Sau Khi Buông Xuôi, Ta Trêu Trọc Phải Đám Điên Phê - Chương 15: Thoát Khỏi Hiểm Cảnh, Phật Tử Mau Tỉnh Lại
Cập nhật lúc: 30/03/2026 10:04
Trong lúc môi răng chạm nhau, Liên Trạc nếm được vị tanh ngọt như rỉ sắt.
Hắn vội vàng nhắm mắt, chưa kịp niệm Lăng Nghiêm Chú thì băng giá nơi linh đài đã nứt vỡ trước một bước, những mảnh băng tinh khiết lăn qua mầm non mới nhú sau lớp tuyết tan.
Mầm non ấy nhanh ch.óng đ.â.m chồi nảy lộc, chớp mắt đã hóa thành một cây đại thụ cành lá xum xuê, nụ hoa chực nở.
Thấy Liên Trạc vẫn không hợp tác, Hoa Lê dùng răng nanh c.ắ.n rách môi dưới của hắn, ép hắn mở miệng để truyền hết phần m.á.u còn lại sang.
Huyết cổ đang gào thét điên cuồng bỗng rút đi như thủy triều, nhưng ngay khoảnh khắc sau lại cuốn trở lại với phương thức hung bạo hơn.
Huyết cổ Linh Hám xao động bất an, tham luyến hơi ấm của nàng mà không nỡ buông rời.
Ánh mắt Liên Trạc thoáng qua một tia giằng co, giây tiếp theo hoàn toàn bị sắc đỏ thay thế, giữa chân mày lại hiện lên hoa văn hình hoa sen nửa đỏ nửa trắng. Đôi bàn tay vốn dĩ luôn khắc kỷ phục lễ nay lại siết c.h.ặ.t lấy eo nàng.
Hoa Lê nhận ra điều bất thường thì đã muộn, Liên Trạc phản khống chế đôi tay nàng, vây khốn nàng giữa thân hình hắn, chủ động nuốt trọn từng chút vị m.á.u trong miệng nàng.
Sự triền miên nơi đầu lưỡi khiến bọt m.á.u sặc vào cổ họng Hoa Lê, nàng ho khẽ một tiếng, tiếng gió rít gào bên tai khiến cơ thể nàng không tự chủ được mà ngửa ra sau.
Phía sau, Tất Phương nổi trận lôi đình, đôi cánh như cuồng phong cấp mười tám, cát bay đá chạy kèm theo lửa đỏ quét tới.
Gió đi đến đâu, khô héo đến đó, ngay cả lớp đất mặt cũng bị lật tung. Hiện giờ cả hai đều bị thương, nếu bị cuốn vào, e là đến xương vụn cũng không còn.
"Hoa Lê, nhảy đi!" Giọng Đường Uyển Uyển vang lên từ phía khác.
"Con Tất Phương này đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ, hai người bây giờ căn bản không phải đối thủ của nó. Nhảy xuống họa may còn một tia hy vọng, không nhảy là c.h.ế.t chắc!"
"Ta chỉ có thể tranh thủ được vài giây thôi, nắm chắc lấy!"
Đường Uyển Uyển rút ra một cây cung hình trăng khuyết tràn đầy linh khí, cung tiễn không ngừng phóng to: "Đây là cung Cửu Nguyệt - pháp khí cấp thiên đúc từ xương mỏ chim Chín Đầu từng chịu qua chín đạo thiên lôi, là bùa hộ mệnh của ta."
Nàng ấy vừa hét vừa dùng hết sức bình sinh kéo căng dây cung: "Phụ thân! Con gái lần này có sống được hay không đều trông cậy vào người cả đấy!"
Linh lực xung quanh bị vặn vẹo hội tụ thành một đạo lợi kiếm, mang theo thế chẻ tre b.ắ.n xuyên thủng cánh của Tất Phương.
Hoa Lê nhắm mắt, xoay tay ôm c.h.ặ.t lấy Liên Trạc, từ đỉnh núi nhảy thẳng xuống.
Cùng lúc đó, Ngao Bái nhảy hai bước vọt thẳng vào túi Càn Khôn bên hông Hoa Lê, biến mất không thấy tăm hơi.
…
Trong nháy mắt, tiếng gió rít và đá vụn rơi lả tả, tiếng chim Tất Phương gào thét trên đỉnh đầu càng lúc càng xa.
Giữa không trung, Liên Trạc mở mắt, lòng bàn tay ngưng tụ ra một chuỗi Phật châu đỏ rực quấn lấy eo Hoa Lê.
Vị trí của hai người lập tức đảo ngược.
"Đừng động đậy." Giọng Liên Trạc lẫn trong bọt m.á.u, cà sa nhuộm m.á.u nhanh ch.óng cháy thành tro bụi trong lúc rơi xuống, vết thương do Cùng Kỳ gây ra thịt nát xương phơi, m.á.u chảy không ngừng.
Vết thương trên người hắn nhiều không đếm xuể, chẳng tìm được chỗ nào lành lặn.
Hoa Lê vùng vẫy muốn ngẩng đầu, lại bị Liên Trạc ấn vào hõm cổ.
Ở nơi nàng không nhìn thấy, ánh mắt Liên Trạc thay đổi, hắn đưa tay rạch ngang cổ họng mình, những giọt m.á.u lơ lửng hóa thành kết giới phù chú.
Những chuỗi xích m.á.u mang theo văn tự Phạn ngữ như mưa rào phóng ra từ cơ thể hắn, bao bọc c.h.ặ.t chẽ Hoa Lê trong lòng, hai người rơi thẳng xuống đáy hồ.
Liên Trạc nôn ra một ngụm m.á.u lớn, nhuộm đỏ một vùng nước hồ rộng lớn, lũ cá tranh nhau bơi đến, đớp lấy món bảo bối trăm năm khó gặp này.
Hoa văn hình đóa sen giữa trán hiện rồi lại tan, Liên Trạc mở mắt để mặc cơ thể không ngừng chìm xuống.
Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài*.
(*) Bồ đề vốn không cây, gương sáng cũng chẳng đài.
Đại thụ trong linh đài là niệm đầu hắn không nên có, hắn cần bình tĩnh, cần tự chế, cần phải nhổ tận gốc nó một lần nữa.
"Thẻ hệ Thủy, tịnh!"
Một bàn tay kịp thời nắm lấy cơ thể đang chìm xuống của hắn, thiếu nữ áo đỏ như một con thủy quỷ diễm lệ bơi về phía hắn.
Ánh mắt Liên Trạc nhìn nàng thêm một tia sáng không rõ ý vị, hắn từ từ đưa tay ra, ngay lúc sắp chạm vào gò má thiếu nữ, trái tim đau nhói như dùi đ.â.m.
Dục niệm khó tiêu, Phật t.ử chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Trong Phật tông, tiếng chuông đồng nơi góc mái vang lên, Liễu Ngộ đang ngồi thiền trên bồ đoàn nhìn về phía những dải cờ kinh đang tung bay.
Trong điện cửa đóng then cài, chẳng phải gió động, cũng không phải cờ động, là lòng nhân giả đang động.
"A Di Đà Phật, tình kiếp cuối cùng vẫn đến rồi."
Hoa Lê mượn sức mạnh của thẻ hệ Thủy đưa Liên Trạc lên khỏi mặt nước, bơi về phía bờ.
Làm xong tất cả, thể lực của nàng đã cạn kiệt nghiêm trọng, lảo đảo đi vài bước rồi mắt tối sầm lại, hoàn toàn ngất đi.
…
Trên đỉnh núi, đại trận hàng yêu không ngừng vận hành.
Tất Phương bị nhốt trong đó liên tục c.h.ử.i bới: "Lũ tu sĩ đạo mạo các ngươi, đợi lão t.ử ra ngoài nhất định sẽ lột da các ngươi... Oái! Đuôi của ta, các ngươi dám làm hỏng đuôi của bản quân!"
Người đàn ông trung niên dẫn đầu lạnh lùng hừ một tiếng: "Tất Phương, ngươi thân là một trong bốn vị quân chủ của Thánh Đô Yêu Vực, không những không quản lý tốt yêu linh dưới trướng, mà còn dám chạy đến giới Tu chân của ta sát nhân, ngươi không sợ Yêu Vương giáng tội sao!"
Tất Phương đang kêu gào bỗng nghe thấy hai chữ này, lông vũ lập tức dựng đứng: "Thối tha! Lão t.ử đang dưỡng thương yên lành, là tên đầu trọc kia thừa cơ lấy m.á.u tim của bản quân! Ngươi ngược lại còn biết đổ chày đổ cối."
Tông chủ Linh Kiếm tông - Đường Dực sống mấy trăm tuổi, chưa bao giờ bị chỉ tận mặt mà mắng như thế, lông mày ông lập tức dựng ngược, vẻ giận dữ y hệt Đường Uyển Uyển: "Còn dám ăn nói ngông cuồng, đ.á.n.h cho ta!"
"Oái!!!"
Mạc T.ử Ngôn đỡ Đường Uyển Uyển dậy, ánh mắt quan sát nàng ấy từ trên xuống dưới đầy lo lắng: "Uyển Uyển sư muội, có bị thương không?"
Đường Uyển Uyển xua tay: "Chỉ là linh lực cạn kiệt, tịnh dưỡng là ổn thôi." Đêm kinh hoàng này khiến đầu óc nàng ấy hơi quá tải, một lúc sau mới nhớ ra: "Đúng rồi, Hoa Lê và những người khác rơi xuống vực rồi."
Mạc T.ử Ngôn nghe vậy sững người: "Rơi xuống vực?"
Đường Uyển Uyển nhanh ch.óng kể lại tình hình lúc đó, không biết vì lý do gì, nàng ấy chột dạ tự động lược bỏ đoạn Hoa Lê bị Liên Trạc ôm c.h.ặ.t: "Muội đi nhờ phụ thân phái người đi tìm ngay đây."
Không đợi Mạc T.ử Ngôn kịp mở lời, Đường Uyển Uyển đã chạy đến bên cạnh Đường Dực: "Phụ thân, bạn của con rơi xuống vực rồi, người mau phái người đi cứu họ đi."
Đường Dực nhìn Đường Uyển Uyển quần áo rách rưới mà không nỡ nhìn thẳng. Khuê nữ lúc đi còn rạng rỡ, mới nửa tháng đã thành ra bộ dạng bù xù thế này, dù là tông chủ một phương, ông cũng không nhịn được muốn mắng người.
"Được được được, phụ thân đi tìm ngay đây." Đường Dực đưa tay xoa đầu con gái, trên người Đường Uyển Uyển lập tức sạch sẽ như mới: "Dưới vực là Kính Hồ, năm xưa ta từng xuống đó du ngoạn, nếu bạn con may mắn thì chắc vẫn giữ được mạng."
Nhưng điều ông không nói là, bên dưới ẩn chứa đủ loại yêu thú, nguy cơ rình rập.
Chuyện của người lớn, tốt nhất đừng để trẻ con phải lo lắng.
Nghe đến đây Đường Uyển Uyển mới thở phào nhẹ nhõm, tinh thần vừa thả lỏng thì người mềm nhũn, ngất đi.
…
"Ký chủ, ký chủ tỉnh tỉnh."
Hoa Lê bị những đốm sáng lọt qua kẽ lá làm cho tỉnh giấc, Ngao Bái đang dùng vuốt đẩy mặt nàng, thấy vậy liền thở phào: "Cuối cùng ký chủ cũng tỉnh rồi."
Hoa Lê ngơ ngác nhìn ánh sáng xuyên qua những rễ cây đa chằng chịt đang lay động trong lòng bàn tay, đột nhiên bật cười thành tiếng.
"Ha... ha ha! Thế này mà không c.h.ế.t?" Bear Grylls có đến đây cũng phải khen một câu đỉnh cao.
Con chim vương miện xanh trên đầu vỗ cánh bay đi, Hoa Lê khó nhọc ngồi dậy, khi chạm vào chuỗi Phật châu đỏ nơi thắt lưng, tiếng cười bỗng dừng bặt. Những ký ức trước khi hôn mê ập về, nàng vội hỏi: "Liên Trạc đâu?"
Ngao Bái dùng vuốt chỉ về phía dưới gốc cây cách đó ba trượng: "Hai người nặng quá, ta không kéo nổi, chỉ có thể gắng sức lôi đến đây thôi."
Liên Trạc cởi trần nằm sấp trên mặt đất, hoa văn đóa sen giữa trán đã nhạt đến mức không thấy rõ, trên người đầy vết thương thịt nát xương phơi quấn đầy rong rêu, trông càng thêm dữ tợn.
Ngao Bái vội vàng nói: "Lúc nhảy xuống vực để cứu chủ nhân, hắn đã lấy m.á.u thịt của chính mình làm khế ước hóa ra huyết xích phù chú, trong thời gian ngắn sẽ không khác gì phàm nhân."
"Liên Trạc? Liên Trạc?" Hoa Lê nghe vậy liền bò tới đưa tay lên mũi hắn, hơi thở yếu ớt truyền đến: "Hết hồn, may quá, vẫn còn cứu được."
Hoa Lê lục lọi trong túi Càn Khôn hồi lâu, nàng chỉ có váy áo nữ t.ử, thế này thì biết làm sao? Thôi kệ, dù sao nơi hẻo lánh này chẳng có ai, hơn nữa quân t.ử không câu nệ tiểu tiết, không sao đâu.
Sau khi tự tẩy não, Hoa Lê yên tâm khoác áo ngoài của mình lên người Liên Trạc.
Cũng phải nói, người đã đẹp trai thì dù có mặc bao tải trông cũng có phong vị riêng. Hoa Lê tự tìm niềm vui trong khổ cực một lúc, rồi mới rút thẻ hệ Mộc dùng dây leo quấn Liên Trạc lên người, lảo đảo đi về phía trước.
Trong lúc hai người hôn mê, Ngao Bái đã thám thính xung quanh một lượt: "Nơi này là rừng nguyên sinh, dấu chân người hiếm thấy, yêu thú khắp nơi, chúng ta vẫn nên cẩn thận."
"Phía trước có một cái hang sơn động, chủ nhân vào đó trốn một lát đi."
