Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 155: [nhặt Được Một Con Hồ Ly Tinh - Kết] Hừ, Bên Kiểm Duyệt Lại Gửi Thư Cho Tôi Rồi.

Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:53

[Cảnh giường chiếu chỉ viết đến đây thôi nhé, đoạn sau không viết nữa đâu, dù sao viết ra cũng chẳng qua được kiểm duyệt đâu (châm điếu t.h.u.ố.c trầm tư)]

[Ngày 17 tháng 9, cho dù tôi có cẩn thận từng li từng tí đến mức này, bên kiểm duyệt vẫn ra tay với tôi (thanh thản). Mọi người qua chỗ cũ mà xem nhé]

[Không phải chứ, chỉ có chút nội dung thế này mà cũng không cho tôi qua kiểm duyệt sao??????]

--------

Đau.

Tuyết Âm mở mắt ra, toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đau đến lạ lùng.

Nàng xoa xoa cái eo, khó khăn ngồi dậy.

Bộ y phục ngày hôm qua sớm đã chẳng thể mặc được nữa, bên cạnh giường đã đặt sẵn một bộ váy áo mới.

Bên gối trống không, không còn ai cả.

Nàng đoán chắc là Nguyệt Hề đang ở trong bếp, nghỉ ngơi một lát rồi nàng thay y phục đi tìm hắn.

Trong bếp cũng không có ai.

Đang lúc ngẩn ngơ, bên ngoài bỗng vang lên một hồi tiếng pháo nổ.

Tiếng pháo nổ đôm đốp kéo dòng suy nghĩ của nàng trở lại.

Nàng mở cửa nhìn ra ngoài, bỗng chốc đứng hình.

Gần như cả làng đều đã kéo đến đây, mọi người bàn tán xôn xao, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Giữa đám đông, vị công t.ử trẻ tuổi vận hồng y cưỡi trên lưng ngựa cao, chỉ huy tùy tùng khiêng từng chiếc rương vào trong.

Tiếng pháo nổ vang hết tràng này đến tràng khác.

Trong làn giấy đỏ rợp trời, chàng tung người xuống ngựa một cách gọn gàng, nhìn Tuyết Âm đang đứng ở cửa mà nở một nụ cười lo lắng, rồi dõng dạc nói:

"A Âm, ta đến cầu thân với nàng đây."

Tuyết Âm nhất thời nghẹn lời.

Tất cả các rương được khiêng tới trước mặt nàng và đồng loạt mở ra.

Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa trên gương mặt nàng, tựa như được bao phủ bởi một lớp voan mỏng, đẹp đến mức không thực.

Dân làng trông thấy đồ vật bên trong rương, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh:

"Đây là... trân châu sao?!"

Ở một ngôi làng miền núi hẻo lánh này, trân châu là thứ cực kỳ hiếm thấy, có nhiều người cả đời cũng chẳng được tận mắt nhìn thấy một viên.

"Ba vạn năm ngàn hai trăm lẻ một viên trân châu, đây là sính lễ của ta."

Vị công t.ử hồng y đưa tay về phía Tuyết Âm:

"A Âm, gả cho ta nhé."

"..."

Tuyết Âm dụi dụi mắt:

"Chàng lại đây."

Chàng bước tới trước mặt nàng.

Nàng vòng tay ôm chầm lấy chàng:

"Được."

Xung quanh tức khắc vang lên một tràng reo hò.

Nguyệt Hề cười đến cong cả mắt:

"Đây mới chỉ là cầu thân thôi, chờ đến ngày đại hôn chính thức, ta sẽ chuẩn bị cho nàng một buổi lễ long trọng hơn nhiều."

Tuyết Âm sụt sịt mũi, mỉm cười gật đầu:

"Vâng."

...

Kiếp này thật tốt, thật trọn vẹn.

"Họ đã sống ân ái bên nhau cho đến khi bạc đầu."

Một trăm năm sau, lão hồ ly canh giữ trước mộ người vợ yêu dấu đã kể cho tiểu hồ ly đi ngang qua như vậy.

Tiểu hồ ly ngồi xổm trên mặt đất, nghiêng đầu hỏi:

"Nhưng mà, bà ấy vẫn qua đời rồi mà."

Lão hồ ly đáp: "Không sao cả, ta cũng sắp đi rồi."

Tiểu hồ ly hỏi tiếp:

"Vì bà ấy mà từ bỏ cơ hội thành tiên, liệu có thực sự xứng đáng không?"

Lão hồ ly ngoái đầu nhìn bia mộ, lười nhác động đậy đôi tai:

"Chờ đến khi ngươi gặp được người đó, ngươi sẽ biết có đáng hay không. Dù sao thì ta cảm thấy ở bên nàng ấy còn tốt hơn thành tiên gấp vạn lần."

Tiểu hồ ly nửa hiểu nửa không:

"Nhưng duyên phận của hai người chỉ có một kiếp, c.h.ế.t đi rồi là chẳng còn gì cả."

"Tất nhiên là không rồi."

Lão hồ ly mỉm cười:

"Ta sẽ tìm thấy nàng ấy trong mỗi lần luân hồi, đời đời kiếp kiếp đều ở bên nàng."

"Dẫu sao thì hồ ly cũng chỉ có duy nhất một bạn đời mà thôi."

Tiểu hồ ly đang định nói gì đó thì cha mẹ nó vội vã chạy đến, quở trách:

"Sao con lại ở đây làm phiền tiền bối hả?"

Nó bị cha mẹ dắt đi, nhưng vẫn không nhịn được ngoái đầu lại nhìn.

Trước ngôi mộ cô độc, lão hồ ly khép hờ đôi mắt, dường như đã ngủ say.

Giống hệt như dáng vẻ lúc đầu khi nó vô tình lạc bước tới nơi này.

Nó ngây ngô hỏi cha mẹ:

"Tại sao tiền bối lại cứ luôn canh giữ ở đó ạ?"

Cha mẹ đáp: "Bạn đời của tiền bối được chôn cất bên hồ này."

Tiểu hồ ly: "Hồ Tuyết Âm ạ?"

Cha mẹ gật đầu: "Ừ, đó là tên của bà ấy, tiền bối đã dùng tên nàng để đặt cho hồ này."

Tiểu hồ ly lại hỏi: "Vậy tiền bối đã canh giữ bao lâu rồi?"

Cha mẹ trả lời:

"Tiền bối đã giữ mộ suốt ba mươi năm, e là mấy ngày tới sẽ đi thôi."

Tiểu hồ ly: "Là sắp c.h.ế.t rồi sao ạ?"

Trong mắt cha mẹ nó thoáng qua một tia đau buồn:

"Ừ."

Tiểu hồ ly cũng buồn bã cúi đầu.

Nó thầm nghĩ, ngày mai sẽ lại đến thăm tiền bối.

Nó sẽ mang cho ngài ấy những chiếc đùi gà thật ngon.

Thế nhưng khi tiểu hồ ly trở lại vào ngày hôm sau, trước mộ đã trống trơn.

Nó không tìm thấy lão hồ ly, đang sốt ruột cuống cuồng thì bỗng để ý thấy ngôi mộ dường như đã được đào lên.

Tấm bia mộ cũng đã thay đổi.

Ban đầu trên đó chỉ khắc một dòng chữ, trải qua ba mươi năm mưa gió đã có phần mờ nhạt.

Nhưng vẫn có thể nhìn rõ, trên đó khắc rằng --

[Mộ của người vợ yêu quý Tô Tuyết Âm]

Còn hiện giờ --

Tiểu hồ ly nhìn sang bên cạnh cái tên Tô Tuyết Âm.

Ở đó, có ai đó đã dùng m.á.u viết thêm một cái tên bằng những nét chữ nguệch ngoạc.

[Nguyệt Hề]

-------

Chẳng biết bao nhiêu năm đã trôi qua, tại lầu Thổi Mộng ở thành Ngọc Kinh phồn hoa nhất tu chân giới, một thiếu nữ đi lạc hỏi người thanh niên:

"Tên của huynh là gì vậy?"

Thanh niên nháy đôi mắt hồ ly với nàng, viên mã não treo trên vành tai đung đưa nhẹ, tỏa ra tia sáng rực rỡ.

Chàng nói:

"Nguyệt Hề."

Thiếu nữ cúi đầu, mím môi cười khẽ:

"Tên muội là -- Tô Tuyết Âm."

[Ngoại truyện Trung thu · Hoàn]

Thố Thố

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.