Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 150: Có Bản Lĩnh Thì Đánh Chết Ta Đi

Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:49

Dưới đảo Bồng Lai quả nhiên thực sự có phong ấn một con rồng!

Tang Niệm cảm thấy da đầu tê dại.

Cô còn chưa kịp hiểu ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, giây tiếp theo, đối phương đã lộ rõ sát ý.

Hơi thở rồng nóng rực hòa cùng nước biển lao đến vun v.út, những nơi nó đi qua, ngay cả không khí cũng hơi biến dạng.

Tang Niệm rất tự lượng sức mình, cô biết rằng chỉ cần bị chạm nhẹ một cái thôi là cái mạng nhỏ này coi như xong, nên vội vàng chạy trối c.h.ế.t.

Nhưng con hung thú kia vẫn bám đuổi không buông.

Trong lúc một bên đuổi một bên chạy, cả hòn đảo Bồng Lai gần như bị phá hủy một nửa.

Nhìn thế trận này, dường như nó thề không g.i.ế.c được cô thì sẽ không dừng lại.

Ở phía bên kia, Ma tộc cũng đã chính thức phát động tấn công.

Đám người tiên môn đành phải chia binh làm hai ngả, một mặt đến đối phó với rồng ác, một mặt trấn thủ phía trước.

Trùng hợp thay, người dẫn đội đi tới lại chính là Tiêu tông chủ tính tình nóng nảy kia.

Tang Niệm thầm kêu xui xẻo.

Gã này bài xích Yêu tộc như vậy, chắc chắn sẽ không cứu cô, có khi còn bồi thêm một câu c.h.ế.t hay lắm cũng nên.

Lại một luồng long tức nữa ập đến.

Tang Niệm liều mạng bỏ chạy, nhưng cơ thể cứ như bị khóa c.h.ặ.t, dù có làm thế nào cũng không thoát được.

Đang lúc kinh hoàng, một thanh linh kiếm đột nhiên hiện ra trước mặt cô.

Ngay sau đó, kiếm quang hóa thành hình người.

Nam t.ử áo trắng một tay cầm kiếm, một tay vững vàng giơ lên, linh lực trong lòng bàn tay mạnh mẽ và vững chãi như núi.

"Oành --!!!"

Hai luồng sức mạnh va chạm trên không trung, tạo nên một tiếng động kinh thiên động địa.

Tang Niệm bị dư chấn hất văng xuống đất, lăn lộn mấy vòng đầy chật vật.

Tiêu Tịnh quay đầu lại, đầy mất kiên nhẫn:

"Cút xa một chút, đừng có ở đây làm ngứa mắt bản tông chủ."

Hai cánh môi của Tang Niệm mấp máy cực nhanh:

"Đa tạ Tiêu tông chủ đã ra tay cứu mạng! Cáo từ!"

Chữ cuối cùng vừa dứt, cô đã chạy biến ra xa.

Tiêu Tịnh cười khẩy:

"Bản lĩnh thì chẳng bao nhiêu, nhưng chạy trốn thì nhanh nhẹn đấy."

Con rồng trên không trung không có hứng thú với bọn họ, đang định tiếp tục truy đuổi Tang Niệm thì một luồng kiếm quang lao tới.

Một chiếc vảy to như cái chậu bạc theo tiếng động rơi xuống, lún sâu vào bãi cát mềm.

Nó khựng lại, cúi đầu nhìn xuống.

Tên thanh niên nhân tộc to gan lớn mật dám ra tay với nó múa một đường kiếm rực rỡ, ngẩng cao đầu cười lạnh:

"Ăn h.i.ế.p một con tiểu yêu thì có gì hay ho? Đối thủ của ngươi là ta đây này."

Nó tức quá hóa cười:

"Khá khen cho tiểu t.ử ngươi, dám cản đường lão phu, ngươi có biết lão phu là ai không? Lão phu chính là..."

Tiêu Tịnh mất kiên nhẫn ngắt lời:

"Nói nhảm nhiều quá."

Nói xong, kiếm quang rực rỡ bùng lên, đột ngột lao sát đến trước mặt nó.

Phía dưới, hàng trăm đệ t.ử Huyền Kiếm Tông đồng loạt lập trận, dùng linh khí đất trời làm l.ồ.ng giam, tạm thời nhốt con cự thú này lại.

Ác long cười nanh ác:

"Được, đã muốn tự tìm cái c.h.ế.t, vậy lão phu sẽ thành toàn cho các ngươi!"

Những tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, chiếu sáng cả bầu trời u ám.

Tang Niệm đang chạy vội vã ngoái đầu lại, bóng lưng cầm kiếm của nam t.ử kia bỗng nhiên lọt vào thần thức của cô.

Kiếm ảnh v.út thẳng lên trời, c.h.é.m xuống với tư thế không gì cản nổi.

Tiếng kiếm rít cùng tiếng rồng ngâm hòa lẫn vào nhau, làm rung động lòng người.

Một khung cảnh rất quen thuộc, một bóng lưng cũng rất quen thuộc.

Rốt cuộc đã gặp ở đâu rồi nhỉ?

Tang Niệm dùng sức gõ gõ vào đầu, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Đột nhiên, một luồng long tức đi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, lao v.út về một hướng khác.

Đó là...

Hậu sơn của Lăng Tiêu Tông.

Trên không trung, Thẩm Minh Triều đang giao đấu với Thanh Quỷ, phía dưới, các đệ t.ử Tiêu Dao cũng đang hợp lực chống lại Ma tộc, chiến sự vô cùng căng thẳng.

-- Nếu đòn này đ.á.n.h trúng, tất cả mọi người trên núi chắc chắn sẽ mất mạng.

Đại não Tang Niệm còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã tự cử động theo bản năng.

Cô bay v.út lên không trung, dốc sạch toàn bộ yêu lực của mình.

Trong nháy mắt, vô số đại thụ chọc trời đ.â.m lên khỏi mặt đất, kết thành một bức tường cây kín mít.

Tuy nhiên, trước mặt long tức, hành động này chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Bức tường cây vỡ vụn từng tấc, luồng long tức lao thẳng về phía Tang Niệm ở phía sau.

Cô đã ngửi thấy mùi khét từ vạt áo bị thiêu cháy của mình.

Trong cơn mơ màng, bên tai truyền đến tiếng động như có thứ gì đó đang nới lỏng.

Như một mầm non vừa mới đ.â.m chồi.

Thế gian như tĩnh lặng lại, một luồng ánh sáng xanh nhạt trào ra từ cơ thể cô, thánh thiện và thuần khiết, nhẹ nhàng lướt qua luồng long tức trước mặt.

Long tức đột ngột tan rã, tan biến từng chút một vào trong gió.

Ánh sáng tắt lịm, thân hình thiếu nữ bị đ.á.n.h bay ngược ra sau, giống như một viên đá rơi "tõm" xuống mặt biển.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Dường như chỉ trong một cái chớp mắt, bóng dáng cô đã bị nước biển đen ngòm nuốt chửng, biến mất trong những vòng xoáy nước cuộn trào dữ dội.

Trên đỉnh núi, Thẩm Minh Triều như cảm nhận được điều gì đó, đột ngột quay đầu nhìn lại.

Trời quang mờ mịt, sóng lớn vỗ bờ, đằng xa Tiêu Tịnh vẫn đang đấu pháp với hung thú trên không, mọi thứ vẫn như cũ.

Phải chăng chẳng có chuyện gì xảy ra cả?

Lòng anh chợt dâng lên một nỗi bất an không tên, anh vội vã tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong đám người phía dưới.

Thanh Quỷ nhướng mày cười lạnh:

"Phân tâm à? Thế này là không được đâu nhé."

Hắn một kiếm đ.â.m trúng n.g.ự.c Thẩm Minh Triều:

"Cứ tưởng đại đệ t.ử của Tiêu Dao Tông lừng lẫy có bản lĩnh thế nào, giờ xem ra cũng chỉ có vậy thôi."

"Thẩm Minh Triều, xem ra ngươi vẫn yếu ớt như năm đó, chẳng bảo vệ được ai cả."

Thẩm Minh Triều xoay người vung kiếm, kiếm quang như sóng tuyết, c.h.é.m đứt binh khí trong tay Thanh Quỷ với một tiếng "keng" giòn giã.

Anh rút nửa đoạn lưỡi kiếm còn lại trong n.g.ự.c ra, tùy tiện ném xuống đất, giọng nói bình thản như nước:

"Ta rốt cuộc có yếu hay không, ngươi sẽ sớm biết thôi."

"..."

Chiến cục rơi vào thế bế tắc.

Trên không trung, con cự long ngửa mặt lên trời gầm thét, nó vô cùng giận dữ vì đường đường là rồng mà lại bị một đám nhân tộc nhỏ bé kìm chân.

Máu nhuộm đỏ vạt áo trắng, Tiêu Tịnh chống kiếm đứng dậy, dùng mu bàn tay quẹt đi vệt m.á.u tươi bên khóe miệng, vẻ mặt đầy ngông cuồng:

"Hừ, mới thế này mà đã không chịu nổi rồi à?"

Anh đã là ngọn đèn trước gió, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như thể được tôi luyện qua lửa:

"Có bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t ta đi."

"Tiểu t.ử cuồng vọng, lão phu hôm nay nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!"

Con cự thú hoàn toàn phát điên, hàng vạn tia sét đồng loạt rạch ngang bầu trời, tựa như ngày tận thế đang đến gần.

Mọi người trên đảo đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Trên một ngọn núi khác.

Bích Kha thong thả thu hồi tầm mắt nhìn xa xăm, giọng nói nhẹ bẫng:

"Bồng Lai đã xong rồi, tiếp theo nên đ.á.n.h chỗ nào thì tốt nhỉ?"

"Hay là xông thẳng vào núi Thiên Ngu luôn đi?"

Cô ta có vẻ rất đắn đo:

"Cũng chẳng biết ngày nào mới là ngày lành tháng tốt, thôi thì cứ quay về bói một quẻ rồi tính tiếp vậy."

Tên tùy tùng niềm nở:

"Điện chủ, thắng bại ở đây đã định, xin mời ngài về Ma giới nghỉ ngơi trước, tàn cuộc còn lại cứ giao cho thuộc hạ xử lý là được ạ."

Bích Kha quay người, b.úng tay một cái:

"Cũng tốt, ở đây cứ giao cho..."

Tiếng gió biển thổi rít gào bỗng nhiên im bặt.

Giọng nói của cô đột ngột dừng lại, cô vội vàng quay phắt người lại.

Giữa muôn vàn tia chớp và sấm sét, một thanh niên áo đen đứng lơ lửng trên không trung. Tay áo rộng thùng thình của hắn tự bay dù không có gió, ấn ký thần thánh giữa trán đỏ rực như m.á.u.

Hắn rũ mắt nhìn xuống hòn đảo gần như đã chìm hẳn dưới chân, ánh mắt lạnh lùng vô cảm.

Làn da tái nhợt, đôi môi đỏ như m.á.u, đôi mày đậm như mực cùng hàng mi dài thanh tú.

Nửa khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, khẽ lay động theo những tia sét lóe lên phía trên.

So với con người, hắn giống một con quỷ cô độc và đáng sợ hơn.

Chỉ một ánh nhìn thôi cũng khiến người ta phải rùng mình sợ hãi.

Bất chợt, một tiếng sét kèm theo tia điện giáng thẳng xuống.

Tạ Trầm Chu chẳng thèm liếc mắt, hắn tiện tay bóp nát nó.

Cứ như thể đó chỉ là một món đồ thủy tinh dễ vỡ.

Đám người phía dưới đương nhiên cũng đã nhìn thấy hắn.

"Ma thần?"

Không ít tu sĩ lộ vẻ tuyệt vọng:

"Hắn định tự tay g.i.ế.c chúng ta sao?"

Thẩm Minh Triều và Thanh Quỷ cùng lúc dừng tay, đồng loạt nhìn về phía thanh niên áo đen đó.

"Tạ Trầm Chu?" Sắc mặt Thẩm Minh Triều cuối cùng cũng có chút biến đổi, "Hắn đến đây làm gì?"

Thanh Quỷ cười lạnh:

"Hắn là Ma thần, bây giờ Tiên Ma đang giao chiến, ngươi nói xem hắn đến làm gì? Dĩ nhiên là đến giúp Ma tộc g.i.ế.c sạch các người rồi."

Thẩm Minh Triều nhíu mày, không đáp lời.

Phía bên kia.

Tiêu Tịnh nhìn trừng trừng vào Tạ Trầm Chu, hận ý trong mắt như khắc sâu vào tận xương tủy.

Con rồng khổng lồ còn căm hận hơn, nó gần như nghiến răng nghiến lợi nói:

"Chẳng qua chỉ là một con ch.ó nhỏ vẫy đuôi đi theo sau cô ta, mà cũng dám xưng thần sao?!"

Tạ Trầm Chu hờ hững liếc nhìn nó, rồi nói với Thẩm Minh Triều:

"Các người ồn ào quá."

()

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.