Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 139: Phế Hậu
Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:23
Trước đây, trong tiệc sinh thần của Đại công chúa, Hoàng hậu với tư cách là chủ của lục cung, đồng thời cũng là mẹ ruột của Đại công chúa, chắc chắn sẽ tham dự.
Thế nhưng lần này, vị trí vốn nên là của Hoàng hậu lại trống không.
Các quần thần đều biết chuyện gì đã xảy ra, ý tứ mà làm như không thấy, nhưng trên yến tiệc ngoài các đại thần ra, còn có rất nhiều hoàng thân quốc thích.
Họ không biết gì về những chuyện xảy ra trong hậu cung, chỉ biết Hoàng hậu phạm lỗi chọc giận Hoàng thượng, bị cấm túc ở Phượng Nghi Cung.
Bây giờ thấy vị trí của Hoàng hậu không có ai, họ vô thức cho rằng Hoàng hậu vẫn đang bị cấm túc, đồng thời tò mò không biết Hoàng hậu đã làm gì mà khiến Hoàng thượng tức giận đến mức ngay cả tiệc sinh thần của Đại công chúa cũng không cho Hoàng hậu tham dự.
Điều kỳ lạ hơn là đã xảy ra chuyện như vậy, mà Vương Thừa tướng, cha ruột của Hoàng hậu, trên mặt không những không có chút lo lắng nào, ngược lại còn cười tươi hơn cả ngày thường!
Một đám người không biết sự thật: “…”
Rốt cuộc là chuyện gì thế này!
Có lẽ vì có mấy vị tông thân thường xuyên nhìn về phía Vương Thừa tướng, đến nỗi Vương Thừa tướng mặt mày tươi cười chào hỏi mấy người, niềm vui trong lời nói gần như có thể tràn ra ngoài.
“…”
Vương Thừa tướng hôm nay sao lại nhiệt tình như vậy, uống nhầm t.h.u.ố.c à?
Vương Thừa tướng dĩ nhiên không biết họ đang nghĩ gì, ông vui như vậy là vì Hoàng thượng đã đồng ý yêu cầu của ông, cho phép Hoàng hậu và Vương gia bọn họ cắt đứt mọi quan hệ!
Từ bây giờ, Hoàng hậu và Vương gia bọn họ không còn quan hệ gì nữa, sau này Hoàng hậu có tự tìm đường c.h.ế.t thế nào cũng không liên quan đến Vương gia bọn họ nữa ha ha ha!
Cửu tộc được bảo toàn rồi!
Các hoàng thân quốc thích: “…”
Thôi bỏ đi, dù sao cũng không liên quan đến họ, không biết thì thôi vậy.
Thế nhưng, bên này họ vừa mới bỏ qua chưa được bao lâu, thì đã nghe thấy bên kia An Vũ Đế lại hạ chỉ muốn phế hậu.
Lần này không chỉ có họ, mà tất cả mọi người sau khi nghe tin phế hậu đột ngột này đều sững sờ.
Các đại thần biết nội tình tuy đã sớm đoán được Hoàng thượng sẽ làm vậy, nhưng không ngờ lại là vào tiệc sinh thần của Đại công chúa.
Còn những người không biết nội tình thì lập tức trợn tròn mắt, đều cho rằng mình nghe nhầm, phế hậu? Hoàng thượng muốn phế hậu?!
Lại còn phế hậu vào tiệc sinh thần của Đại công chúa? Sao có thể!
Mọi người đều mang vẻ mặt không tin, nhưng dù không tin thế nào họ cũng không thể tiến lên hỏi, nói rằng Bệ hạ à, đang yên đang lành, sao người lại muốn phế hậu?
Ngay cả Sở Khanh Khanh đang ngồi dưới gầm bàn lén ăn kẹo đậu cũng sững sờ một chút: 【Thống t.ử, ngươi nghe thấy không? Cha ta lại muốn phế hậu rồi.】
Sở Khanh Khanh gần đây mới học đi, chỉ cần không để ý một chút là lại lảo đảo đi lung tung, lại vì Nhan Phi và An Vũ Đế trông nàng ăn kẹo rất nghiêm, nên sau khi An Vũ Đế tạm thời giao nàng cho anh trai trông coi, nàng liền lén lút vừa đi vừa bò chạy xuống gầm bàn ăn vụng kẹo.
Hệ thống đang ăn cùng loại kẹo đậu với Sở Khanh Khanh, nghe vậy nói: 【Nghe thấy rồi, cha cô phế hậu rồi.】
Sở Khanh Khanh: 【Ta còn tưởng ông ấy phải đợi một thời gian nữa chứ.】
Nhưng chọn thời điểm này để phế hậu cũng khá thích hợp, dù sao trước đó các đại thần đều biết cha nàng muốn bảo vệ Thái t.ử, dù có phế hậu cũng không thể lập Thái t.ử khác.
Còn về Vương gia… trong đầu Sở Khanh Khanh hiện lên cảnh Vương Thừa tướng và Sở Thư Tuyết đấu khẩu trên triều.
Và cả cảnh Vương Thừa tướng khóc lóc t.h.ả.m thiết cầu xin cha nàng cho Vương gia và Hoàng hậu cắt đứt quan hệ.
Sở Khanh Khanh: 【……】
Hoàng hậu này phế hay không phế chắc chắn không ảnh hưởng gì đến sự an nguy và lập trường của Vương gia.
Theo lý mà nói, Sở Khanh Khanh đã đi ăn dưa khắp nơi lâu như vậy, tiếng lòng cứ như loa phát thanh oang oang khắp nơi, những người có mặt ở đây không nói là đã quen, cũng chắc chắn sẽ không tỏ ra kinh ngạc về điều này.
Thế nhưng, mọi chuyện đều có ngoại lệ, ví dụ như Quảng Bình Trưởng công chúa vừa mới về kinh mấy ngày trước.
Bà đã lâu không về cung, không biết gì về chuyện trong cung, dĩ nhiên cũng không hiểu về đứa cháu gái khác thường này của mình.
Tiếng gì vậy?
Bà vốn đã vô cùng kinh ngạc khi nghe tin An Vũ Đế tuyên bố phế hậu, kết quả còn chưa kinh ngạc xong, đã nghe thấy giọng của Sở Khanh Khanh và Hệ thống, sắc mặt lập tức trở nên kỳ quái, nhìn quanh bốn phía.
Muốn tìm ra nguồn gốc của hai giọng nói này.
Mọi người xung quanh thấy phản ứng này của Quảng Bình Trưởng công chúa thì biết là chuyện gì rồi, chỉ tiếc là không thể nói ra, đành nhìn sắc mặt Trưởng công chúa ngày càng kỳ quái.
Quảng Bình Trưởng công chúa tuy không phải do Vương Hoàng hậu sinh ra, nhưng lại lớn lên dưới gối Vương Hoàng hậu, lại vì bà lớn hơn An Vũ Đế vài tuổi, nên gần như có thể nói là nhìn An Vũ Đế lớn lên.
Mà Hoàng hậu của An Vũ Đế là do Vương Hoàng hậu năm đó định ra, nên Quảng Bình Trưởng công chúa sau khi nghe tin An Vũ Đế muốn phế hậu liền nhíu mày.
Lý do phế hậu của An Vũ Đế rất đơn giản, không hề đề cập đến Đức Phi và Thái t.ử, chỉ nói Hoàng hậu đức hạnh thiếu sót, đi ngược lại luân thường đạo lý, khiến hậu cung không yên, vì vậy phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu, thu hồi ấn thụ, đày vào lãnh cung.
Quảng Bình Trưởng công chúa không tìm thấy nguồn gốc của giọng nói, liền lại chú ý đến chuyện phế hậu.
Bà biết rõ một khi thánh chỉ này được ban xuống, thì chuyện phế hậu sẽ không còn cơ hội xoay chuyển.
Quảng Bình Trưởng công chúa không thể trơ mắt nhìn vị Hoàng hậu do mẫu hậu năm đó định ra cứ thế bị phế một cách không rõ ràng, lập tức lên tiếng trước khi An Vũ Đế hạ chỉ, hỏi Hoàng hậu rốt cuộc đã phạm lỗi gì, mà khiến Bệ hạ nổi giận đến mức phế hậu.
Các hoàng thân quốc thích không biết sự thật nghe vậy liền gật đầu tán thành trong lòng, đúng vậy, Hoàng hậu rốt cuộc đã phạm lỗi gì?
Lại không hề có dấu hiệu báo trước mà trực tiếp phế hậu, thậm chí sự tồn tại của Thái t.ử và Đại công chúa cũng không thể khiến Hoàng thượng thay đổi chủ ý.
Các đại thần biết sự thật: “…”
Không phải họ có ý kiến với Quảng Bình Trưởng công chúa, mà thực sự là câu hỏi này của bà khiến Hoàng thượng biết nói sao đây!
Chẳng lẽ phải nói Hoàng hậu mất hết nhân tính trộm đổi con của Đức Phi, khiến Đức Phi điên loạn mà c.h.ế.t, sau đó lại càng quá đáng ngược đãi Thái t.ử?
Bây giờ còn bị nghi ngờ đã đ.á.n.h Đại công chúa đến mình đầy thương tích?
Nếu những chuyện này đều nói ra, thì hoàng thất Đại Sở của họ e là sẽ mất mặt đến các nước khác.
An Vũ Đế gần đây bận tối mày tối mặt, hoàn toàn không nhớ ra Quảng Bình Trưởng công chúa sắp về: “…”
Ông đã nói là ông hình như quên mất chuyện gì đó, thì ra là chuyện này.
Quảng Bình Trưởng công chúa thấy An Vũ Đế không nói gì, nhíu mày nhìn Thái t.ử và Đại công chúa, lại thấy hai người này nghe tin mẫu hậu mình bị phế, lại không có chút phản ứng nào.
Quảng Bình Trưởng công chúa: “…”
Bà không tin, tiếp tục nhìn Vương Thừa tướng, đây là cha ruột của Hoàng hậu, không thể nào lại không có phản ứng…
Quảng Bình Trưởng công chúa: “…”
Vương Thừa tướng quả thực có phản ứng, nhưng phản ứng là nhe răng cười ha hả.
Quảng Bình Trưởng công chúa: “…”
Bà chỉ mới một năm không về kinh, sao tất cả mọi người đều điên rồi?
Hoài Vương Sở Tu Cẩn bên cạnh cũng không ngờ Quảng Bình Trưởng công chúa sẽ đột nhiên lên tiếng, im lặng một lúc rồi lập tức hạ giọng muốn giải thích đơn giản một chút.
Nào ngờ ông còn chưa kịp mở miệng, Sở Khanh Khanh ngồi dưới gầm bàn đã lên tiếng trước.
【Thống t.ử, bà ấy là ai vậy?】
