Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Nốt Ruồi Chu Sa Của Phản Diện - Chương 43: Tang Niệm Mặc Niệm Cho Lương Tâm Đã Khuất Của Mình Trong Ba Giây
Cập nhật lúc: 17/04/2026 04:19
Tạ Trầm Chu vẫn đang đợi cô trả lời.
Cô làm tâm lý một hồi lâu, cuối cùng mới mở miệng, lảng sang chuyện khác:
"Hôm nay ta thử dẫn khí nhập thể, nhưng cứ luôn không nắm bắt được trọng điểm, thất bại rất nhiều lần."
"Huynh lợi hại như vậy, có bí quyết gì có thể dạy ta không?"
Tạ Trầm Chu: "Không có."
Tang Niệm: "?"
Tạ Trầm Chu gật đầu, ngữ khí phong đạm vân khinh, nhưng lại mang theo mấy phần kiêu ngạo và thong dong khó nhận ra:
"Ta tu luyện từ trước đến nay không cần bí quyết, chỉ cần muốn, là có thể làm được."
Tang Niệm bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Làm thiên tài thì giỏi lắm sao, ở đây khoe khoang cái gì, có giỏi thì đi so với Tiêu Trạc Trần ấy."
Tạ Trầm Chu nhướng mày: "Cô nói cái gì?"
Tang Niệm lập tức đổi giọng:
"Ta nói ngài đúng là nhân trung long phượng, kiệt xuất trong giới chúng ta."
Tạ Trầm Chu kéo dài âm điệu:
"So với Tiêu Trạc Trần thì sao?"
Tang Niệm vội vàng nói:
"Huynh huynh huynh, huynh lợi hại nhất, bất kể là Tiêu Trạc Trần hay Vương Trạc Trần, Lý Trạc Trần, tất cả đều không bằng huynh."
Khóe miệng Tạ Trầm Chu nhếch lên một bên, nhưng nhanh ch.óng đè xuống, hừ lạnh nói:
"Ai thèm so với Tiêu Trạc Trần? Hắn không xứng để đặt cạnh ta."
Người này đúng là vẫn hay thay đổi như xưa.
Tang Niệm chỉ có thể ở trong lòng mặc niệm cho lương tâm đã khuất của mình trong ba giây.
Chợt, Tạ Trầm Chu vươn hai ngón tay ra, nhẹ nhàng chống lên trán cô.
Tang Niệm: "?"
"Chẳng phải tìm không thấy 'khí' sao?" Hắn lười biếng nói, "Để ta tóm lấy nó, dẫn đi."
Để tiện hành sự, tu vi bị phong ấn của hắn đã sớm khôi phục đến Luyện Khí cảnh.
Muốn giúp Tang Niệm dẫn khí nhập thể cũng không tính là khó.
Tang Niệm vội vàng mặc niệm khẩu quyết, bắt chước theo cách Cố Bạch đã dạy mà kết ấn.
Luồng linh khí vốn dĩ luôn chạy loạn trước đó quả nhiên ngoan ngoãn hơn nhiều, cô nỗ lực lôi kéo nó, từng chút từng chút dẫn vào trong cơ thể mình.
Không biết qua bao lâu, hô hấp cô hơi trầm xuống.
Luồng linh khí đó thành công nhập vào cơ thể, men theo kinh mạch chậm rãi lưu chuyển, đau nhức.
Đợi đến khi đi hết một đại chu thiên, mồ hôi lạnh của Tang Niệm đã thấm ướt nội y.
Sau đúng ba mươi hai chu thiên, hơi thở trên người cô đột nhiên thay đổi.
Cô thở hắt ra một hơi, cổ tay xoay chuyển.
Dần dần, đầu ngón tay cô ngưng tụ ra một đốm linh lực màu xanh nhạt.
Luyện Khí tầng một.
"Ta thành công rồi!" Đôi mắt Tang Niệm sáng rực lên.
Tạ Trầm Chu liếc nhìn gương mặt đầy ý cười của cô:
"Chuyện bé xé ra to, dùng cả một đêm mới đến Luyện Khí cảnh, đây chẳng qua mới chỉ là nhập môn thôi."
"Huynh tưởng ai cũng giống huynh sao? Một đêm đã là rất nhanh rồi có được không? Có người phải mất đến mấy năm đấy."
Tang Niệm lúc này tự tin bùng nổ, chẳng thèm quan tâm lời mỉa mai của hắn, kích động lắc lắc vai hắn:
"Dù sao thì ta cũng rất lợi hại! Cực kỳ lợi hại!"
Tạ Trầm Chu dùng một ngón tay đẩy cô ra, lời ít ý nhiều:
"Cô thối quá."
Tang Niệm cúi đầu ngửi, nhăn mũi lại, còn chê bai hơn cả hắn:
"Ở đâu có nước? Ta đi tắm rửa chút."
Tạ Trầm Chu dẫn cô đi ra sau núi.
Ở đó có một dòng suối hoang, nước trong vắt thấy đáy, Nhị trưởng lão và hắn bình thường đều tắm rửa ở đây.
Trời sắp sáng rồi.
Trong rừng xa xa, tiếng chim kêu rất dữ dội, gần như át cả tiếng nước chảy róc rách.
Tang Niệm và Tạ Trầm Chu người trước người sau bước đi, không khí mang theo chút lạnh lẽo ẩm ướt, ẩn hiện mùi hoa thoang thoảng.
Họ dừng lại bên bờ suối.
"Tắm đi." Tạ Trầm Chu nói.
Cách đó không xa có một đám cỏ lớn, Tang Niệm không khỏi lo lắng:
"Ở đây có rắn không?"
Tạ Trầm Chu: "Không rõ."
Tang Niệm từ nhỏ đã sợ rắn, do dự một chút, lo lắng đi học muộn, vẫn c.ắ.n răng quyết định xuống nước.
Tạ Trầm Chu liếc cô một cái, xoay người đi vào đám cỏ, chỉ để lại cho cô một bóng lưng gầy gò cao ráo.
"Bên trong không có rắn."
Bỗng nhiên, hắn nhàn nhạt nói.
Tang Niệm yên tâm, khóe miệng vui vẻ giương lên:
"Biết rồi."
Cô không lề mề nữa, ba chân bốn cẳng cởi quần áo bước xuống nước.
Nước suối lạnh buốt.
Cô run cầm cập rửa sạch những tạp chất bẩn thỉu bị linh khí tôi luyện ra khỏi cơ thể, lấy quần áo sạch từ túi trữ vật ra thay vào.
"Xong rồi." Cô gọi to.
Tạ Trầm Chu vốn vẫn luôn quay lưng lại với cô lúc này mới xoay người lại.
Tang Niệm gieo xuống một hạt giống Tiểu Hỏa Thụ, ngồi xổm bên nguồn lửa để hơ khô mái tóc dài ướt sũng.
Tạ Trầm Chu đứng một bên lẳng lặng chờ đợi.
Đợi đến khi người ấm lên và tóc cũng khô, Tang Niệm sảng khoái đứng dậy:
"Đi thôi, chúng ta đi học."
Tạ Trầm Chu "Ừ" một tiếng, cất bước đi bên cạnh cô.
Gió núi thanh lương, ánh ban mai mờ ảo.
Thiếu nữ vừa đi vừa chải mái tóc dài, luyên thuyên nói gì đó.
Sợi tóc thỉnh thoảng lướt qua mặt và cổ Tạ Trầm Chu.
Hơi ngứa.
Hắn rũ mắt nhìn một lát, đưa tay túm lấy.
Tang Niệm thoáng thấy, vội vàng ngại ngùng nói:
"Ta buộc lên ngay đây."
Nói xong, cô rút tóc mình ra khỏi tay hắn.
Tạ Trầm Chu thu tay lại, chắp sau lưng.
Nhẹ nhàng vê đầu ngón tay.
Không có Xuân Nhi ở đây, Tang Niệm không làm được kiểu tóc cầu kỳ, chỉ có thể tết hai b.í.m tóc đuôi tôm.
Cô dùng dải lụa màu trắng trăng quấn lấy đuôi tóc, tiếp tục chủ đề vừa rồi:
"Cho nên ta hoàn toàn không biết rốt cuộc Sơ Dao đang giận cái gì, ta hỏi Tuyết Âm, ai ngờ Tuyết Âm cũng không chịu nói."
Tạ Trầm Chu lơ đãng đáp:
"Vậy thì cứ mặc kệ nàng ta."
Tang Niệm: "Thế sao được, chúng ta là bạn mà."
Tạ Trầm Chu cười nhạt: "Họ chưa chắc đã xem cô là bạn."
Tang Niệm nói:
"Vậy còn huynh?"
Tạ Trầm Chu im lặng.
"Thôi đi, coi như ta chưa hỏi." Tang Niệm nói, "Dù sao ta dọn ra ngoài cũng chỉ là không muốn làm mâu thuẫn gay gắt thêm, cũng là để cho Sơ Dao thời gian bình tĩnh lại."
Tuy nhiên, cái sự bình tĩnh này kéo dài suốt nửa tháng.
Tang Niệm thành công tiến vào Luyện Khí cảnh chỉ sau một đêm, trở thành người có tiến độ nhanh thứ hai trong đệ t.ử mới đợt này.
Tông chủ biết chuyện, đặc biệt tặng cô rất nhiều món đồ nhỏ kỳ lạ để khuyến khích.
Sơ Dao ngày càng lạnh nhạt với Tang Niệm, Tô Tuyết Âm và Văn Bất Ngữ mấy lần định nói lại thôi.
Cảnh ngộ của Tang Niệm trùng hợp đến kỳ lạ với Tang Uẩn Linh trong nguyên tác.
Chẳng lẽ cốt truyện lại quay về quỹ đạo rồi?
Cô không nhịn được mà hoài nghi.
Mâu thuẫn hoàn toàn bùng phát trong tiết học Ngự Kiếm Phi Hành.
Những người vào được Tiêu Dao Tông đều là thiên tài chọn một trong vạn.
Trong vòng nửa tháng, tất cả đệ t.ử mới đều đã dẫn khí nhập thể thành công, tiến vào Luyện Khí cảnh.
Họ bắt đầu học cách ngự kiếm.
Là phương tiện giao thông chính của giới tu tiên, độ khó của thuật ngự kiếm không quá lớn, cái khó là vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng.
Diễn võ trường có diện tích cực lớn, lại có phòng ngự trận pháp, là nơi luyện kiếm hàng ngày của đệ t.ử kiếm đạo Tiêu Dao Tông.
Nơi học ngự kiếm cũng ở đây.
Sau vài lượt, hầu như mọi người đều đã có thể bay vòng vòng ra dáng rồi.
Tạ Trầm Chu thậm chí còn tìm một cái cây để bắt đầu ngủ trưa.
Chỉ có Tang Niệm vẫn đang ở lần thứ 122 ngồi xổm xuống nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, cố gắng hạ thấp trọng tâm của mình.
Cố Bạch ở dưới mặt đất đanh mặt khiển trách:
"Tang Niệm, buông tay, đứng thẳng."
Tang Niệm mếu máo nói:
"Ta thấy ngự kiếm thế này cũng tốt mà, ngoại trừ tư thế không được đẹp mắt cho lắm thì chẳng có vấn đề gì cả."
Nghe vậy, các đệ t.ử trên diễn võ trường cười rộ lên một tràng.
Ở rìa diễn võ trường, Tô Tuyết Âm cũng không nhịn được mà cười hai tiếng, chợt nhớ ra Sơ Dao bên cạnh, vội vàng nín bặt.
Sơ Dao tiếp tục luyện kiếm, không nói gì cả.
Phía bên này, Thẩm Minh Triều cười đến mức ngả nghiêng, lớn tiếng giễu cợt:
"Tang Niệm, sau này cô đi ra ngoài tuyệt đối đừng nói là đệ t.ử Tiêu Dao Tông, chúng ta thật sự không vác nổi cái mặt này đâu."
Tang Niệm lập tức điều khiển phi kiếm hạ xuống, cầm kiếm xông tới c.h.é.m Thẩm Minh Triều.
Thẩm Minh Triều biến sắc, nhanh ch.óng vòng ra sau lưng Cố Bạch.
Cô đuổi theo, hắn lại vòng.
Cố Bạch đứng ở giữa: "..."
