Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 407: Ông Lão Hoạt Ngôn
Cập nhật lúc: 22/04/2026 20:39
Người đàn ông đó có lẽ là tiểu nhị của một cửa hàng gần đó, trong lúc ngẩng đầu xem náo nhiệt reo hò vẫn không quên mời khách vào quán.
“Khách quan đi đâu vậy ạ? Khách điếm của chúng tôi ở ngay gần đây!”
“Khách quan từ đâu đến vậy ạ? Có muốn vào khách điếm của chúng tôi uống miếng nước nghỉ chân không ạ!”
“Khách quan, quán chúng tôi mới có điểm tâm, có muốn vào thử không ạ!”
“Khách quan, hành lý của ngài nặng quá nhỉ, để tôi xách giúp ngài!”
“Khách quan, con ngựa này của ngài nuôi tốt thật đấy!”
“Khách quan…”
“Khách quan…”
Ám vệ chứng kiến tất cả: “…”
Khóe miệng hắn giật giật, có chút cạn lời hỏi ông lão: “Lão gia, ngài có chỉ nhầm người không, đó là một người đàn ông mà.”
Ông lão quay đầu nhìn tiểu nhị đang mời khách mà ám vệ nói, xác định mình không nhìn nhầm rồi nói thẳng: “Không nhầm đâu, chính là cậu ta, tên biến thái đó nói cậu ta nói nhiều quá, lải nhải làm người ta phiền lòng, nên quấy rối luôn.”
Ám vệ: “………………”
Như để chứng thực lời của ông lão, sau lưng ám vệ lại vang lên giọng nói vừa rồi.
“Khách quan từ đâu đến vậy ạ? Có phải xem náo nhiệt mệt rồi không, vào quán chúng tôi ngồi đi!”
“Khách quan, tôi nghe ngài hét khản cả cổ rồi, để tôi lấy cho ngài một ly nước uống!”
“Khách quan…”
“Khách quan…”
Ám vệ: “…”
Đúng là nói nhiều thật.
Ông lão: “Đây chỉ là một phần nhỏ thôi, cả huyện Phòng Lăng này người bị hắn quấy rối không ít đâu.”
Ám vệ nghe lời ông lão, vội kéo lại dòng suy nghĩ đã đi chệch hướng: “Người bị gã này quấy rối rất nhiều sao?” Vừa nói vừa đưa tay chỉ gã đàn ông thô bỉ đang bị treo trên tường ra sức giãy giụa.
Ông lão gật đầu: “Nhiều lắm, ngay cả cháu gái ta ít khi ra ngoài cũng bị hắn quấy rối! Cái thứ súc sinh này, đáng lẽ phải c.h.ặ.t phăng nó đi!”
Ám vệ nghe vậy cũng rất tức giận, ngay cả cháu gái người ta cũng quấy rối, quả nhiên không phải thứ tốt đẹp gì: “Chặt đi còn là quá nhẹ cho hắn, phải lăng trì mới đúng!”
Ông lão nghe vậy do dự một chút, ám vệ tưởng mình nói quá m.á.u me vội định đổi lời, lại nghe ông lão nói: “Lăng trì thì không đủ lớn nhỉ?” Vừa nói vừa đưa tay ra hiệu với tường thành mấy cái.
Ám vệ muộn màng nhận ra mình hình như đã hiểu sai điều gì đó, bèn lịch sự hỏi: “Lão gia, ngài nói c.h.ặ.t cái gì ạ?”
Ông lão phẫn nộ nói: “Đương nhiên là c.h.ặ.t cái thứ mà hắn mỗi lần tụt quần đều lộ ra rồi!”
Ám vệ: “…”
Quả nhiên là trước đó hắn đã hiểu lầm.
Ám vệ nghiêm túc gật đầu, sau đó giơ ngón tay cái lên nói: “Lão gia, ta ủng hộ ngài.”
Ông lão nghe vậy, trong mắt lập tức hiện lên vẻ “đứa trẻ này có thể dạy dỗ”, nói: “Chàng trai trẻ có tương lai! Trước đây ta nói với họ, họ đều nói ta quá bạo lực! Cậu phân xử xem, ta bạo lực chỗ nào chứ!”
Ám vệ nghe hai chữ bạo lực, vẻ mặt lập tức có chút phức tạp, nếu nói ông lão chỉ muốn c.h.ặ.t một bộ phận vô dụng của người ta là bạo lực, vậy thì hắn muốn lăng trì người ta thì thuộc loại gì? Kẻ g.i.ế.c người biến thái sao?
Ám vệ lập tức đứng về phía ông lão: “Không hề bạo lực chút nào! Hắn quấy rối nhiều người như vậy, c.h.ặ.t đi còn là quá nhẹ cho hắn! Cách của lão gia rất hay!” Dùng lời của Tiểu công chúa mà nói thì đây chính là sự tiến bộ của tư tưởng, sự thay đổi của thời đại!
Ông lão lần đầu tiên được công nhận cao độ, lập tức vui đến mức miệng toe toét đến tận mang tai, dùng ánh mắt vô cùng trìu mến nhìn ám vệ: “Chàng trai trẻ trông còn trẻ quá nhỉ? Người ở đâu vậy? Đã lấy vợ chưa? Có muốn xem xét cháu gái ta không?”
Các ám vệ khi ra ngoài, tự nhiên không thể ăn mặc giống như trong cung, nên lúc này đều mặc thường phục, ám vệ hoạt bát đến bắt chuyện tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Mà hắn lại là người nhỏ nhất trong số các ám vệ, nhìn qua là có thể thấy đây vẫn là một thiếu niên mười mấy tuổi, tướng mạo tuấn tú, lời nói lại rất được lòng ông lão, nên lập tức trở thành ứng cử viên sáng giá cho chức cháu rể của ông lão.
Ám vệ: “…………”
Khoan đã, chúng ta vừa rồi không phải đang nói chuyện c.h.ặ.t cái gì đó sao???
Chủ đề có cần phải nhảy nhanh như vậy không!
Một ám vệ khác đứng bên cạnh hắn vẫn luôn nghe cuộc đối thoại của hai người, nghe đến câu này của ông lão thì không nhịn được cười phá lên: “Ha ha ha…” Vừa cười vừa tiến lại gần nói: “Lão gia ngài nhìn chuẩn thật đấy, đây là đệ đệ nhỏ nhất nhà ta, tên là Tinh Lâm, năm nay mới mười sáu, chưa lấy vợ đâu.”
Ông lão nghe vậy lập tức càng vui hơn, kinh ngạc nói: “Cháu gái ta năm nay cũng mười sáu!”
Tinh Lâm: “…………”
Chưa đợi hắn nói gì đã nghe Tinh Lê đang khoác tay lên vai hắn kinh ngạc nói: “Trùng hợp vậy sao?”
Ông lão: “Đúng vậy! Chính là trùng hợp như vậy! Đệ đệ của cậu sinh tháng mấy?”
Tinh Lê: “Đệ đệ của ta là…”
Tinh Lâm đứng bên cạnh nghe hai người trao đổi đầy kinh ngạc, khóe miệng giật giật, cảm thấy Tinh Lê còn hợp làm cháu rể của ông lão hơn mình.
Ngay lúc hai người đang trò chuyện sôi nổi, sắp phát triển thành bạn vong niên thì từ chiếc xe ngựa không xa bỗng truyền đến giọng nói của Sở Cẩm An, gọi Tinh Lê đi.
Ông lão nhìn bóng lưng Tinh Lê rời đi, trong mắt đầy vẻ lưu luyến, cuối cùng còn khẽ thở dài một tiếng.
Khóe miệng Tinh Lâm giật giật, ngay lúc hắn tưởng ông lão sẽ nói vẫn là chàng trai trẻ này hợp với cháu gái mình hơn, thì lại nghe ông lão nói một câu: “Sao ta lại không có hai đứa cháu gái nhỉ, ê, hay là tìm một người cho cháu trai ta nữa…”
Tinh Lâm: “…………”
Người ở huyện Phòng Lăng này đều điên cuồng như vậy sao?
Hắn hít sâu một hơi, vội vàng kéo lại chủ đề đã đi chệch mười vạn tám nghìn dặm này: “Lão gia, tên biến thái đó quấy rối nhiều người như vậy, không ai quản sao?”
Ông lão vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng tìm chồng cho cháu trai, nghe vậy ngẩn ra, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, “ai” một tiếng nói: “Ai dám quản chứ!”
Lời này của ông lão nói ra có chút thâm sâu, không phải không ai quản, mà là ai dám quản.
Tinh Lâm lại nói: “Quan phủ thì sao? Quan phủ cũng không quản sao? Hắn quấy rối nhiều người như vậy, chắc chắn có người đến quan phủ báo quan chứ?”
Ông lão nghe lời Tinh Lâm như nghe chuyện hoang đường, chậc một tiếng nói: “Quan phủ? Hắn chính là cậy thế quan gia mới dám làm càn như vậy, quan phủ sao dám quản hắn chứ.”
Chuyện này ở kinh thành có thể nói là thường xuyên xảy ra, Tinh Lâm lập tức hiểu ra chuyện gì, bèn hạ giọng chỉ vào gã đàn ông thô bỉ trên tường thành nói: “Vị này trên cũng có người?”
Ông lão bị chữ “cũng” của Tinh Lâm làm cho ngơ ngác, bất giác nói: “Cậu cũng có người?”
Tinh Lâm thật sự có người: “…Không phải, ta trước đây cũng từng thấy chuyện như vậy.”
Ông lão bừng tỉnh ngộ: “Cho nên càng căm ghét!”
Tinh Lâm gật đầu: “Đúng vậy!”
Ông lão lập tức lại lộ ra vẻ mặt gặp được tri kỷ, nhìn Tinh Lâm mắt cũng bắt đầu sáng lên, có ý định bây giờ sẽ dẫn Tinh Lâm về nhà gặp cháu gái mình.
