Sau Khi Chia Tay Bạn Trai Giả Nghèo - Chương 10
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:40
Khi mới quen nhau.
Dung Trạch học năm hai đại học.
Còn Lương Nhất Nặc học năm ba.
Cô làm thêm tại một quán cà phê.
Lần đầu gặp mặt.
Anh đã bị nụ cười xinh đẹp quyến rũ của cô làm rung động đến mức choáng váng.
Trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.
Đó là nhất định phải quen được cô.
Vừa hay bên ngoài quán cà phê có dán thông báo tuyển dụng.
Dung Trạch không suy nghĩ gì đã đi phỏng vấn.
Buổi phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi.
Sau đó hai người bắt đầu ngày ngày gặp mặt.
Không lâu sau khi đi làm.
Dung Trạch phát hiện quản lý quán cà phê cũng đang theo đuổi Lương Nhất Nặc.
Đàn ông luôn rất nhạy bén trong việc quan sát tình địch.
Sau khi nhận ra ý đồ của Dung Trạch.
Người quản lý bắt đầu gây khó dễ cho anh.
Hết lần này đến lần khác phạt tiền anh vô lý.
Ban đầu.
Dung Trạch cực kỳ khinh thường những trò đó.
Nhưng dần dần anh phát hiện.
Mỗi lần quản lý nhằm vào mình, Lương Nhất Nặc đều đứng về phía anh.
Có lẽ phụ nữ thường có xu hướng bênh vực người yếu thế.
Vì thế.
Dung Trạch bắt đầu lợi dụng điều đó để tranh thủ sự thương cảm của cô.
Người quản lý tức đến phát điên.
Nhưng ông ta càng nhắm vào anh.
Lương Nhất Nặc lại càng thân thiết với anh hơn.
Cứ như vậy.
Dưới sự trợ công thần thánh của tình địch.
Dung Trạch thành công theo đuổi được nữ thần của mình.
Nhưng cũng chính vì vậy.
Lương Nhất Nặc vẫn luôn cho rằng anh là một chàng trai nghèo chính hiệu.
Quả nhiên.
Một lời nói dối được thốt ra thì phía sau phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy.
Sau khi yêu nhau.
Khả năng tính toán chi tiêu của Lương Nhất Nặc đạt đến mức cực hạn.
Mỗi đồng tiền đều phải dùng thật kỹ.
Áo phông 100 tệ ba chiếc.
Giày thể thao 50 tệ một đôi.
Thậm chí cô còn từng mua cho anh loại q.u.ầ.n l.ó.t 10 tệ ba cái.
Tiền thuê nhà, tiền nước, tiền điện.
Khoản nào cũng tính toán kỹ lưỡng.
Chỉ hận không thể tiêu một đồng thành năm đồng.
Thế nhưng.
Khi biết anh tìm được một công việc thực tập khá tốt.
Lương Nhất Nặc cuối cùng cũng hào phóng một lần.
Bỏ ra số tiền lớn mua đồng hồ, đặt may vest và giày da cho anh.
Cô nói những công ty lớn rất coi trọng hình tượng cá nhân.
Tuyệt đối không thể để đồng nghiệp coi thường vì ăn mặc quá tệ.
Thật ra.
Trong mắt Dung Trạch.
Những món đồ mà cô dốc tiền mua ấy cũng chỉ là hàng tầm thường.
Nhưng nghĩ đến việc chúng là quà do Lương Nhất Nặc mua.
Anh lại cảm thấy chúng chẳng tệ chút nào.
Thậm chí còn mặc nguyên bộ đi gặp bạn bè.
Vốn dĩ anh đi với tâm trạng khoe khoang.
Muốn chứng minh cho đám người kia thấy rằng Lương Nhất Nặc không phải chỉ biết mua đồ rẻ tiền cho mình.
Kết quả.
Vẫn bị cả đám cười nhạo.
Một lũ không có mắt nhìn.
Chắc chắn là bọn họ ghen tỵ với anh nên mới nói như vậy.
Dòng suy nghĩ của Dung Trạch kéo dài mãi.
Cho đến khi Cố Tâm Nhu gọi anh.
Anh mới hoàn hồn.
Không hiểu vì sao.
Đột nhiên anh có một loại xúc động muốn tìm Lương Nhất Nặc và nói rõ tất cả.
Có lẽ.
Anh nên dẫn cô đến gặp mẹ mình.
Biết đâu mẹ sẽ thích cô.
Lương Nhất Nặc xinh đẹp, tính cách tốt.
Ngoài gia cảnh hơi kém một chút thì gần như không có khuyết điểm nào.
Nhưng cho dù mẹ đồng ý.
Thì còn bố anh thì sao?
Nghĩ tới đó, anh chỉ biết thở dài.
Đúng là cửa nào cũng khó qua.
Thứ 6.
Cố Tâm Nhu đến nhà họ Dung chơi.
Vô tình nghe mẹ Dung nói thích ăn vải.
Cô lập tức đề nghị cuối tuần đến Hỗ Thành hái vải.
Còn nói vườn vải nhà anh họ cô năm nay được mùa lớn, hái mãi cũng không hết.
Mẹ Dung vừa nghe đã lập tức đồng ý thay con trai.
Dung Trạch cực kỳ bất lực.
Anh biết hai nhà đang cố gắng tác hợp cho anh và Cố Tâm Nhu.
Nhưng nói thật.
Anh hoàn toàn chưa nghĩ kỹ xem có nên tiếp tục phát triển mối quan hệ này hay không.
Dù sao anh và Lương Nhất Nặc mới chia tay chưa lâu.
Anh cũng không có tâm trạng nghĩ đến chuyện kết hôn.
Thậm chí còn theo bản năng bài xích việc ở riêng với Cố Tâm Nhu.
Đúng lúc đó.
Trần Yến Chu gọi điện hỏi kế hoạch cuối tuần.
Nghe nói anh sẽ tới Hỗ Thành nên cũng muốn góp vui.
Dung Trạch suy nghĩ một chút rồi hỏi ý kiến Cố Tâm Nhu.
Có lẽ cô cũng muốn gặp bạn bè của anh nên vui vẻ đồng ý.
Ban đầu.
Cả đám đều tưởng nhà anh họ Cố Tâm Nhu ở nông thôn, có một ngọn đồi trồng đầy vải.
Trần Yến Chu nhìn Tưởng Ân Dư trang điểm tinh xảo.
Không chỉ đi giày cao gót mười phân mà váy cũng chỉ dài quá đầu gối một chút, để lộ đôi chân trắng nõn.
“Chậc chậc, đại tiểu thư Tưởng ăn mặc thế này, không sợ bị muỗi khiêng đi à?”
Tưởng Ân Dư liếc nhìn Cố Tâm Nhu ở phía xa, bực bội càu nhàu:
“Không hiểu nổi. Chạy đến cái nơi chim còn chẳng thèm đẻ trứng làm gì. Chỉ là ăn quả vải thôi mà, ai nấy đều rảnh quá hóa điên.”
Nhưng khi xe chạy vào nội thành Hỗ Thành.
Đi qua hai chốt bảo vệ nghiêm ngặt.
Tiến vào một khu trang viên tư nhân.
Lại đi ngang qua sân golf cùng một hồ nước tự nhiên.
Lúc ấy cả đám mới biết mình hiểu lầm.
Cuối cùng.
Đoàn xe dừng lại trước một tòa lâu đài kiểu Anh.
Thì ra.
Nơi này chính là Lan Nguyệt Loan nổi tiếng.
Vốn định vào chào hỏi chủ nhà trước.
Nhưng Cố Tâm Nhu nói anh họ và chị dâu tương lai của cô hiện không có ở nhà.
Mọi người bèn đi thẳng tới vườn vải phía sau núi.
Trên đường còn đi ngang qua một trường đua ngựa.
Bên trong nuôi vài con ngựa Ả Rập và ngựa Mông Cổ vô cùng đẹp.
Trần Yến Chu cười đùa hỏi Cố Tâm Nhu:
“Chị dâu, anh họ chị có em gái không? Tôi có thể ở rể đấy.”
