Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Chương 85: Gọi Một Tiếng Cha, Mạng Này Cho Ngươi Luôn
Cập nhật lúc: 17/04/2026 18:39
Cậu bé "đại gia" tiểu hà đồn, người bị nghi vấn là nam chính đích thực của truyện, tiếp tục lục lọi trong rương.
Thấy Sở Dao cứ nhìn chằm chằm vào một món đồ, đệ ấy cũng cầm lên đưa cho tỷ ấy:
"Cho tỷ này."
Đó là một chiếc túi thơm màu xanh lục bảo tinh xảo.
Không gian bên trong lớn hơn túi trữ vật truyền thống gấp mười mấy lần, gần như bằng cả một tòa thành.
Sở Dao do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy, hỏi tiểu hà đồn:
"Đệ muốn bao nhiêu linh thạch?"
Tiểu hà đồn: "Đó là cái gì?"
Sở Dao lấy ra một viên linh thạch cho đệ ấy xem.
Đệ ấy chẳng mảy may hứng thú:
"Tỷ có điểm tâm không?"
Sở Dao: "Ta chỉ có rượu thôi."
Tiểu hà đồn: "Rượu là gì?"
Sở Dao lấy ra hai vò mỹ t.ửu, dùng bong bóng khí bọc lại kỹ càng.
Tiểu hà đồn sán mũi vào vò rượu.
Rất nhanh, đệ ấy ngẩng đầu lên:
"Mùi thơm quá, ta muốn cái này!"
Thế là Sở Dao lấy hết rượu trong túi trữ vật của mình ra, xếp ngay ngắn thành một đống bên tường.
Tỷ ấy vui vẻ cất túi thơm đi.
Thấy vậy, Thẩm Minh Triều cũng vội vàng đem toàn bộ đồ ăn mang theo trên người ra hết, coi như là vật trao đổi.
Mọi người đều vô cùng mãn nguyện.
"Còn tỷ thì sao?" Cuối cùng, tiểu hà đồn hỏi Tang Niệm, "Tỷ muốn thứ gì?"
Tang Niệm vẫn lắc đầu:
"Không cần đâu, ta không có gì muốn lấy cả."
Tiểu hà đồn chui nửa người vào trong rương, lục lọi hồi lâu, lôi từ dưới đáy ra một chiếc chìa khóa đã gỉ sét.
"Năm đó tỷ tỷ tặng nhà cho chúng ta cũng nói là không muốn gì cả."
Đệ ấy đưa chìa khóa cho Tang Niệm:
"Nhưng cuối cùng tỷ ấy đã cầm một chiếc chìa khóa giống hệt cái này rồi đi."
Tang Niệm ngắm nghía chiếc chìa khóa, tò mò hỏi:
"Cái này dùng để mở cánh cửa nào thế?"
"Ta cũng không biết nữa, sau đó ta không bao giờ gặp lại vị tỷ tỷ kia nữa."
Tiểu hà đồn nói:
"Ta nhặt được tổng cộng hai chiếc chìa khóa, đây là chiếc cuối cùng, tỷ cứ cầm lấy đi."
Tang Niệm thấy chuyện này khá thú vị, mơ hồ còn có cảm giác kích thích như đang mở hộp quà bí ẩn.
Nàng nhận lấy chìa khóa, thuận miệng hỏi:
"Vị tỷ tỷ đó tên là gì?"
Tiểu hà đồn suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra nổi.
Vừa lúc đó, người phụ nữ xách một túi Ngọc Tủy đi tới.
Tang Niệm: "Cái này không lẽ cũng là đi dạo rồi nhặt được đấy chứ?"
Người phụ nữ vẻ mặt kinh ngạc:
"Sao con biết hay vậy?"
Tang Niệm vỗ trán bất lực.
Từ pháp khí đỉnh cấp cho đến Ngọc Tủy nhiệm vụ.
Cái nhà này rốt cuộc còn thứ gì mà đi dạo không nhặt được không?
Cẩn thận kẻo lát nữa cả người cũng bị nhặt về luôn ấy chứ.
Ba người đếm lại số Ngọc Tủy trong túi.
Tổng cộng có một trăm viên, đều là bậc thấp.
Số Ngọc Tủy lấy được chỗ Lăng Tiêu Tông cũng là một trăm viên, nhưng là bậc trung.
"Mỗi người ba mươi viên mỗi loại trước đã," Tang Niệm nói, "Còn thừa hai mươi viên thì đợi chúng ta đi tìm thêm rồi chia cho tròn luôn một thể."
Cả hai đều không có ý kiến gì.
Chia chác xong xuôi, Thẩm Minh Triều không thể chờ đợi thêm được nữa, vội vàng xem thứ hạng của mình trên Thông Linh Thạch.
Tang Niệm cũng ghé đầu qua xem thử.
Trên trang chủ của Vạn Tiên Minh, bảng xếp hạng Quần Anh Hội được treo ở vị trí cao nhất, tên tuổi trên đó không ngừng cuộn lên liên tục.
Điều duy nhất chưa từng thay đổi chính là ba cái tên đứng đầu.
Vị trí thứ nhất hiển nhiên là Tiêu Trác Trần.
Trong một nghìn năm trăm viên Ngọc Tủy của Quần Anh Hội, tổng cộng có ba trăm viên cao giai, bốn trăm viên trung giai và tám trăm viên sơ giai.
Hai viên trung giai đổi được một viên cao giai, bốn viên sơ giai đổi được một viên trung giai.
Giá trị giảm dần theo thứ tự, trọng số xếp hạng cũng theo đó mà giảm xuống.
Tính đến thời điểm hiện tại, Tiêu Trác Trần đã có năm mươi viên Ngọc Tủy cao giai và mười viên trung giai.
Mới ngày đầu tiên mà đã có thành tích như vậy, bất cứ ai nhìn vào cũng phải thốt lên một câu: đúng là thiên tư tuyệt thế.
Tang Niệm tiếp tục nhìn xuống dưới.
Cái tên thứ hai là...
Tạ Trầm Chu?
Nàng giật mình, đoạt lấy Thông Linh Thạch từ tay Thẩm Minh Triều để nhìn cho kỹ.
Ở vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng, một dòng chữ lớn hiện ra rành rành:
[Tiêu Dao Tông · Tạ Trầm Chu]
Bên dưới là một dòng chữ nhỏ hơn:
[Năm mươi viên Ngọc Tủy cao giai, tám viên trung giai]
So với Tiêu Trác Trần chỉ kém đúng hai viên trung giai, có thể vượt mặt bất cứ lúc nào.
Tu sĩ của các tông môn khác chấn động khôn cùng, thi nhau dò hỏi xem vị Tạ Trầm Chu này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Tang Niệm cảm thán không thôi:
"Tạ Tiểu Thuyền nhà ta thật sự rất ra dáng đấy chứ."
Thẩm Minh Triều cũng tắc lưỡi khen ngợi:
"Hạng ba là Văn Bất Ngữ. Trong tốp ba mà đã có hai người của Tiêu Dao rồi, tông môn chúng ta phen này nở mày nở mặt quá."
Tại vị trí thứ ba, cái tên Văn Bất Ngữ được ghi rõ mồn một.
Huynh ấy đã giành được bốn mươi viên Ngọc Tủy cao giai và năm viên trung giai.
Sở Dao lẩm bẩm đầy thắc mắc:
"Cái tên mặt trắng kia sao tự dưng lại lợi hại thế nhỉ? Thứ hạng còn cao hơn cả đại sư huynh."
Tang Niệm cười gượng gạo:
"Có lẽ phong thủy nơi này hợp với chàng ấy chăng?"
Lòng hiếu thắng của Sở Dao lập tức bị kích động:
"Đợi lúc ra ngoài ta nhất định phải tỷ thí với hắn một trận, để xem hắn đã mạnh đến mức nào rồi."
Tang Niệm đang định tiếp lời thì ngoài cửa có tiếng một người đàn ông hô lớn:
"Nương t.ử ơi, mau ra xem ta đi dạo nhặt được bảo bối gì này!"
Nàng ngừng lời, tò mò ngó đầu ra xem.
Trong sân, một người đàn ông trung niên với dáng người tròn trịa đang đứng đó, trên vai trái còn vác một thanh niên mặc y phục trắng.
Tang Niệm: "..."
Đúng là nhặt được một người về thật.
Bóng lưng này trông còn có chút quen mắt.
Người phụ nữ và tiểu Hà Đồn đều chạy ra đón.
Người đàn ông đặt người trên vai xuống đất, đắc ý nói:
"Ánh mắt của ta không sai được đâu, tên này chắc chắn là rất khôi ngô, cứ nhốt hắn lại để làm bạn chơi cùng con trai chúng ta đi, hắc hắc."
Tang Niệm: "?"
Nàng vội vàng tiến lên ngồi xổm xuống, gạt mớ tóc rối trên mặt thanh niên kia ra, lau sạch vết m.á.u rồi nhìn kỹ.
Vị soái ca đang hôn mê vì trọng thương này không phải Tiêu Trác Trần thì còn là ai nữa?
Vậy ra, trong nguyên tác, lũ yêu thú đã giam giữ Tiêu Trác Trần cho tới tận khi Quần Anh Hội kết thúc khiến hắn không thể đoạt giải chính là đôi vợ chồng cá nóc này sao?
Tang Niệm chấn động.
Thẩm Minh Triều cũng ghé sát lại, vẻ mặt như vừa nhìn thấy ma:
"Đây chẳng phải là Tiêu Trác Trần đang đứng đầu bảng sao? Sao lại t.h.ả.m hại thế này?"
Người đàn ông đã nghe vợ kể về lai lịch của đám người Tang Niệm nên thái độ khá thân thiện, ông giải thích:
"Lúc ta nhặt được thì hắn đã bị thương nặng rồi, ngửi hơi hướm còn sót lại thì có vẻ như bị con rắn độc ở phía Nam đả thương."
Tang Niệm: "Rắn?"
Tiểu Hà Đồn nói:
"Con rắn độc đó tên là Nạp Gia, là yêu thú lợi hại nhất vùng này, không ai đ.á.n.h lại nó đâu. Bình thường ta đi dạo cũng không dám bén mảng tới phía Nam đâu đấy."
Thẩm Minh Triều sợ hãi hỏi:
"Vậy con rắn đó có độc không?"
Tiểu Hà Đồn: "Kịch độc."
Nghe vậy, Thẩm Minh Triều yếu ớt đỡ trán, muốn khóc mà không ra nước mắt:
"Xong rồi, có phải Tiêu Trác Trần bị trúng độc không? Hình như ta cũng bị hắn lây rồi, đầu ch.óng mặt quá."
Tiểu Hà Đồn bảo: "Yên tâm đi, hắn không trúng độc rắn đâu."
Thẩm Minh Triều vừa mới thở phào một cái thì lại nghe tiểu Hà Đồn ngượng ngùng nói tiếp:
"Nhưng mà, ngươi thấy ch.óng mặt có lẽ là vì lúc nãy xoa đầu ta... không cẩn thận bị cái gai nhỏ mà ta quên thu lại đ.â.m trúng rồi."
Thẩm Minh Triều: "?"
Hắn cứng đờ cổ cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy trên ngón tay cái bên phải có một vết thương nhỏ xíu.
Thẩm Minh Triều im lặng hai giây:
"... Ngươi có độc không?"
Tiểu Hà Đồn càng thêm ngượng ngùng:
"Kịch độc."
"Bịch--"
Thẩm Minh Triều trợn trắng mắt, đổ rầm xuống đất.
Sở Dao hỏi Tang Niệm: "... Giờ nên làm thế nào với đệ ấy đây?"
Tang Niệm thở dài: "Thôi thì lo hậu sự linh đình cho đệ ấy vậy."
🐰
