Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 160: Con Con Cháu Cháu Vô Cùng Tận!
Cập nhật lúc: 21/04/2026 05:11
Hệ thống vừa nói xong lời này, nháy mắt ánh mắt tất cả mọi người nhìn Phương đại nhân đều giống như đang nhìn một kẻ đại oan chủng.
Phương đại nhân: “…”
Phương đại nhân: “???”
Không phải, lúc đó bọn họ cũng đâu có nói như vậy a! Lúc đó rõ ràng bọn họ…
Hệ thống: 【Đương nhiên lúc cha mẹ hắn đưa hắn tới đâu có nói như vậy. Người ta nói là Phương đại nhân ngày đêm thao lao chính sự, cần có trẻ con ở bên cạnh bầu bạn nhiều hơn, cho nên bọn họ mới nhịn đau cắt ruột để ái t.ử của bọn họ ở lại Phương gia chăm sóc Phương đại nhân!】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Mọi người: “…”
Trên đầu tất cả mọi người đều chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi, ở lại Phương gia chăm sóc… Phương đại nhân?
Mọi người cạn lời rồi, đây rốt cuộc là ai chăm sóc ai a.
Hơn nữa người ta cũng đâu phải không có con cái của mình, cần con trai ngươi chăm sóc sao!
Bệnh thần kinh sao đây không phải!
Phương đại nhân: “…”
Hệ thống: 【Hơn nữa lúc đó Phương đại nhân còn đặc biệt cảm động cơ, cảm động đến mức ôm cháu ngoại khóc một trận cơ!】
Mọi người: “…”
Đây rốt cuộc là đại oan chủng ở đâu ra vậy?
Sở Khanh Khanh cũng một lời khó nói hết: 【Vậy sau đó ông ấy không nghĩ tới chuyện đưa cháu ngoại về nhà mình sao?】
Hệ thống: 【Không a, Phương đại nhân cảm thấy người ta nhịn đau cắt ruột đưa đứa trẻ tới, mình đột nhiên đưa về thì không hay, cho nên vẫn luôn nuôi cho tới bây giờ.】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Trên đời này sao cái loại kỳ ba gì cũng có vậy?
Các đại thần cũng cạn lời, đúng vậy, trên đời này sao cái loại kỳ ba gì cũng có vậy.
Hệ thống: 【Không chỉ có vậy, Phương đại nhân này đối xử với đứa cháu ngoại này của mình còn đặc biệt tốt, thậm chí còn tốt hơn cả đối xử với hai đứa con trai ruột của mình!】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Mọi người: “…”
Phương đại nhân đúng là một sinh vật thần kỳ a!
Hệ thống: 【Kết quả liền bị đ.â.m sau lưng, tiền riêng đều bị trộm sạch, ồ đúng rồi, tối nay người ta còn tới trộm thư phòng của ông ấy nữa.】
Sở Khanh Khanh thương xót nhìn thoáng qua Phương đại nhân, Phương đại nhân này cũng quá t.h.ả.m rồi đi: 【Tiêu tốn bao nhiêu bạc như vậy, cuối cùng lại nuôi ra một con sói mắt trắng.】
Hệ thống: 【Còn có chuyện t.h.ả.m hơn nữa cơ, chuyện này cha mẹ cháu ngoại ông ấy cũng biết, cũng chính là muội muội và muội phu của Phương đại nhân.】
Phụt…
Mọi người lần này thực sự kinh ngạc rồi, cái gì?
Chuyện này muội muội và muội phu của Phương đại nhân cũng biết???
Biết mà vậy mà lại không ngăn cản?!
Sở Khanh Khanh cũng khiếp sợ: 【Bọn họ biết mà còn không quản quản???】
Hệ thống: 【Bọn họ đương nhiên sẽ không quản rồi, bởi vì thư hùng đại đạo chính là do bọn họ thuê mà.】
Đùng đoàng, một đạo sấm sét giữa trời quang lại bổ xuống đầu Phương đại nhân, ông ta thậm chí cảm thấy mình sắp bị bổ c.h.ế.t rồi.
Thư hùng đại đạo là do muội muội và muội phu ông ta thuê?!
Phương đại nhân tối sầm mặt mũi ngất xỉu, thế nhưng chưa kịp ngã xuống đã bị đại thần nhanh tay lẹ mắt bên cạnh đỡ lấy: “Phương đại nhân ngài có buồn ngủ đến mấy cũng không thể ngủ trên triều đường a! Cho dù ngủ trên triều đường thì cũng không thể nằm xuống ngủ a!”
Phương đại nhân sống sờ sờ bị tức tỉnh.
Ông ta không phải ông ta không có!
Sở Khanh Khanh cũng không ngờ chân tướng lại bùng nổ như vậy. Thảo nào đứa cháu ngoại này là một con sói mắt trắng nuôi không quen, hóa ra là thượng bất chính hạ tắc loạn a.
Nàng còn nói cha mẹ biết con trai làm loại chuyện trộm gà bắt ch.ó này sao lại không quản quản, kết quả không ngờ kẻ trộm đều là do cha mẹ thuê!
Sở Khanh Khanh nhìn thoáng qua Phương đại nhân buồn ngủ đến mức lảo đảo sắp đổ, không khỏi càng thêm đồng tình: 【Gia đình này cũng quá đáng rồi đi, người ta nuôi con trai cho bọn họ bao nhiêu năm như vậy, kết quả bọn họ không biết ơn thì cũng thôi đi, vậy mà còn thuê kẻ trộm đi trộm tiền tài của người ta!】
Hệ thống: 【Đâu chỉ giúp bọn họ nuôi con trai, những năm qua Phương gia còn lục tục trợ cấp cho bọn họ rất nhiều tiền, mỗi lần cháu ngoại Phương đại nhân về nhà đều phải mang về không ít đồ tốt.】
Sở Khanh Khanh: 【…】
Mọi người: “…”
Đúng là lòng tham không đáy a!
Đã như vậy rồi còn chưa đủ, vậy mà còn thuê kẻ trộm đi trộm tiền tài của người ta, quá xấu xa rồi! Cẩn thận bị thiên lôi đ.á.n.h a!!!
Hệ thống: 【Quá đáng hơn là bọn họ còn lên kế hoạch đợi đến lúc con gái xuất giá sẽ để Phương gia giúp bọn họ lo của hồi môn cơ, đương nhiên con trai bọn họ cưới vợ cũng phải do Phương gia lo liệu.】
Mọi người: “………………”
Đúng là chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy a!
Phương đại nhân tức đến nổ đom đóm mắt. Ông ta tự nguyện cho bọn họ là một chuyện, nhưng bị bọn họ tính kế thì lại là một chuyện khác!!!
Sở Khanh Khanh: 【Chuyện này cũng quá không biết xấu hổ rồi đi?!】
Hệ thống: 【Còn có chuyện không biết xấu hổ hơn nữa cơ, bọn họ còn chuẩn bị đợi sau khi con gái xuất giá sẽ bán nhà đi, cả nhà chuyển tới Phương gia ở.】
Sở Khanh Khanh: 【………………】
Mọi người: “………………”
Phương đại nhân lần này triệt để không chịu nổi nữa, hai mắt lật trắng thực sự ngất xỉu, đương nhiên là bị tức ngất.
Hai vị đại thần vừa rồi thấy thế vội vàng lại ra tay, đỡ lấy Phương đại nhân bắt đầu ra sức lay lắc: “Phương đại nhân không được ngủ a! Đầu óc quan trọng a!”
Phương đại nhân: “…”
Đừng quản ông, để ông ngất!!!
Sở Khanh Khanh nhìn thoáng qua Phương đại nhân bị lắc đến lật trắng mắt, đặc biệt đồng tình: 【Hay là cứ để Phương đại nhân ngủ đi, ông ấy đã t.h.ả.m như vậy rồi, sau này còn phải cưới vợ cho con trai người ta, lo của hồi môn cho con gái người ta, ồ đúng rồi, còn phải dưỡng lão cho cả nhà muội muội. Nói không chừng đợi cháu ngoại và cháu gái ngoại thành gia lập thất xong còn phải lo cho cả nhà cháu ngoại và cả nhà cháu gái ngoại, đợi bọn họ có con rồi còn phải lo cho con của bọn họ…】
Mọi người: “…”
Không phải, chuyện này cũng quá t.h.ả.m rồi đi!
Con con cháu cháu vô cùng tận a!
Phương đại nhân vừa mới tỉnh táo lại lại bị tức ngất.
Hai vị đại thần bên cạnh lập tức tiếp tục lay lắc: “Phương đại nhân, đừng ngủ nữa!”
Sở Khanh Khanh mang vẻ mặt đồng tình: 【Thảm quá, hay là cứ để ông ấy muốn làm gì thì làm đi, nếu không sau này phỏng chừng không có thời gian làm nữa đâu, dù sao cũng phải một mình nuôi một hai ba bốn…】
Sở Khanh Khanh bẻ ngón tay bắt đầu đếm.
【Cả nhà muội muội, cả nhà cháu ngoại, cả nhà cháu gái ngoại, nhà mình cũng phải nuôi, còn có hai đứa con trai sau này thành gia lập thất cũng phải nuôi, đúng rồi, Phương đại nhân có con gái không?】
Hệ thống: 【… Có, ba người.】
Sở Khanh Khanh hoảng sợ hít một hơi: 【Vậy còn phải nuôi ba nhà con gái nữa, tss, vậy Phương đại nhân chẳng phải sẽ mệt c.h.ế.t sao!】
【Lỡ như sau này còn phải nuôi cả nhà con của cháu ngoại, cả nhà con của cháu gái ngoại… tss, phỏng chừng lúc c.h.ế.t cũng chỉ còn lại một nắm xương tàn, quá t.h.ả.m rồi!】
Phương đại nhân vừa bị lắc tỉnh: “...?”
Sở Khanh Khanh mang vẻ mặt đồng tình: 【Để ông ấy ngủ thêm lát nữa đi, nếu không tối nay vừa thấy thư phòng bị trộm chắc chắn lại phải thức trắng một đêm. Cứ thức như vậy đừng để hôm nào đó đột t.ử, đến lúc đó biết làm sao, dù sao còn có nhiều người phải nuôi như vậy mà.】
Phương đại nhân lần này thực sự bị tức ngất, mặc cho các đại thần hai bên lay lắc thế nào cũng không tỉnh.
Mà ý niệm cuối cùng trước khi ông ta ngất xỉu chính là nếu thực sự giống như Tiểu công chúa nói, vậy ông ta thà hôm nào đó đột t.ử còn hơn!
An Vũ Đế hiển nhiên cũng bị dưa này của Phương đại nhân làm cho chấn động, đến mức Phương đại nhân ngất xỉu một lúc lâu cũng không lên tiếng. Cho đến khi một vị đại thần tiến lên, châm chước một lát nói phủ đệ của Phương đại nhân tối qua bị trộm, Phương đại nhân là bởi vì bắt trộm cả đêm cho nên mới buồn ngủ như vậy.
Cho nên thỉnh cầu Hoàng thượng đừng trách tội Phương đại nhân, nếu có thể thì hãy để ông ta ngủ một lát, dù sao, tối nay Phương đại nhân còn phải tiếp tục bắt trộm!
An Vũ Đế nghĩ tới bát quái bùng nổ của Phương gia vừa nghe được liền cảm thấy khó tin, trầm ngâm một lát gật đầu: “Vậy liền để ông ta ngủ đi, đợi ngủ dậy rồi lại nói cho ông ta biết, trẫm tối nay sẽ qua đó cùng ông ta bắt trộm.”
