Sau Khi Bị Tước Đoạt Tất Cả, Tôi Phong Thần Trở Về - Chương 87: Công Diễn Bắt Đầu! 【2 Chương】
Cập nhật lúc: 13/01/2026 14:24
Lúc trước, Tư Phù Khuynh đã khiến hắn phải xuống đài một cách ê chề trong lần phân lớp thứ hai, vậy thì hôm nay, tại buổi công diễn này, hắn cũng sẽ khiến cô mất mặt trước người hâm mộ.
Ánh mắt Mục Dã âm u, ngón tay từ từ siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Hắn tuyệt đối sẽ không để Tư Phù Khuynh sống yên ổn!
Lúc này, tại trung tâm thành phố, hội sở Ám Dạ.
Úc Diệu dựa lưng vào ghế sofa, dưới chân ngổn ngang mười mấy vỏ chai rượu rỗng, trên bàn vẫn còn những chai bia chưa khui.
"Hai ngày nay cậu bị sao vậy?" Bùi Mạnh Chi buồn cười hỏi, "Gia huấn nhà cậu là cấm uống rượu, cậu xem, từ hôm qua đến hôm nay, cậu đã nốc hết hơn chục chai rồi, có chuyện gì mà phiền lòng thế?"
Úc Diệu nới lỏng cà vạt, giọng điệu hờ hững: "Không có gì."
Bùi Mạnh Chi chưa kịp nói thêm gì nữa thì "Rầm" một tiếng, cửa phòng bị ai đó đẩy mạnh vào.
"Lấy được rồi!" Một gã công t.ử bột thở hồng hộc chạy vào, hét lớn, "Lấy được vé rồi."
Gã đập năm tấm vé xuống bàn trà: "Mẹ kiếp, đúng là cạn lời, vé công diễn này vậy mà khó kiếm thế, mua lại từ tay phe vé mỗi tấm tận một vạn tệ, không biết lại tưởng là vé concert của Thiên vương Thiên hậu nào ấy chứ."
Mấy gã công t.ử bột khác cũng xúm lại: "Vị trí này không ổn lắm, có nhìn thấy người không đấy?"
"Vị trí đẹp người ta không bán, tôi trả thêm đến năm vạn mà đám fan đó cũng nhất quyết không chịu, thôi thôi, chia vé đi." Gã công t.ử bột kia hét lớn, "Anh Diệu, anh có muốn một vé không?"
Úc Diệu liếc nhìn: "Vé gì?"
"Công diễn 'Thanh Xuân Thiếu Niên' chứ gì." Gã công t.ử bột làm vẻ thần bí, "Tối nay 7 giờ bắt đầu, nghe nói có fan đã đến từ sớm rồi, điên cuồng thật."
"Ít nhất chín phần mười khán giả là đến vì Tư Phù Khuynh phải không? Dù sao tôi cũng muốn tận mắt nhìn thấy nhan sắc của cô ấy."
"Chậc, sớm biết Tư Phù Khuynh xinh đẹp như vậy, anh em chúng ta lúc trước đã không xa lánh cô ấy, giờ muốn gặp còn khó hơn lên trời."
"Mà nhà họ Tả cũng thật là." Gã công t.ử bột phụ trách mua vé tặc lưỡi, "Giấu kỹ một mỹ nhân như vậy không cho ai thấy, thật không biết họ đang nghĩ cái gì."
"Anh Diệu, vẫn là anh lợi hại nhất, có một đại mỹ nhân như Tư Phù Khuynh theo đuổi, phúc khí này bao nhiêu người mơ ước cũng không được."
Lông mày Úc Diệu nhíu c.h.ặ.t, trong giọng nói khó giấu được vẻ bực dọc và lệ khí: "Câm miệng!"
Đám công t.ử bột giật mình hoảng sợ.
"Thôi đi, anh Diệu của cậu chung tình lắm, đã có thanh mai trúc mã rồi." Bùi Mạnh Chi cười hòa giải, "Nhà họ Quý và nhà họ Úc từ nhỏ đã là thông gia, cô gái khác có đẹp đến đâu, anh Diệu của cậu cũng chẳng thèm liếc mắt đâu."
Nói đoạn, hắn quay đầu lại: "Nhưng mà tôi cũng tò mò thật đấy, vị thanh mai kia của cậu trông như thế nào? Còn đẹp hơn cả Tư Phù Khuynh sao?"
Câu nói này hoàn toàn châm ngòi cho ngọn lửa cảm xúc mà Úc Diệu đã kìm nén bấy lâu, gân xanh trên trán hắn giật giật, lạnh lùng nói: "Đổi chủ đề."
"Được rồi, được rồi." Bùi Mạnh Chi phất tay, "Cất vé đi, lát nữa chúng ta lái xe đến xem."
Gã công t.ử bột vội vàng cất vé, rồi gọi thêm đĩa trái cây và đồ nhắm.
Mọi người ăn uống vui vẻ đến hơn bốn giờ chiều.
Trước khi đi, Bùi Mạnh Chi bỗng dừng bước, hạ giọng hỏi: "Nhưng nói thật nhé, A Diệu, cậu chắc chắn là cậu không có chút tình cảm nào với Tư Phù Khuynh đúng không?"
Úc Diệu không kiềm chế được cơn giận: "Cậu lại muốn nói gì nữa?"
"Vậy thì tôi theo đuổi cô ấy nhé." Bùi Mạnh Chi nhún vai, "Tuy thân thế cô ấy chắc chắn không thể bước chân vào cửa nhà tôi, nhưng chơi bời một chút thì được."
Lông mày Úc Diệu khẽ nhíu lại: "Chơi bời?"
"Yên tâm, tôi có chừng mực mà." Bùi Mạnh Chi xua tay, "Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu, tất nhiên tôi sẽ không dùng thủ đoạn đê hèn gì, vẫn phải xem người ta có ưng thuận hay không đã."
Lông mày Úc Diệu càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Hắn phớt lờ chút khó chịu dâng lên trong lòng, khoác áo vest rồi rời đi.
Bên kia.
Tại tiểu viện biệt thự.
"Cửu thúc!" Úc Đường cầm ba tấm vé trên tay, hớt hải xông vào thư phòng, "Khuynh Khuynh đưa cho em đấy, vị trí VIP trên lầu hai! Chỉ có năm vé thôi, đã 5 giờ rồi, chúng ta mau đi thôi."
Úc Tịch Hành nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục viết chữ.
"Vé gì cơ? Buổi biểu diễn của cô Tư?" Ngồi bên cạnh anh, Thẩm Tinh Quân cười đáp lời, "Cửu thúc của em sao lại đi xem cái này, xưa nay cậu ấy đâu có hứng thú với nghệ thuật hay âm nhạc gì đâu."
Úc Đường tiu nghỉu: "Hả?"
Phượng Tam đang mài mực bên cạnh đã ấp ủ từ lâu, dè dặt lên tiếng: "Cửu ca, em muốn..."
Úc Tịch Hành rốt cuộc cũng mở lời: "Chuẩn bị xe."
Thẩm Tinh Quân bị vả mặt ngay lập tức: "???"
Tâm trạng Phượng Tam lại vô cùng sảng khoái.
Cuối cùng cũng có người giống cậu ta.
Cậu ta đặt thỏi mực xuống, dẫn Úc Đường xuống lầu trước.
"Được đấy, Thời Diễn, không ngờ cậu cũng biết thương hoa tiếc ngọc." Thẩm Tinh Quân ngạc nhiên, "Tôi quen biết cậu lâu như vậy, cứ tưởng cậu là vật cách điện với người khác giới, thế mà giờ cũng chịu đi xem biểu diễn rồi."
Úc Tịch Hành là một quý ông thực thụ.
Anh không lạnh lùng, đối với ai cũng tao nhã lịch thiệp, bất kể nam nữ.
Nhưng Thẩm Tinh Quân quả thật chưa từng thấy bên cạnh anh có bóng hồng nào vây quanh.
Tư Phù Khuynh là người đầu tiên.
Tuy chỉ là vệ sĩ.
Úc Tịch Hành nhàn nhạt nói: "Cô gái nhỏ, nên được cưng chiều."
Hôm qua nhìn thấy cô mặc chiến bào tướng quân, anh không khỏi nhớ đến những tướng sĩ dưới trướng mình.
Thời đại chiến loạn ấy, biên cương khói lửa mịt mù, triều đình khắp nơi bắt lính.
Biết bao thiếu niên mới 14 tuổi đã phải ra trận, vì bảo vệ sự bình yên của Đại Hạ, 22 tuổi đã t.ử trận, đến t.h.i t.h.ể cũng không còn nguyên vẹn.
Anh không muốn cảnh tượng ấy tái diễn.
Những thiếu niên ở độ tuổi này bây giờ đều có tiền đồ xán lạn.
Có lẽ, đây chính là lý do anh kiên trì.
Thẩm Tinh Quân nhìn lại tấm ảnh của Tư Phù Khuynh, gật gật đầu: "Cũng phải, nếu tôi có một cô con gái xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa."
Úc Tịch Hành viết xong chữ cuối cùng, đặt b.út xuống: "Sao cậu lại đến Lâm Thành nữa vậy?"
"Còn không phải do ông nội tôi sao, mấy hôm trước hải quan có một bưu kiện gửi từ Đông Tang." Thẩm Tinh Quân thở dài, "Nhưng người gửi lại là Cơ gia, giờ bắt tôi đến Lâm Thành tìm xem ai là người nhận bưu kiện này, tiện thể tìm người của Cơ gia luôn."
"Nhưng cậu cũng biết rồi đấy, mấy tên Âm Dương sư nhà họ Cơ bản lĩnh thông thiên, gửi chuyển phát nhanh cũng dùng sức mạnh âm dương xóa sạch dấu vết, người thường như tôi biết tìm ở đâu?"
Trong mười đại gia tộc hào môn ở Tứ Cửu Thành, Thẩm gia xếp thứ 7.
"Cậu nói xem sao Cơ gia lại ở ẩn chứ?" Thẩm Tinh Quân bất lực, "Chúng ta muốn tìm một Âm Dương sư, có khi còn phải sang tận Đông Tang."
Úc Tịch Hành chống khuỷu tay nhìn hắn: "Chê các cậu phiền phức."
Thẩm Tinh Quân nghẹn lời: "Cậu cũng không cần phải độc miệng thế đâu."
"Cửu ca, xe đã chuẩn bị xong!" Phượng Tam lại chạy lên, "Chúng ta mau đi giữ chỗ thôi, mọi người đang xếp hàng đông lắm."
Thẩm Tinh Quân chưa kịp nói gì đã thấy Phượng Tam nôn nóng đẩy Úc Tịch Hành vào thang máy xuống lầu.
Nghĩ đến việc Úc Tịch Hành đi xem biểu diễn, Thẩm Tinh Quân lại chìm vào trầm mặc.
Úc Tịch Hành... điên rồi sao?
Hắn thấy đúng là vậy.
Có thể khiến Úc Tịch Hành thay đổi lớn như vậy, sự tò mò của Thẩm Tinh Quân đối với Tư Phù Khuynh càng thêm lớn.
Hắn nghĩ ngợi một lát, rồi gọi điện về nhà họ Thẩm, bảo người ta kiếm cho mình một vé công diễn.
Hơn 6 giờ tối, bên ngoài khu vực biểu diễn đã chật kín người, đông nghịt một mảng.
Rất nhiều người không mua được vé, chỉ đành giơ bảng tiếp ứng đứng chờ bên ngoài.
Dù sao fan của Tư Phù Khuynh mới chỉ tăng lên trong hai ba ngày nay, mà vé đã bán hết từ tháng trước.
Có người đăng bài trong siêu thoại.
【Mọi người đã cướp được vé công diễn kỳ sau chưa? Tôi mua một trăm vé, sẽ bốc thăm tặng cho mọi người bình luận dưới bài viết này trên Weibo!】
【Chị gái phú bà ơi, cho em theo với!】
【Phú bà ơi, đói quá, xin bát cơm!】
【Đến rồi đến rồi, hôm nay chỉ vì được ngắm Tư Phù Khuynh!】
【Chưa từng thấy ai "Phật hệ" như cô ấy, Weibo thật sự chẳng đăng gì cả, đến cái ảnh cũng không có, đáng ghét!】
【Các chị em ở hiện trường chuẩn bị sẵn thiết bị quay chụp, các chị em xem livestream chuẩn bị chụp màn hình bất cứ lúc nào nhé!】
Bầu không khí dần nóng lên, đúng 7 giờ, buổi công diễn chính thức bắt đầu.
Giai điệu quen thuộc của bài hát chủ đề vang lên, tiếng reo hò của người hâm mộ bùng nổ, cả khán đài như vỡ òa.
Hệ thống nâng hạ xuất hiện giữa sân khấu, người dẫn chương trình bước xuống.
"Chắc hẳn mọi người rất thất vọng vì lần công diễn này vẫn do tôi dẫn dắt." Anh ta cười nói, "Nhưng rất nhanh thôi, người khởi xướng nhóm nhạc nam của chúng ta sẽ trở về từ nước ngoài, buổi công diễn tiếp theo, các bạn sẽ được gặp cô ấy!"
Bên dưới vang lên tiếng reo hò.
Trên ghế giám khảo, Tư Phù Khuynh chống cằm, đuôi lông mày nhếch lên.
Từ sau khi tỉnh lại, cô chưa từng gặp người khởi xướng nhóm nhạc nam này.
Đó là một vị Thiên hậu đã giành giải Ca sĩ xuất sắc nhất Đại Hạ khi mới 26 tuổi.
Tổ chương trình cũng vất vả lắm mới mời được vị Thiên hậu này.
Hai tuần này Thiên hậu bay sang nước ngoài cũng là để nhận lời mời tham dự một lễ trao giải.
Nếu nói trong tổ chương trình "Thanh Xuân Thiếu Niên" ai có năng lực chuyên môn vững vàng nhất, thì Lê Cảnh Thần và Lâm Khinh Nhan hoàn toàn không thể so sánh được với vị Thiên hậu danh xứng với thực này.
"Đội ngũ giám khảo của chúng ta mọi người cũng đã quá quen thuộc rồi, tôi không cần giới thiệu nhiều nữa." Người dẫn chương trình nói tiếp, "Nhưng có một người, vẫn cần phải giới thiệu lại một chút."
Anh ta dừng lại một chút, cao giọng: "Đó chính là cô giáo Tư của chúng ta..."
Ánh đèn chuyển hướng về phía ghế giám khảo, chiếu sáng vị trí thứ ba.
Tư Phù Khuynh đành phải đặt chai Coca xuống, xoay người lại, vẫy tay chào khán giả.
Người hâm mộ như phát điên.
"Tư Phù Khuynh! Chồng ơi! Nhìn bên này nè!"
"A a a a a!"
"Nghe tiếng reo hò tại hiện trường này là biết có bao nhiêu người là fan của cô giáo Tư rồi." Người dẫn chương trình cảm thán, "Cô giáo Tư sau khi tẩy trang thật sự khiến chúng ta phải sáng mắt."
"Tôi nghe nói cô giáo Tư hiện tại có một biệt danh, là gì nhỉ, các bạn khán giả bên dưới hãy nói cho tôi biết nào..."
Tiếng hét của người hâm mộ bùng nổ trong nháy mắt, tưởng chừng như muốn lật tung cả khán phòng.
"Thần nhan Đại Hạ!!!"
"Vinh dự cao quá nhỉ, cô giáo Tư." Người dẫn chương trình làm động tác che tai, "Cô giáo Tư có lời gì muốn nói với người hâm mộ của mình không?"
"Ừm, các bạn rất có mắt nhìn." Tư Phù Khuynh nhướng mày, lười biếng nói, "Tôi cũng cảm thấy mình rất đẹp."
Tiếng hét bên dưới càng lớn hơn.
Lâm Khinh Nhan nghe mà mặt mày xanh mét, nhưng vẫn phải gượng cười trước ống kính.
"Được rồi, tiếp theo là phần thi battle của buổi công diễn hôm nay!" Người dẫn chương trình vỗ tay, "Nhưng trước đó, có một thực tập sinh muốn nói lời tạm biệt với chúng ta trước."
Tiếng vỗ tay ngưng bặt.
Tư Phù Khuynh dựa vào ghế mềm, nheo đôi mắt hồ ly nhìn sang.
Ánh đèn thay đổi, chiếu sáng sân khấu.
Mục Dã từ hậu trường bước ra, hắn vẫn còn chống nạng, đi rất chậm.
"Bạn học Mục Dã vì chấn thương lần trước nên buộc phải rút lui khỏi cuộc thi." Người dẫn chương trình thở dài, "Cậu ấy rất luyến tiếc mọi người, cho nên muốn ở đây nói lời tạm biệt."
Người hâm mộ dần im lặng, cũng không có cảm xúc gì đặc biệt với chuyện này.
Dù sao fan của Mục Dã hoặc là không vào được, hoặc là đã giải tán gần hết rồi.
"Vì lý do sức khỏe cá nhân, tôi buộc phải rời khỏi sân khấu này." Mục Dã kìm nén cảm xúc, nở nụ cười, "Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người cũng như sự dạy bảo của các vị giám khảo, tất nhiên, người tôi cảm ơn nhất vẫn là cô giáo Tư."
"Bây giờ tôi phải đi rồi, tôi muốn đưa ra một thỉnh cầu với cô giáo Tư."
Lời này vừa thốt ra, khán giả tại hiện trường đều ngẩn người.
Đạo diễn cũng sửng sốt một chút, vội vàng sắp xếp máy quay: "Các cậu đứng ngây ra đó làm gì? Quay Tư Phù Khuynh!"
Tổ quay phim lập tức chuyển ống kính sang.
Hình ảnh trên màn hình lớn trong nháy mắt chuyển từ sân khấu sang vị trí giám khảo.
Ống kính phóng to khuôn mặt cô.
Hôm nay cô không để mặt mộc, nhưng cũng chỉ trang điểm mắt.
Phấn mắt màu nhũ ánh trăng lấp lánh, ánh đèn chiếu vào, tựa như có cả dải ngân hà đang chảy nơi đuôi mắt, đẹp đến kinh người.
【Cứu mạng, tôi xỉu đây, ai bảo giới giải trí chỉ có cái mặt là không được chứ? Cái mặt như thế này tôi mà ngắm cả ngày chắc sống thọ thêm mười năm mất.】
【Mọi người nói cô ấy thuộc hệ nén nhan (vẻ đẹp sắc sảo), nhưng cô ấy trang điểm theo phong cách thanh lãnh cũng hợp quá đi, khuôn mặt này đúng là cực phẩm, giới giải trí trước nay chưa từng có, sau này cũng khó gặp.】
【Muốn xem Khuynh Khuynh đóng phim tiên hiệp quá! Phục cái gu chọn diễn viên phim truyền hình bây giờ thật, thiết lập nhân vật là đệ nhất mỹ nữ Tiên giới mà chọn toàn mấy cô dưa vẹo táo nứt.】
【Emmm fan đừng tâng bốc nữa, Tư Phù Khuynh cứ ngoan ngoãn làm bình hoa di động, không đóng phim, không ca hát nhảy múa thì còn khiến người ta có chút thiện cảm.】
"Cô giáo Tư đã có thể dạy ra những học viên xuất sắc như vậy, chắc hẳn thực lực của bản thân cũng tuyệt đối không kém." Mục Dã nhấn mạnh từng chữ, "Tôi muốn trước khi rút lui, được xem cô giáo Tư lên sân khấu biểu diễn, không biết cô giáo Tư có thể thỏa mãn nguyện vọng này của tôi không?"
