Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 40: Đại Công Chúa Sắp Không Xong Rồi!
Cập nhật lúc: 17/04/2026 18:05
Đúng vậy, tại sao Đại Công chúa lại phải tự hạ độc chính mình chứ?
Nghe xong tiếng lòng của Sở Khanh Khanh, cả triều văn võ cũng nhíu mày.
【Không thể nào là vì muốn hãm hại Hiền Phi chứ?】 Sở Khanh Khanh buồn bực, khựng lại nửa ngày mới nói: 【Chẳng lẽ nữ chính và Hiền Phi có thù oán? Hoặc là có thù với người nhà Hiền Phi?】
Hệ thống: 【Theo thông tin hiện tại mà xem thì không có, nữ chính thậm chí còn chẳng mấy khi tiếp xúc với người nhà Hiền Phi. Còn về phần Hiền Phi, bảy ngày gần đây nữ chính đã uống canh móng giò do nàng ta làm tới tám lần, cái này chắc không tính là có thù đâu nhỉ?】
Quần thần: “…”
Sở Khanh Khanh: 【…】
Khóe miệng nàng giật giật, rốt cuộc món canh móng giò này ngon đến mức nào vậy…
Chỉ có Tào đại nhân là vẻ mặt đầy tự hào: Hừ, canh móng giò khuê nữ nhà ông làm tuyệt đối là đệ nhất!
Nhưng mà uống canh móng giò của khuê nữ nhà ông nhiều lần như vậy mà lại dám hãm hại khuê nữ nhà ông, còn muốn cả nhà bọn họ bị chu di cửu tộc! Quả thực là không có tính người!
Sắc mặt An Vũ Đế cũng chẳng tốt hơn là bao, bởi vì hiện tại dù nhìn thế nào thì Hiền Phi cũng là người vô tội, còn chuyện Hoài Nhạc tự hạ độc để vu oan cho nàng ta lại là sự thật rành rành.
【Ây da, nhưng mà mọi người mệt rồi sao? Sao chẳng ai nói gì thế?】
Sở Khanh Khanh tò mò nhìn một đám đại thần đang tập trung tinh thần ngẩn người.
Mọi người: “…”
Trịnh Thừa tướng ho khan một tiếng, vừa định mở miệng xua tan sự nghi ngờ của Sở Khanh Khanh, lại thấy một tên thái giám hoảng hốt chạy vào,"bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất: “Không xong rồi bệ hạ, Đại Công chúa uống canh do Hiền Phi nương nương làm xong liền trúng độc, hiện tại sắc mặt đen kịt, đã nằm trên giường hôn mê bất tỉnh rồi! Thái y nói loại độc này vô cùng lợi hại, nếu trong thời gian ngắn không tìm được t.h.u.ố.c giải thì chắc chắn phải c.h.ế.t không thể nghi ngờ a!”
Tên thái giám kia bày ra vẻ mặt như thể Đại Công chúa sắp mạng sống không còn được bao lâu nữa, suýt chút nữa thì khóc nấc lên ngay tại chỗ: “Bệ hạ ngài mau đi xem thử đi, Đại Công chúa trong lúc hôn mê vẫn luôn gọi ngài và Hoàng hậu nương nương, nói cái gì mà kiếp sau các loại, bệ hạ ngài mau đi xem đi a!”
Tên thái giám này sau khi tiến vào không những không hạ thấp giọng, ngược lại còn nâng cao hơn vài phần, nói đến mức toàn bộ người trong đại điện đều nghe rành mạch rõ ràng, bảo không phải cố ý thì chẳng ai tin.
Tào đại nhân đứng gần hắn nhất tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, ông đây có khuê nữ hảo tâm làm canh cho ngươi, ngươi lại dám quay ngược lại hãm hại nàng, bây giờ còn la lối om sòm hận không thể cho cả hoàng cung này đều biết, rốt cuộc là có rắp tâm gì!!!
Sau đó ông c.ắ.n răng, tung một cước đạp thẳng vào m.ô.n.g tên thái giám kia, trực tiếp đạp tên thái giám ngã sấp mặt như ch.ó gặm bùn: “Ái chà!”
Vài vị đại thần xung quanh nhìn thấy không nhịn được bật cười thành tiếng.
Ngô Thu Cẩn đứng một bên lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi tưởng đây là chỗ nào, dung túng cho một tên tiểu thái giám như ngươi lớn tiếng ồn ào! Quy củ và lễ nghi của ngươi để đi đâu rồi? Chủ t.ử của ngươi là ai? Hắn dạy ngươi như thế nào vậy!”
Tên thái giám vừa đứng dậy liền bị mắng cho một trận, vừa ngẩng đầu đã thấy mình bị một đám quan viên mặc quan phục chằm chằm nhìn, lập tức ngây ngốc tại chỗ, lắp bắp nói: “Nô tài, nô tài cũng là nhất thời sốt ruột, tình trạng của Đại Công chúa…”
Hắn bị nhìn chằm chằm đến mức có chút hoảng hốt, vội vàng nhìn về phía An Vũ Đế trên long kỷ: “Hoàng thượng, Đại Công chúa nàng…”
Lại không ngờ sắc mặt An Vũ Đế còn khó coi hơn cả đám đại thần này, ông âm trầm mặt mày trực tiếp ra lệnh cho người lôi hắn ra ngoài!
“Hoàng thượng, Đại Công chúa điện hạ thật sự sắp không xong rồi, Hoàng thượng, Đại Công chúa…”
Sở Khanh Khanh nhìn tên thái giám bị lôi đi, hỏi Hệ thống: 【Hắn có biết t.h.u.ố.c độc kia là do Công chúa tự hạ không?】
Hệ thống: 【Hắn không biết, nhưng hắn là thái giám của nữ chính, trước khi đến hắn đã bị ma ma bên cạnh nữ chính dặn dò đi dặn dò lại mấy lần là khi nhìn thấy Hoàng thượng phải gân cổ lên mà gào, tốt nhất là gào cho các đại thần trên điện đều nghe thấy mới tốt!】
Tào đại nhân nghe xong lời này càng thêm phẫn nộ, đám người thâm độc này, là muốn khuê nữ nhà ông thân bại danh liệt a!!!
May mà có Tiểu công chúa và Hệ thống ở đây, nếu không quỷ kế của ả độc phụ kia đã thành công rồi!!!
Tên thái giám kia sau khi bị lôi ra ngoài liền "vèo" một cái bị thị vệ ném ra xa tít tắp, lăn hai vòng mới bò dậy được, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, Hoàng thượng sao có thể thờ ơ như vậy chứ! Đại Công chúa sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà!
Sự việc đã đến nước này cũng hết cách, tên thái giám đành phải mang bộ mặt đưa đám chạy chậm một mạch về hậu cung.
“Sao lại có một mình ngươi về?! Hoàng thượng đâu!?” Ma ma bên cạnh Sở Thư Tuyết nhìn tên thái giám lủi thủi về một mình, nhíu mày lên tiếng: “Hoàng thượng đang ở đâu? Sao còn chưa tới? Đại Công chúa vẫn luôn gọi Hoàng thượng kìa!”
Tên thái giám nghe vậy luống cuống tay chân, đành phải đem chuyện vừa xảy ra kể lại đúng sự thật một lần.
“Không thể nào! Bệ hạ ngày thường thương yêu Hoài Nhạc nhất, sao có thể nghe tin nàng trúng độc không những không đến, ngược lại còn lôi ngươi ra ngoài?!” Hoàng hậu canh giữ bên cạnh Sở Thư Tuyết sắc mặt trầm xuống, lập tức bước tới: “Có phải tên nô tài nhà ngươi chê chạy qua đó quá xa nên căn bản không truyền tin tức qua đó không?!”
Tên thái giám sợ tới mức "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất: “Nương nương minh xét a, nô tài sao dám chứ, nô tài thật sự đã đi, hơn nữa còn nói ra chuyện này ngay trước mặt bá quan văn võ, nhưng Hoàng thượng thật sự không có một chút phản ứng nào a! Nô tài còn bị đám đại thần kia đá một cước mắng cho một trận, Hoàng thượng cũng không thèm để ý tới nô tài…”
Hoàng hậu: “Không thể nào! Nếu ngươi nói chuyện này ra, phụ thân của bản cung cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn!”
Tên thái giám nghe xong lời này lập tức nhớ ra mình hình như có nghe hai vị đại thần nói cái gì mà may mà Vương Thừa tướng xin nghỉ phép, lập tức nói ra.
Hoàng hậu nghe xong lời này suýt chút nữa tức méo miệng, xin nghỉ xin nghỉ, sao ngày nào cũng xin nghỉ!
Từ khi Nhan Phi sinh ra cái con tiện nhân nhỏ kia, tất cả mọi người dường như đều thay đổi! Ngay cả cha ruột của nàng ta cũng không đáng tin cậy nữa! Hôm đó mình rõ ràng đã nháy mắt ra hiệu cho ông ta, bảo ông ta nghĩ cách thay đổi chủ ý của Hoàng thượng, tước đoạt vinh dự của con tiện nhân nhỏ kia, kết quả đến cuối cùng ông ta lại hùa theo tâm tư của con tiện nhân nhỏ đó! Còn tranh nhau đi đến Triệu gia bắt người!
Dẫn đến cuối cùng Hoài Nhạc của nàng ta chẳng nhận được cái gì! Thậm chí ngay cả thực ấp đáng lẽ được tăng thêm cũng không có!
Còn có con ả Hiền Phi đáng c.h.ế.t kia nữa! Hạ độc nữ nhi của nàng ta mà còn không thừa nhận, mình phái người đi bắt ả ta, ả ta lại dám đ.á.n.h đuổi cả người ra ngoài!!!
Quả thực là phản trời rồi!
Đều tại con tiện nhân nhỏ kia, mê hoặc tất cả mọi người, ngay cả Hoàng thượng thương yêu Hoài Nhạc nhất cũng…
Hoàng hậu tức giận nghiến răng, lần này trực tiếp sai ma ma thiếp thân của mình đi, nàng ta không tin Hoàng thượng còn có thể không đến!
Kết quả Hoàng thượng ông ấy thật sự không đến!
“Nương nương a! Hoàng thượng ngài ấy thật sự thờ ơ a! Còn sai người ném lão nô ra ngoài, cánh tay của lão nô đều bị ngã bầm tím rồi!” Vương ma ma vừa khóc lóc kể lể vừa kéo tay áo lên, để lộ cánh tay bị ngã bầm tím.
Hoàng hậu không thể tin nổi nghiến răng nói: “Hoàng thượng thật sự không đến?!”
“Đúng vậy nương nương!”
Hoàng hậu tức đến mức gần như muốn ngất đi, rốt cuộc chuyện này là sao!!!
Chẳng lẽ Hoàng thượng đã biết gì rồi?
Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Hoàng hậu đột nhiên kinh hãi.
Không đúng! Không thể nào! Chuyện này ngoài nàng ta và Hoài Nhạc ra căn bản không có người thứ hai biết, không thể nào bị lộ được, nhưng mà…
Nếu không bị lộ tại sao Hoàng thượng lại không đến?!
“Nương nương, vi thần cho rằng tốt nhất là mau ch.óng tìm được t.h.u.ố.c giải mới là chuyện quan trọng nhất, độc tính của loại t.h.u.ố.c này quá mạnh, Đại Công chúa e là không đợi được bao lâu nữa đâu a!” Một trong số các thái y đang quỳ trên mặt đất lên tiếng nói.
Hoàng hậu vừa nghe lời này lập tức càng thêm nôn nóng: “Bản cung trong lòng tự có tính toán, vẫn là đợi Hoàng thượng…”
Nàng ta lời còn chưa nói xong, liền nghe bên trong truyền đến tiếng kinh hô của cung nữ Anh Đào: “Không xong rồi nương nương, Đại Công chúa sắp không xong rồi!”
