng bốn, ngoài ra, tầng này đều là phòng cho khách.

Tả Tình Nhã có chìa khóa dự phòng lấy từ chỗ Tả phu nhân, rất dễ dàng đi vào.

Phòng ngủ này không lớn, chỉ có một chiếc giường, kèm theo một cái bàn có giá sách.

"Bày nhiều sách thế này cho ai xem." Thần thái Tả Tình Nhã không giấu nổi vẻ khinh miệt, "Đến bằng tốt nghiệp cấp hai còn không có, đúng là kẻ lọt lưới của giáo d.ụ.c chín năm."

Cô ta lờ đi giá sách, đi đến trước bàn, cầm lấy mấy hộp trang sức miễn cưỡng lọt mắt, lại lầm bầm một tiếng: "Đồ kiết xác."

Còn tưởng vớ được món gì ngon.

Tả Tình Nhã xoay người, đang định rời đi.

"Rầm!"

Cả người cô ta bỗng nhiên bị một lực mạnh ép c.h.ặ.t vào tường, lưng tê rần, cổ tay lại càng đau nhói.

Tay Tả Tình Nhã mềm nhũn, hộp rơi đầy đất.

"Thích làm ăn trộm thế à?" Giọng cô gái lơ lửng, mang theo ý cười nhàn nhạt, "Có gan ăn trộm, mày có bản lĩnh cầm đi không?"

Tả Tình Nhã giật nảy mình, không nhịn được hét lên một tiếng: "Tư Phù Khuynh, là mày? Mày muốn làm gì?!"

Một năm trước Tư Phù Khuynh theo nhóm Tinh Không Thiếu Nữ về nước, lúc nào cũng trang điểm đậm lòe loẹt, môi tím, lông mày trắng.

Lúc này cô để mặt mộc, Tả Tình Nhã suýt chút nữa không nhận ra.

"Câu này tao nên hỏi mày mới đúng." Tư Phù Khuynh cong mắt hồ ly, chậm rãi áp sát, "Mày muốn làm gì?"

"Tao có thể làm gì?" Tả Tình Nhã không nhịn được rụt người lại, ngay sau đó lửa giận bốc lên, "Tao đương nhiên là muốn lấy lại những thứ mày ăn của Tả gia dùng của Tả gia bao năm nay! Mày còn dám động thủ với tao?"

"Không phiền mày bận tâm." Ngón tay Tư Phù Khuynh nâng cằm cô ta lên, ép cô ta ngẩng đầu, thản nhiên nói, "Thứ tao dùng không phải của mày, cũng sẽ trả lại."

Tả Tình Nhã cười khẩy: "Mày không tiền không quyền, mày trả kiểu gì? Tao nói cho mày biết, mày..."

"Suỵt, ngoan một chút." Tay Tư Phù Khuynh từng chút từng chút siết c.h.ặ.t, cười khẽ, "Tao không thích người quá ồn ào."

Tả Tình Nhã ngẩn ra, thần trí không khỏi hoảng hốt một chút.

Sau đó cửa "Rầm" một tiếng, cô ta bị đẩy ra ngoài, trực tiếp bị nhốt ở bên ngoài.

"..."

Vài giây sau, Tả Tình Nhã cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô ta tức đến mức la hét, không ngừng đập cửa: "Tư Phù Khuynh! Tư Phù Khuynh mày có gan thì ra đây! Đây là Tả gia, mày dựa vào đâu mà nhốt tao ở ngoài!"

"Mày ra đây! Mày là cái đồ con hoang không rõ cha mẹ, mày còn mặt mũi ăn vạ ở Tả gia làm gì!"

Khả năng chống rung và cách âm của cửa không tệ, Tư Phù Khuynh không thèm để ý nữa, quay đầu đ.á.n.h giá căn phòng.

Cô không nhìn cái gì khác, đi thẳng đến giá sách, bên trên bày một số sách chuyên ngành về nhảy múa ca hát.

Có vài trang giấy đã ố vàng, còn dán các loại giấy nhớ đủ màu sắc.

Ngón tay Tư Phù Khuynh lướt qua từng cuốn, thần tình lười biếng.

Cô biết mình vẫn đang lăn lộn trong giới giải trí, là một idol coi như có chút tiếng tăm, chỉ tiếc toàn là tiếng xấu.

Kiếp trước, sư môn từng cho đệ t.ử tự chọn địa điểm ra ngoài rèn luyện, cô cũng từng chơi ở Glenn một thời gian.

Glenn, trung tâm điện ảnh lớn nhất toàn cầu.

Ảnh đế ảnh hậu các nước hội tụ, cũng là nơi tập trung của các thiên tài diễn xuất.

Tư Phù Khuynh cúi người, nắn nắn chân và eo mình, phát hiện mềm dẻo hơn so với cô tưởng tượng không ít.

Như vậy, luyện lại cũng rất nhẹ nhàng.

Ngoài sách chuyên ngành ra, còn có ba hàng sách lịch sử, dày nặng tao nhã.

Tiền thân của Đại Hạ đế quốc là triều Đại Hạ, trước triều Đại Hạ nữa là triều Đại Triệu, lịch sử mấy nghìn năm, đều bày ở đây.

Lông mày Tư Phù Khuynh nhướng lên, ngón tay chuẩn xác dừng lại trên một cuốn sách lịch sử.

Đây là một cuốn truyện ký về Đế vương.

《Dận Hoàng Truyện》.

Trước kia cô từng nghe nhị sư huynh nhắc đi nhắc lại nhiều lần về đoạn lịch sử huy hoàng mà ngắn ngủi này.

Dận Hoàng, vị Đế vương trẻ tuổi nhất trong lịch sử triều Đại Hạ.

Ngài hoàn mỹ mạnh mẽ, sát phạt quyết đoán, trong lòng chứa cả thiên hạ.

Trong thời gian ngài tại vị đã mở rộng cương thổ Đại Hạ đến mức lớn nhất, chinh chiến vạn dặm, đ.á.n.h cho tộc Man và các công quốc ở Tây đại lục phải tan tác quay về, uy danh chấn bốn bể.

Các nước chư hầu nhỏ xung quanh, không ai không triều bái xưng thần.

Triều Đại Hạ năm đó uy danh lừng lẫy, chấn động tất cả các vương quốc ở Tây đại lục đang muốn chiếm lĩnh lãnh thổ Đại Hạ.

Dận Hoàng đã cống hiến cả đời mình cho triều đại này, không thê không thiếp, không con không cháu, người kế vị cũng là nhận từ trong tông tộc sang.

Chỉ tiếc xưa nay anh hùng như mỹ nhân, không hứa nhân gian thấy bạc đầu, vào năm hai mươi bảy tuổi ngài vì bệnh phổi ho ra m.á.u mà qua đời.

Khi ngài đến kinh tâm động phách, khi ngài đi lặng lẽ không tiếng động.

Tư Phù Khuynh trước kia luôn nghe nhị sư huynh cảm thán Dận Hoàng c.h.ế.t quá sớm, nếu không, ngay cả toàn bộ Tây đại lục cũng sẽ bị Đại Hạ đ.á.n.h hạ.

Ngài là chiến thần bẩm sinh, không ai sánh bằng.

Lúc đó cô cũng chỉ nghe qua loa, không tìm hiểu nghiêm túc bao giờ.

Dù sao niên đại cách biệt quá xa, khi Dận Hoàng mất, mới là năm Hạ lịch 684, cụ tổ của cụ tổ cô còn chưa ra đời.

Nhưng khi cùng một cảnh ngộ —— anh tài c.h.ế.t sớm xảy ra trên người mình, Tư Phù Khuynh rốt cuộc cũng nảy sinh hứng thú với vị Đế vương trẻ tuổi này.

Cô xoa xoa cằm, rút cuốn 《Dận Hoàng Truyện》 ra, bỏ vào trong ba lô.

Lại thu dọn chứng minh thư và các vật dụng cần thiết, lúc này mới rời khỏi phòng.

Đồ của Tả gia, một cái cô cũng sẽ không lấy.

Tư Phù Khuynh vừa xuống đến tầng ba, đã nghe thấy tiếng khóc lóc kể lể của Tả Tình Nhã vọng lên từ tầng một, rất rõ ràng.

"Bố, nó thế mà nhốt con ở ngoài cửa, nó còn động tay động chân với con, cổ tay con sưng lên rồi này!"

"Bố, nó dựa vào đâu mà còn ở lại Tả gia, ông nội cũng đã đi rồi! Nó cũng nên cút đi cho nhanh!"

Tư Phù Khuynh kéo lại áo khoác, chậm rì rì tiếp tục đi xuống.

Sau khi xuống đến tầng một, quả nhiên nhìn thấy Tả Thiên Phong vừa về không lâu.

Vì chuyện của Tả lão gia t.ử mà thức trắng một đêm, mắt Tả Thiên Phong thâm quầng, tâm trạng cũng rất tệ.

Lúc này lại nghe Tả Tình Nhã cáo trạng, uất ức càng dâng lên, "Rầm" một cái bùng nổ hết.

"Đứng lại." Tả Thiên Phong đập bàn giận dữ, lạnh lùng nói, "Lấy đồ trong túi ra, bỏ xuống."

Đều không phải người Tả gia, còn muốn mang đồ của Tả gia đi?

Tư Phù Khuynh từ từ ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly khép hờ, thâm thúy lại mê người, mơ màng khinh bạc.

Cô hoạt động cổ tay một chút, cười: "Tôi khuyên ông nhé, tránh ra."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Bị Tước Đoạt Tất Cả, Tôi Phong Thần Trở Về - Chương 3: Chương 3: Dận Hoàng | MonkeyD