Sau Khi Chị Chồng Ép Tôi Xuất Viện, Cả Nhà Cô Ta Sụp Đổ - Chương 10

Cập nhật lúc: 24/08/2026 18:02

Hàn Việt khẽ đáp.

“Trách nhiệm của người lớn thì người lớn chịu, không ai đổ lỗi lên đứa trẻ.”

Dữu Dữu b.ú no, phát ra một tiếng ợ sữa nho nhỏ.

Hàn Việt sững người một chút, rồi bật cười.

Đây là lần đầu tiên sau mấy ngày anh thật sự thả lỏng mà cười.

Sau khi vụ việc bước vào quy trình điều tra, bệnh viện lại làm cho tôi một lần kiểm tra toàn diện.

Vết thương hồi phục nhanh hơn dự kiến, bác sĩ cho phép tôi có người nhà đỡ, xuống giường vận động trong thời gian ngắn.

Lần đầu đứng lên, hai chân tôi mềm nhũn, trán nhanh ch.óng toát mồ hôi.

Hàn Việt dùng một tay đỡ eo tôi, tay còn lại che phía trước, không hề giục.

“Không đứng nổi thì ngồi xuống. Hôm nay đi được một bước cũng tính là tiến bộ.”

Tôi nghỉ vài giây, chậm rãi bước bước đầu tiên.

Ôn Quế Cần ôm Dữu Dữu đứng cách đó không xa.

Bà không xúm lại, chỉ cười cổ vũ tôi.

“Dữu Dữu đang nhìn mẹ đấy.”

Đương nhiên đứa bé vẫn chưa thể nhìn rõ xa như vậy.

Nhưng nghe câu ấy, tôi vẫn nghiến răng bước thêm hai bước.

Khi trở lại giường, toàn thân tôi như rã ra.

Hàn Việt ngồi xổm xuống mang tất cho tôi, rồi nghiêm túc ghi lại thời gian vận động bác sĩ đã dặn.

Trước đây anh làm bảng tiến độ dự án, bây giờ đến việc cho con b.ú, thay t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi cũng xếp rõ từng mục.

Ôn Quế Cần nhìn một cái, không nhịn được cười anh.

“Nuôi con không phải thi công công trường, không cần chính xác đến từng phút.”

“Bác sĩ nói đều đặn một chút có lợi cho hồi phục.”

“Bác sĩ còn nói tâm trạng sản phụ thoải mái mới quan trọng nhất.”

Hai người không ai chịu ai, cuối cùng cùng quay đầu nhìn tôi.

Tôi dựa trên gối, nhìn vẻ nghiêm túc của họ, bỗng bật cười.

“Đều nghe Dữu Dữu. Khi nào con đói, khi nào con ngủ, chúng ta phối hợp theo con.”

Dữu Dữu như nghe hiểu, há miệng ngáp một cái.

Không khí căng thẳng trong phòng cuối cùng cũng dịu xuống.

Buổi chiều, Ôn Quế Cần mang đến một cuốn album mới.

Trang đầu tiên đặt tấm in dấu chân ngày Dữu Dữu ra đời, trang thứ hai là ảnh lần đầu con mở mắt.

Ôn Quế Cần không nhắc lại những chuyện phiền lòng kia, chỉ viết dưới ảnh một dòng:

“Ngày thứ ba Dữu Dữu đến bên chúng ta, tất cả mọi người đều học được cách bảo vệ con bé.”

Tôi nhìn rất lâu, lấy b.út viết thêm phía sau:

“Con bé cũng dạy chúng ta rằng yêu thương không phải là nhường nhịn, mà là tôn trọng ranh giới.”

Ôn Quế Cần khẽ gật đầu.

“Câu này viết hay.”

Bà đã ủy quyền cho luật sư xử lý vấn đề tài chính giữa mình và Úc San.

Những khoản trước đây bà trả thay, khoản nào là tặng, khoản nào là cho vay, tất cả đều được đối chiếu theo pháp luật.

Bà còn lập lại hồ sơ sắp xếp tài sản, không phải để trừng phạt ai, chỉ là không muốn bất kỳ ai tiếp tục lợi dụng tình thân mơ hồ để xâm phạm cuộc sống của bà.

Làm xong những chuyện này, bà đăng ký một lớp nhiếp ảnh dành cho người lớn tuổi.

“Đợi các con xuất viện, mẹ cũng phải sống cuộc đời của mình. Trông cháu thì có thể phụ một tay, nhưng không thể đem cả bản thân mình vào.”

Tôi nắm tay bà.

“Dữu Dữu cần bà nội, không phải bảo mẫu cả ngày.”

Ôn Quế Cần cười nhìn về phía nôi.

“Vậy mẹ phụ trách chụp ảnh. Sau này mỗi lần nó lớn thêm một chút, mẹ sẽ chụp cho nó một bức đẹp nhất.”

Ba ngày sau, cuối cùng tôi cũng đủ tiêu chuẩn xuất viện.

Bác sĩ tháo một phần chỉ khâu, liên tục dặn không được xách vật nặng.

Hàn Việt ghi từng điều lưu ý vào điện thoại.

Ôn Quế Cần thì về nhà trước kiểm tra phòng.

Khóa cửa mới đã lắp xong.

Quyền ra vào nhà chỉ giữ lại cho ba người chúng tôi.

Ban quản lý cũng hủy toàn bộ đăng ký khách dài hạn chưa được xác nhận.

Chúng tôi không vì sợ mà chuyển nhà.

Căn nhà đó là nơi tôi và Hàn Việt cùng mua, cùng trang trí.

Thứ thật sự phải bị loại ra khỏi cuộc sống của chúng tôi không phải ngôi nhà, mà là người vượt giới hạn.

Ngày xuất viện trời nắng rất đẹp.

Hàn Việt đặt Dữu Dữu vào ghế an toàn, lại kiểm tra khóa dây ba lần.

Đường về nhà không dài, nhưng anh lái rất chậm.

Xe đi qua một hàng cây ngô đồng, ánh sáng và bóng cây rơi trên mặt Dữu Dữu.

Con bé nhăn mũi một cái rồi tiếp tục ngủ yên.

Khi đẩy cửa nhà, tôi ngửi thấy mùi gỗ nhàn nhạt.

Phòng em bé đã thay bộ ga mới, bên cửa sổ treo một chuỗi chuông gió bằng vải mềm.

Ôn Quế Cần đứng trong phòng khách, cầm máy ảnh.

“Đừng tạo dáng. Các con cứ vào như thế.”

Tiếng màn trập vang khẽ.

Trong ảnh, Hàn Việt xách nôi trẻ, tôi vịn vào cánh tay anh.

Trên mặt chúng tôi đều có mệt mỏi, nhưng cũng đều có nụ cười.

Tối hôm đó, Hàn Việt chính thức bắt đầu trực ca đêm.

Dữu Dữu vừa ư một tiếng, anh đã bật dậy khỏi giường.

Kết quả sữa còn chưa pha xong thì con lại ngủ.

Anh đứng giữa phòng khách, cầm cốc nước ấm, vẻ mặt ngơ ngác.

Tôi dựa ở cửa phòng ngủ, không nhịn được cười anh.

“Kỹ sư Hàn, kế hoạch dự án mất hiệu lực rồi.”

“Yêu cầu của bên A thay đổi quá nhanh.”

Anh hạ giọng, nghiêm túc tổng kết.

“Anh cần tiếp tục quan sát.”

Ban ngày Ôn Quế Cần mang sang một nồi canh.

Bà không ở lại bao hết việc nhà, chỉ ăn trưa cùng tôi rồi bế Dữu Dữu một lúc.

Trước khi đi, bà cho tôi xem tác phẩm đầu tiên chụp trong lớp nhiếp ảnh.

Trong ảnh là một cái cây vừa nhú chồi non.

“Thầy nói, sinh trưởng mới không phải quên đi quá khứ, mà là biết sau khi trải qua mưa gió vẫn muốn tiếp tục vươn lên.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Chị Chồng Ép Tôi Xuất Viện, Cả Nhà Cô Ta Sụp Đổ - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD