Sau Khi Buông Xuôi, Ta Trêu Trọc Phải Đám Điên Phê - Chương 45: Thúy Hoa, Lên Dưa Chua

Cập nhật lúc: 01/04/2026 08:40

“Cho nên ngươi chắc chắn rồi?”

“Nếu không thì sao? Đứa trẻ bình thường thì đáng yêu, hắn thì đáng sợ.” Hoa Lê đi theo sau Trương Đức Trụ mang cơm tới các cung.

Theo lý thì phòng bếp chỉ phụ trách nấu ăn là được, mấy việc chạy vặt này căn bản không cần họ đi.

Nhưng Trương Đức Trụ là hạng người gì?

Cả đời đều đang khắc khổ nghiên cứu cách lôi kéo nhân mạch, nịnh hót đúng chỗ, là tuyển thủ hạt giống số một muốn được lên như diều gặp gió.

Người khác mệt hắn ta không mệt.

Hắn ta còn muốn lôi kéo Hoa Lê mệt cùng hắn ta.

“Ký chủ cũng nhìn ra rồi sao? Cơ thể Ma chủ biến thành thế này nói không chừng có liên quan đến Vạn Tượng Thái Hư Trận lúc đó, ký ức của hắn chắc cũng giống như cơ thể, đã xảy ra biến hóa.”

“Bất luận biến thế nào, cái sức tấn công kinh người này đúng là một chút cũng không đổi.” Người nhỏ đi mà tâm nhãn lại nhiều thêm, còn biết lừa người nữa.

“Ngươi nói xem trên người hắn nhiều vết thương như vậy, ta dùng thẻ hệ Mộc trị liệu toàn bộ cho hắn thì hắn có nhìn ta bằng con mắt khác không, cảm động đến rơi nước mắt, sau đó bừng tỉnh đại ngộ rằng nên ôm c.h.ặ.t đùi ta không?”

Ngao Bái cạn lời: “Người lại bắt đầu nằm mơ rồi, kỹ năng Khô Vinh Luân Hồi của thẻ hệ Mộc SR chỉ có thể trị liệu 30%, người xem trên người Ma chủ có chỗ nào lành lặn không? Cùng lắm là làm những chỗ mưng mủ thối rữa kia trở thành vết thương bình thường thôi.”

Hoa Lê xoa xoa tay: “Ta có kiến nghị muốn đề đạt với tổng bộ các ngươi, liệu có thể biến 30% này thành mỗi ngày không, như vậy hôm nay 30%, ngày mai 60%, ngày mốt chẳng phải 100% rồi sao?”

“Ta khuyên người tốt nhất đừng có kiến nghị.” Vấp phải cái thứ bướng bỉnh này Ngao Bái cũng có nỗi khổ khó nói: “Nhiệm vụ một chính là đạt được sự tin tưởng của Ma chủ, ký chủ vẫn nên lo mà suy tính chính sự đi.”

“Dù sao ta cũng để bánh bao ở đó rồi, nếu hắn thông minh thì sẽ biết nên làm thế nào.” Hoa Lê đi xuyên qua thùy hoa môn, tới một tiểu viện trồng đầy la bố ma (hoa chuông tía).

Trương Đức Trụ đứng lại nịnh nọt cười: “Dương Liễu nương nương...”

Hoa Lê mải nói chuyện với Ngao Bái, nghe thấy hai chữ Dương Liễu thì theo bản năng ngẩng đầu, liền thấy cửa phòng mở ra, một nữ nhân trang sức lộng lẫy bước ra.

“Để đó đi.” Dương Liễu hiện tại khác hẳn dáng vẻ khóc lóc sướt mướt trên xe ngựa trước kia, nàng ta trang điểm diễm lệ đang định xoay người, lại đột nhiên chạm phải ánh mắt của Hoa Lê.

Ấn tượng của Dương Liễu về Hoa Lê rất sâu, dù hai người chưa từng nói chuyện nhưng trong cả xe người thì nàng là kẻ ch.ói mắt nhất, khiến người ta muốn quên cũng khó.

Chỉ là vận khí thật sự không đủ tốt.

“Hóa ra ngươi tới phòng bếp, cũng tốt, làm việc vặt vãnh còn hơn là tới trường đấu thú” Ánh mắt Dương Liễu lướt qua vết thương ẩn hiện dưới khăn che mặt của Hoa Lê: “Chỉ là đáng tiếc cho khuôn mặt của ngươi, nếu không nói không chừng người đứng ở đây chính là ngươi rồi.”

Hoa Lê: “Ừm ừm.”

Dương Liễu: “Ngươi còn chưa biết đâu, Vương thượng không hề giống như những gì mọi người bàn tán trước đây, ngài ấy là một nam t.ử cực kỳ anh tuấn, đối với ta cũng rất tốt.”

Hoa Lê: “Ừm ừm.”

Dương Liễu: “... Tiểu viện này chính là Vương thượng ban cho ta, ngay cả Kỳ Chi cũng không có.”

Hoa Lê: “Ừm ừm.”

Lần này ngay cả Trương Đức Trụ cũng không nhịn được mà liếc mắt nhìn, Dương Liễu “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Sắc mặt Trương Đức Trụ biến đổi, Hoa Lê vội vàng lên tiếng trước khi hắn ta kịp nói: “Ma thú mấy ngày rồi chưa cho ăn, Bách Thảo Viên cũng chưa tưới nước, ta đi trước đây.”

Đùa gì thế, nàng đang đóng phim tu chân, chứ không phải cung đấu.

Người khác nói gì nàng toàn coi như gió thoảng mây bay, có thời gian mà đấu khẩu thì nàng thà đi thăm tiểu bạch nhãn lang của nàng còn hơn.

Hoàn thành nhiệm vụ, sớm ngày rời khỏi đây mới là chính sự.

Chủ điện.

Ma vương Tác Lực vận hắc y ngồi ở vị trí khách, nhìn người đang ngồi trên xe lăn nghịch quạt xếp trong điện, nhãn cầu vô thức run rẩy: “Tiểu vương đã phái người lùng sục khắp vương thành một vòng, quả thực không thấy Ma chủ.”

Xe lăn bằng gỗ t.ử đàn nghiến qua gạch xanh, Ôn Đình Quân xoay người lại.

Tay áo rộng màu xanh rủ xuống theo động tác khép quạt của hắn ta, giọng nói ôn hòa khiến hắn ta khi rủ mắt trông như vị Bồ Tát từ bi, nhưng khi ngước mắt lên lại mang theo vẻ thâm hiểm của loài rắn: “Là tìm không thấy, hay là không muốn tìm?”

Mồ hôi lạnh của Tác Lực lập tức chảy xuống.

Túi mắt sưng phù vì túng d.ụ.c của gã hiện lên màu xanh xám, đôi môi còn vương vệt phấn son run rẩy mở miệng: “Tác Lực ta và Phẫn Nộ chi vương Tác Đa nguyện lấy điện hạ làm chuẩn, tuyệt không hai lòng.”

Ôn Đình Quân một lần nữa mở quạt xếp ra: “Vậy thì đi tìm đi.”

Tác Lực ngẩng đầu lộ vẻ khó xử: “Nhưng ta đã phái người tìm hai... Tuân mệnh, tiểu vương đi sắp xếp ngay đây.”

“Nửa tháng nữa còn không tìm thấy, thì tự mình tới trường đấu thú đi.”

Trong mắt Ôn Đình Quân lóe lên vẻ phiền muộn, ho ra một ngụm m.á.u. Ngày đó Vạn Tượng Thái Hư Trận đóng lại quá nhanh, hắn ta hoàn toàn mất đi tung tích của Ôn Tẫn.

May mà hai người cùng phụ thân, hắn ta dựa vào chút huyết mạch lực ít ỏi mà tìm tới tận đây.

Ôn Tẫn tu luyện “Huyền Thiên Quỷ Tịch”, tu vi càng cao thì thực lực trong thời kỳ Phản Hồn càng suy yếu, nếu không nhân lúc này trừ khử hắn, đợi khi hắn qua thời kỳ Phản Hồn thì người c.h.ế.t sẽ là chính mình.

Trong phòng mùi hoắc hương nồng đậm nhưng vẫn không tài nào che giấu được mùi mồ hôi chua lên men hỗn hợp với xạ hương nồng nặc chuyện giường chiếu, Ôn Đình Quân chán ghét che mũi miệng, biến mất tại chỗ.

Lần này Hoa Lê không tự mình đi, mà phái trợ thủ đắc lực của nàng là Ngao Bái.

Nàng nói đi Bách Thảo Viên là thật, vết thương trên người Tiểu Ôn Tẫn quá nhiều, thẻ hệ Mộc trị liệu xong vẫn cần phải cầm m.á.u băng bó mới được.

Trong Bách Thảo Viên trồng rất nhiều cỏ Bổ Huyết, hoa nhỏ màu vàng rất dễ thấy, nở thành một mảng lớn. Nơi này hẻo lánh, cơ bản không có ai tới, nàng có hái trụi cũng không ai quản.

Hoa Lê hì hục làm, một chút cũng không phát hiện trong vườn hoa từ lúc nào đã có thêm một người.

Đợi đến khi nàng hoàn hồn thì đã đào tới tận chân người ta rồi.

Ôn Đình Quân vốn định tới đây ngửi chút linh thảo để xua đi những mùi vị ghê tởm kia, không ngờ lại thấy một con “ong nhỏ” cần mẫn chẳng thèm ngẩng đầu mà hì hục làm việc.

Thân thể hắn ta hao tổn quá nhiều, vì vừa ho ra m.á.u nên hiện lên chút ửng đỏ bệnh tật, lúc này nhìn đối phương đào cỏ thế mà lại thấy có chút xả stress, thế là hắn ta cố ý che giấu sự hiện diện của mình.

Chỉ là không ngờ nàng lại cắm đầu đào tới tận đây.

Hoa Lê ngẩn người một lát rồi nhanh ch.óng ngẩng đầu, sau khi nhìn rõ diện mạo đối phương thì một câu "quốc túy" thốt ra.

Ông trời ơi, cái tên Ôn Đình Quân này sao lại ở đây?!

Một Ma chủ một Ma vương còn chưa đủ, sao cái tên khí vận t.ử của người khác này cũng tới nữa vậy?

Mặc dù diện mạo người này so với lúc ở Minh Nguyệt Các đã tinh tế hơn không chỉ một lần, nhưng nụ cười giả tạo kia vẫn y hệt như cũ.

Hoa Lê đằng đằng lùi lại, chỉ sợ giá trị sinh mệnh của mình bị hắn ta làm ảnh hưởng.

Ôn Đình Quân đối với loại chuyện này sớm đã không lạ lẫm gì, có điều nữ t.ử này lại làm hắn nhớ tới một người.

Thời Gian Chi Hải sụp đổ rồi lại tái sinh nhiều lần, thiếu nữ phá kén đó.

Không biết lần tới gặp lại, nàng có thể hóa kén thành bướm hay không?

Hóa kén thành bướm hay không thì không biết, Hoa Lê hiện tại chỉ muốn mắng Thiên Đạo là lão cha hờ này!

“Là ta quấy rầy ngươi hái t.h.u.ố.c sao?” Ôn Đình Quân ôn nhu cười, ánh mắt lướt qua khăn che mặt của Hoa Lê, bên trên lờ mờ thấy được vết thương dữ tợn lộ ra ngoài.

Hoa Lê ngẩn ra mới chợt nhận ra mình đang đeo khăn che mặt, Ôn Đình Quân không nhận ra nàng.

“Không có, ta xong việc đi trước đây.” Hoa Lê vội vàng muốn đi, theo bản năng liếc nhìn đôi chân ngồi trên xe lăn của đối phương, ước chừng xem nàng phải chạy bán sống bán c.h.ế.t thế nào mới có thể nhanh ch.óng biến mất.

Nhưng chính cái nhìn này khiến bàn tay đang nghịch quạt xếp của Ôn Đình Quân khựng lại, hắn ta tì đầu quạt vào cằm, giọng nói ôn nhu nhưng Hoa Lê lại nghe ra sát ý nồng đậm: “Sao vậy? Đôi chân này của ta dọa tới ngươi rồi?”

Mẹ nó, đúng là câu hỏi đòi mạng!

“Tại sao lại dọa tới ta? Ta là hạng người chưa từng thấy qua sự đời đến vậy sao?” Hoa Lê áp dụng câu hỏi ngược vạn năng.

Ôn Đình Quân ngẩn người một lát, vươn tay đón lấy một con bướm bay tới, cười: “Ngươi làm ta nhớ tới một người cố nhân, ngươi tên là gì? Tại hạ Ôn Đình Quân.”

Tên tra nam, đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hoa Lê trong lòng trợn trắng mắt, bên ngoài lại cười chất phác: “Ta tên Vương Thúy Hoa.”

“Ngươi có thể gọi ta là Thúy Hoa, cũng có thể gọi tên mụ của ta là Lên Dưa Chua.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.